The first 162 lines.
Khi hồi kết đến
Ta nên nói gì đây?
Nếu đằng nào cũng vậy thì ít nhất…
Hãy để nó không quá đau buồn
Những lời mà em nói ngày nào
Vẫn đang đâm quá đau
Vì chúng còn đọng lại hơi ấm
Chỉ cần biết về nhau là đủ rồi, vậy mà…
Chúng ta vẫn khát khao một điều gì đó
Đừng lo, anh vẫn ở đây mà
Anh sẽ không đi đâu hết
Dù không thể quên
Nhưng càng lúc càng thấy xa vời
Em vẫn luôn ở sau mi mắt anh
Đã luôn như thế, sẽ luôn như thế
Một mai này nhé, chỉ một chút thôi
Nếu có ngọn gió êm dịu thổi qua thế gian này
Liệu có gì sẽ thay đổi không nhỉ?
"Có một nơi mà ta muốn trở về"
Ai cũng là hậu duệ của hành tinh này
Những lời hứa ấy
Hãy trân trọng nhé
Vì chúng còn đọng lại hơi ấm
(29 năm sau khi Dũng sĩ Himmel qua đời. Cao nguyên phương Bắc)
Cao nguyên phương Bắc cũng có thành thị nhỉ.
Nhiều quán rượu thật.
Vùng này là nơi trồng ngũ cốc duy nhất ở Cao nguyên phương Bắc mà.
Nên từ xưa, việc nấu rượu đã rất phát triển.
Ồ...
Tôi nghe ông chủ quán rượu nói.
Có vẻ sắp tìm được Boshaft rồi.
Thật không đấy?
Tôi có nghe ông của tôi kể...
Boshaft là gì vậy?
Tôi từng nghe ngài Heiter kể.
Ngày xưa, có một đại đế quốc cai trị phần lớn lục địa.
Đó là loại rượu ngon nhất được dâng lên hoàng đế.
Ồ...
Ngài ấy than thở rằng tại sư phụ Frieren mà ngài không được uống.
Do có chút sự tình.
Ta không muốn ở lại thị trấn này lâu đâu, nên mua đồ xong thì...
Frieren.
Frieren đây mà!
Cả trăm năm rồi nhỉ.
Mới 80 năm thôi, Fass.
Để ý tiểu tiết quá nhỉ. Chẳng giống cô chút nào.
Thành viên khác quá nhỉ.
Cậu linh mục mê rượu không đi cùng à?
Heiter chết rồi.
Cậu ấy thọ lắm.
Ra vậy. Ta muộn mất rồi à.
Ta đã biết Rượu Hoàng Đế Boshaft ở đâu.
Có thể giúp ta không?
Cô biết dùng phép thuật mà.
Boshaft và phép thuật thì liên quan gì đến nhau?
Cứ đi khắc biết.
Đến nơi rồi.
Chỗ này là...
hầm mỏ sao?
Một mình ta đã đào nó đấy.
Nhắc đến người lùn thì người ta thường nghĩ đến thợ mỏ, nhưng mà...
ta lớn lên ở thị trấn...
nên phải học lại từ đầu.
Tất cả là vì loại rượu ngon nhất.
Ông già đó là ai vậy?
Fass.
Một người cực kỳ mê rượu.
Đã dành hơn 200 năm để tìm kiếm Boshaft.
Lần trước gặp, ông ấy cũng nhờ giúp đỡ...
nhưng lúc đó đang trên đường tiêu diệt Quỷ Vương...
nên ta đã từ chối.
Không! Boshaft!
Bỏ tay ra!
Lúc đó, khó khăn lắm mới kéo được Heiter đi.
Sao tìm rượu lại đi đào hầm mỏ ạ?
Có truyền thuyết rằng di tích cất giữ Boshaft được chôn giấu dưới lòng đất này mà.
Và 200 năm trước, khi tìm thấy tấm bia đá này, ta đã tin chắc điều đó.
Là cổ ngữ của Yêu tinh nhỉ?
Văn bia này ca ngợi Boshaft là loại rượu ngon nhất.
Milliarde?
Chắc là người đã viết văn bia này.
Cô bé uyên bác thật. Trẻ thế mà đã đọc được cổ ngữ của Yêu tinh.
Tại bị sư phụ Frieren nhồi nhét từ nhỏ đấy ạ.
Một nửa số sách ma thuật viết bằng cổ ngữ Yêu tinh mà.
Không biết đọc thì chẳng làm ăn được gì đâu.
Quả nhiên là Milliarde à...
Từ văn bia này, cuộc đời dành cho Boshaft của ta đã bắt đầu.
Và nó đã ở ngay trước mắt rồi.
Ông tìm thấy di tích rồi sao?
Ừ.
Ta đã đến được di tích.
Như cô thấy đấy, cánh cửa đá không mở được.
Có một kết giới mạnh để bảo quản rượu đã được yểm lên đó.
Nhưng nếu là cô thì chắc chắn phá được.
Không được đâu.
Sao lại không được chứ?
Giải trừ sẽ mất thời gian lắm.
Mấy đứa nhỏ sẽ không thích đâu.
Ta sẽ trả thù lao tương xứng.
Sách phép?
Tiền!
Ta sẽ trả 20 đồng tiền vàng Rapi.
Thôi dẹp đi.
Xin cô đấy, Frieren! Được uống Boshaft là ước mơ của ta!
Ta đã tìm kiếm nó hơn 200 năm rồi!
Không.
Sư phụ Frieren, giúp ông ấy cũng được mà.
Đúng đấy, tội nghiệp ông Fass quá.
Gì kỳ cục vậy?
Bình thường hai đứa hay phản đối mà.
Sư phụ Frieren, 20 đồng tiền vàng đấy!
Lộ phí đấy!
Số tiền lớn đấy! Khỏi phải lo ăn ở một thời gian dài!
Hể...
Nhưng giải trừ cái này chắc phải mất ba tháng đấy.
Thế thì cũng nhanh mà.
Hể...
Xin nhận lời ạ!
Có ra sao thì ta không biết đâu nhé.
Việc giải trừ kết giới sắp xong rồi nhỉ.
Chắc mai là xong thôi.
Trông người không vui thì phải.
Ừ.
Thật ra Boshaft... không ngon đâu.
Hoàn toàn không đáng để đánh đổi cả cuộc đời.
Nhưng trên văn bia...
Trong số các Yêu tinh, có những người giết thời gian theo kiểu không thể hiểu nổi.
Milliarde lúc nào cũng ngồi không mà ngẩn ngơ nhỉ.
Yêu tinh chúng ta thường dành cuộc đời dài đằng đẵng này để theo đuổi một thứ gì đó.
Em nghĩ là tại sao?
Tại sao?
Để không trở nên giống chị đấy.
Này, Frieren.
Em có tưởng tượng được khi thứ mình dành cả đời tìm kiếm lại là thứ rác rưởi không?
Hoàn toàn không.
Đang nói về ai vậy?
Về chị đấy.
Của ngày xưa.
Quả nhiên rượu này uống dở tệ.
Boshaft... Loại rượu rẻ tiền nhất được phát trong lễ lên ngôi Hoàng đế.
Trước khi đến ngôi làng này, chị đã khắc một tấm văn bia để giết thời gian.
Rằng "Boshaft là loại rượu ngon nhất thế gian".
Làm thế có ý nghĩa gì vậy?
Chẳng có ý nghĩa gì cả.
Sắp rồi nhỉ.
Bảo quản cũng rất tốt. Không ngờ lại có ngày ta được nếm thử nó.
Làm một hớp nào.
Mọi người cũng uống đi.
Đây là...
Frieren.
Tại sao cô lại từ chối tìm Boshaft?
Heiter thích rượu đúng không?
Đương nhiên rồi.
Khẳng định chắc nịch từ một tên tư tế nát rượu.
Nếu loại rượu mà cậu dành cả đời tìm kiếm lại dở tệ thì cậu sẽ làm gì?
Hừm... xem nào...
Cười xòa cho qua thôi.
Rượu dở mà đúng không?
Vậy thì phải để mọi người cùng tận hưởng.
Nói sao nhỉ...
Dở thật.
Dở hơn bất cứ loại rượu nào tôi từng uống.
No comments yet. Be the first to leave one.