Release info

The Secret in Their Eyes 2009 BluRay 720p AC3 x264-ESiR
A Commentary by vnbits
sync time từ sub của bạn bvhung

Tags

BluRay
x264
720p
720
AC3
Published on: 2010-09-21
Downloads: 173
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

"Anh cứ chạy đến toa cuối và nhìn theo hình ảnh cô ấy, hình ảnh ấy cứ...

... nhỏ dần trong mắt anh, nhưng cứ lớn mãi, trong tim anh"

Vào ngày 21 tháng 6, 1974,

Ricardo Morales ăn sáng với Liliana Colotto lần cuối cùng.

Anh sẽ nhớ suốt đời mọi chi tiết buổi sáng hôm ấy

Lên kế hoạch kỳ nghỉ đầu tiên của họ,

uống trà chanh, để chữa ho, cùng với

nửa viên đường như thường lệ.

Thứ mứt dâu anh sẽ không bao giờ được nếm lại nữa.

Những bông hoa trên áo ngủ của cô ấy,

và đặc biệt là nụ cười.

Nụ cười như ánh bình minh

hợp cùng ánh nắng trên má cô...

Không, không, không!

Làm ơn, đừng!

"TÔI SỢ"

Cửa thiên đường đã mở, và một thiên thần bước ra.

- Esposito à... - Chào nhé, cưng.

Xem ai tới kìa.

Khỏe không, luật sư?

Còn anh, trung úy? Sếp có đây không?

Vào đi, thưa ngài. Cám ơn ông.

Anh trông khỏe và yên vị đấy.

Chó thật (Đùa)!

Suy bụng ta ra bụng người.

Cửa thiên đường đã mở...

Chào Bà.

Ngạc nhiên chưa!

- Vào được chứ? - Ngọn gió nào đưa anh tới thế?

Chỉ muốn "tám" chút thôi. Cô có bận không?

Chỉ sẵn sàng nghe thôi. Cà phê nhé?

Tôi đang tự hỏi nghỉ hưu có làm anh khỏe hơn không.

Mariano!

Vâng, thưa bà.

Mang cho tôi hai cà phê hảo hạng nhé.

Tôi đang đánh máy bản lấy cung.

Bản cung à? Đây là ông Benjamin Esposito,

mới nghỉ hưu nhân viên kỳ cựu đấy,

và là bạn cũ của tôi.

Đây là Mariano, đang thực tập.

Được chứ, hả?

Này, lấy vài cái bánh nữa nhé và lấy vài cái kẹo cho cậu nữa.

Lấy cho tôi nhiều kem.

Được rồi, anh không khỏe à.

Lại chuyện gì đây?

Vì tuổi già à?

Lấy thêm kem cho ông ấy, vì tuổi già.

Vâng, thưa bà.

Chờ đã. Có quan trọng không?

Không.

Cứ mở cửa đi. Nào, ngồi đi.

Sao anh biết viết tiểu thuyết?

Tôi đã viết cả đời rồi. Cứ nhìn kho tài liệu kìa.

Ồ, tủ lưu trữ hả.

Của anh bao nhiêu trong đấy?

Có ghi ngoài bìa không?

Phải khuyến khích một chút chứ.

Tôi nên làm thế nào đây? Làm như một kẻ nghỉ hưu bất đắc chí

cần giúp đỡ ư? Làm quán cà phê ư?

Tôi thì muốn viết, thì sao?

Tôi muốn viết lại vụ Morales.

Tôi không biết sao,

nó cứ lẩn quẩn trong ý nghĩ của tôi.

Thật ra ta chưa hề bàn về vụ này một cách nghiêm túc. Tại sao vậy?

Mấy thứ viết tay của anh, thật không thể đọc được.

Chờ đã.

Vấn đề của tôi là 50 lần rồi, cứ khi tôi bắt đầu viết

là không bao giờ viết tới hàng thứ 5.

Cứ kiểu này, chắc tôi xài hết tiền hưu

vào giấy nháp quá.

Lại đây giúp tôi cái nào.

Rồi, để tôi.

Không thể...

Nó nặng thật.

Không thể tin được. Loại máy Olivetti.

Trong kho mà. Tôi nghĩ nó phải 100 tuổi ấy chứ.

Họ sửa chữ "A" chưa nhỉ?

Chữ "A" thì nghĩa lý gì nào.

Anh lấy đi. Đồ cổ phải ở với nhau mới đúng chứ.

Giờ thì khỏi đổ thừa rồi.

Tôi phải viết thôi.

Nhưng biết bắt đầu từ đâu bây giờ?

Cái gì mà anh nhớ nhất.

Đã trên 20 năm rồi. Cái gì anh hay nhớ lại nhất?

Đó là chỗ anh bắt đầu đấy.

Này các anh, xin chú ý.

Đây là sếp mới của các anh, mới tốt nhiệp Harvard.

Cô Irene Menendez Hastings.

"Hastings"

Phát âm là "Hastings." Gốc Xcốt-len.

Xin lỗi cô.

Hastings,

Thư ký mới.

Phó của cô, Benjamin Esposito.

Thật ra tôi học ở Cornell, không phải Harvard.

Tôi là Pablo Sandoval, phó thư ký,

kẻ giúp việc nhún nhường của cô.

Chào!

Anh có nghe tôi nói không đấy?

Có chứ,

chỉ là...

Tôi nhớ nhiều sự việc quá,

nhưng không biết có liên quan

đến câu chuyện không.

Vậy cứ bắt đầu đi chứ đừng bị nó nhấn chìm chứ.

Ngân hàng máu đây, chào. Ông Esposito...

Sai số rồi. Bên phòng 25 gọi. Có một vụ giết người.

Là của phòng 18 mà. Việc của họ.

Họ nói là cưỡng hiếp và giết người.

Phòng 18.

Xin chào.

Chào, các anh.

Xin chào.

Thưa cô, có phải có một thiên thần chết sáng nay không?

Tại sao?

Vì mới có một tiên nữ mặc đồ tang mới bước vào.

À, đâu có.

Chỉ lả một tiên nữ phải nhẹ hơn tôi 2kg .

Mang cho tôi hồ sơ vụ Chavez nhé? Vâng.

Ông đểu thật.

Sao?

Ông có sẵn câu nịnh đầm khi cô ấy bước vào. Sao ông làm thế được?

À, tôi có thể ăn vận như con cóc, nhưng thật ra là hoàng tử đấy.

- Thưa ông Esposito! - Cái gì?!

Luật sư Romano... Ông ta nói đó là việc của ta.

Luật sư Romano á?

Nói với hắn ta là sếp Esposito sắp đá đít hắn đấy.

- Vâng à - Này quay lại.

Mất 3 tiếng suy nghĩ sẽ nói gì, khi cô ấy mở cửa và...

Tôi như bị trời trồng.

Tôi thì dễ hơn, vì tôi đâu có yêu.

Thì tôi cũng vậy, khờ ạ. Đi thôi.

Tôi muốn cô lấy hồ sơ ở đây rồi mang sang đây.

Tất cả, đơn giản chưa nào.

Romano này, khi nãy ông nói gì về kiểu phân loại gì đấy? - Đó là vụ của các anh.

Ta luân phiên mà. Chúng tôi có vụ khác, có vấn đề gì sao?

Vụ cướp ở siêu thị mini á, đồ khôn lỏi. Luân phiên thì phải cùng mức độ chứ.

Thế muốn tôi làm gì đây? Hỏi thẩm phán Fortuna đi.

Tôi muốn giải pháp, chứ không phải là hai vụ việc này thôi.

Sao không hỏi tôi nào?

Không phải vậy. Đâu thể gì cũng phiền ông được

mấy cái việc lẻ tẻ này, Để chúng tôi tự giải quyết.

Nói thẳng ra, đây là vụ của các anh. Và phải nhanh chân lên,

không thì chẳng có cái hiện trường nào đâu.

Sao rồi, Baez?

Vẫn thế. Còn anh?

Rảnh quá phát chán rồi.

Anh trông ổn mà. Như chó cắn đuôi á.

Giống thế đấy khi lão khốn ấy bắt tôi đi xem cái xác chết này

Bọn khốn thì có hàng đàn.

Yên ổn, dễ dãi khi biết mình là khốn.

Cứ sống tốt. Chúng vô dụng nhưng vô hại.

- Chào ông, thang tra. - Nói về anh đấy.

Rồi có khi bọn khốn nghĩ là mình thông minh.

Chúng ị khắp nơi Rồi bắt người ta chùi đ*t.

Bọn đó tôi không chỉ biết một mà là hai.

Lão thẩm phán và lão ở phòng 18, không những là khốn,

mà còn là chó, hoặc cả hai.

Đây đáng ra là vụ của hắn, vì vậy tôi yêu cầu ông nói với thẩm phán.

Là tôi chẳng có cái quái gì...

Liliana Colotto,

23 tuổi, giáo viên,

Mới lập gia đình với

Ricardo Morales,

nhân viên ngân hàng.

Bà già có thấy

hai thợ xây đang làm ở khu 3,

nhưng 2 ngày nay không thấy vì trời mưa.

Có chắc bà ấy không thấy không? Bà ấy nói thế.

Tôi sẽ đi gặp người chồng.

Chào, Esposito. Để tôi đi với anh.

Xin chào,

cho hỏi Ricardo Morales?

- Anh là Ricardo Morales? - Vâng, là tôi.

Thanh tra Baez, Cảnh sát quốc gia.

Còn ai có chìa khóa vào nhà anh không?

Có thấy người lạ lảng vảng mấy ngày nay không?

hàng xóm nói anh hay về nhà buổi trưa.

Trái đường mà, phải không? Có lý do gì đặc biệt không?

Xin lỗi, anh nói gì tôi nghe không rõ.

Chúng tôi có một thói quen.

Chúng tôi thích xem phim The Three Stooges với nhau.

Cô ấy cười suốt.

Cô ấy thích vì nó khôi hài.

Cậu phải tới nhà xác với chúng tôi.

Chúng tôi sẽ cần anh giúp, Chỉ là vấn đề về

thủ tục.

MorAles could stArt to contemplAte his own future.

He would find, no doubt, thAt his future wAs full of nothing.

Cái máy chữ này bị sao ấy nhỉ?

Ông quăng nó đi giùm tôi cái đi? Chịu hết nổi rồi.

- Cho ai đây? - Không cần biết. Miễn là khuất mắt tôi.

Này, Benja, chắc là cậu thích đấy.

Với tuyên bố này,

Tôi, Thẩm phán Raimundo Fortuna Lacalle,

tự xác nhận là mất trí

và không có năng lực thực thi...

Sai rồi.

Sai rồi. Đưa đây cho tôi.

Phải thế này:

More Vietnamese subtitles for The Secret in Their Eyes

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left