The Killer Inside Me

The Killer Inside Me

Download Vietnamese Subtitle

Release info

The Killer Inside Me 2010 Remuxd 1080p Blu-ray VC-1 DTS-HD MA 5 1-HDSpace
A Commentary by ivy68
Sync time

Tags

Blu-ray
blu-ray
1080
TS
HD
Blu-Ray
REMUX
Published on: 2016-05-26
Downloads: 59
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Tên cô ta là Joyce Lakeland.

Sống ở đường Derrick, cách nhà ông già Branch

chừng 7, 8 cây.

Ồ, tôi biết nhà ông Branch.

Cô ta là gái gọi à, Bob?

Ừ, tôi nghĩ vậy,

song cô ta... cô ta cũng ít gây điều tiếng gì.

Cô ta không tiếp bọn vô công rồi nghề,

đại loại thế.

Thật ra thì...

nếu mấy ông cha đạo trong thị trấn không thúc ép quá,

tôi cũng chẳng muốn làm phiền đến cô ta.

Ừ, vậy tôi phải xử lý thế nào đây?

Bảo cô ta tạm nghỉ một thời gian, hay là...

Tôi cũng chẳng biết. Không rõ nữa.

Cứ đi đến đó gặp cô ta, và rồi tự quyết định nhé.

Tôi biết anh sẽ đối xử lịch sự,

lịch sự và nhã nhặn nhất có thể mà.

Cứ đi đi, xem thử cô ta thế nào.

Được rồi.

Cảm ơn nhé, Bob.

Chào cô, Parker.

- Ồ, chào anh. - Xin chào, thưa quý cô.

Cái sự rắc rối của việc lớn lên trong một thị trấn nhỏ

là mọi người đều nghĩ rằng họ hiểu rõ anh là ai.

Tôi sinh ra tại đây 29 năm về trước.

Hồi đó Central City bé đến nỗi

bố tôi là bác sỹ duy nhất của thị trấn.

Và rồi cơn sốt dầu mỏ lan tới,

và thị trấn này đã phát triển xứng tầm cái tên của nó.

Văn phòng cảnh sát trưởng chịu trách nhiệm quản lý

đối với cả thành phố lẫn địa hạt.

Và chúng tôi làm khá tốt nhiệm vụ đó, chúng tôi nghĩ thế.

Chúng tôi khá là cổ điển.

Ở đây anh vẫn xưng hô "Vâng, thưa bà", và "Không, thưa bà,"

với bất cứ người nào mặc váy.

Ở đây nếu anh tóm một gã đang khoe hàng,

anh sẽ xin lỗi,

ngay cả khi anh phải bắt hắn sau đó.

Ở đây hoặc là đàn ông đích thực, lịch thiệp,

còn không thì anh chẳng là gì cả.

Và cầu Chúa phù hộ, nếu anh không là gì cả.

Ai đó?

Tôi xin lỗi, thưa quý cô, ờ...

Mời vào.

Cứ tự nhiên nhé.

Tôi rửa mặt qua cái đã.

Anh nghĩ mình đang làm gì với nó vậy?

Tôi là cảnh sát, thưa quý cô.

Còn cô làm gì với nó thế?

Tôi có giấy phép sử dụng.

Anh đã hài lòng chưa, anh cớm?

Vâng, tôi nghĩ thế.

Và tên tôi là Ford, thưa cô, không phải là Cớm.

Chúa ơi.

Một anh chàng dễ coi duy nhất mà tôi từng gặp ở cái nơi hôi hám này

lại là một tay hướng đạo sinh đeo thẻ cảnh sát.

Bao nhiêu nào?

Tôi không ngủ với cớm đâu.

Nói vậy không lịch sự đâu, thưa cô.

Tôi đến đây chỉ để nói chuyện chút thôi.

Và tôi đã hỏi anh là anh muốn gì.

À, tôi nghĩ là tôi cần cô rời khỏi Central City trước hoàng hôn.

Nếu để tôi gặp lại cô ở đây sau thời hạn đó...

tôi sẽ phải bắt cô về tội mại dâm.

Thằng chó chết này.

Xin đừng gọi tôi như thế, thưa cô.

Đồ chó chết này!

Thằng chó chết, thằng con hoang, ma cô!

Thả tao ra!

Thả tao ra, thằng con hoang kia!

Thả tao ra!

Thằng khốn nạn!

Tôi xin lỗi.

- Tôi xin lỗi. - Đừng.

Đừng xin lỗi nữa.

Tôi đã quay lại đó vào hôm sau và rồi cả hôm sau nữa.

Tôi không thể cưỡng lại được.

Giống như một cơn gió thổi bùng lên ngọn lửa sắp tàn lụi.

Hãy cùng nhau rời khỏi cái thị trấn cũ kỹ mục nát này,

chỉ anh và em thôi.

Cái gì, em điên à?

Nói đi.

Hãy cho em nghe anh nói điều đó đi.

Ôi, không.

Tiếp đi.

Nói em nghe gia đình Ford tốt lành thế nào đi.

"Chúng tôi là người gia đình Ford, thưa cô.

"Chúng tôi thậm chí không thể chịu được ý nghĩ chung sống cùng với

một con điếm, thưa cô".

Đừng mà.

Anh nghĩ rằng anh quá tốt lành so với em.

Đừng khơi mào thế.

Anh nghĩ vậy mà.

Em sẽ không bao giờ bỏ anh.

Không bao giờ.

Và nếu anh nghĩ là bây giờ em không xứng với anh,

em sẽ làm thế nào đó để anh không nghĩ vậy nữa.

Cưng ơi, em chỉ suy diễn rồi nghĩ lung tung.

Anh chỉ đang nghĩ về chuyện tiền bạc thôi.

Em có thể kiếm tiền.

Ồ, vậy ư?

Hắn ta si mê em song lại ngu như bò.

Anh xin lỗi?

Ai si mê em và ngu như bò thế?

Elmer Conway đó.

Anh biết anh ta mà, phải không?

Tôi biết cũng kha khá về Elmer Conway.

Bọn tôi từng học chung lớp thời phổ thông.

Hắn không phải là người xấu.

Chỉ là một kẻ được nuông chiều quá mức.

Hắn được bố nuông chiều, ông Chester Conway.

Chester đã xây dựng gần một nửa Central City,

và ông ta làm như mình sở hữu cả thành phố,

và chẳng có ai có gan để cãi lại ông ta.

Joyce thật ngốc khi nghĩ cô ấy có thể

lừa được lão già Conway.

Nhưng kế hoạch của cô ấy làm nhen nhóm lên trong tôi

một vài ý tưởng trả đũa của riêng mình.

Cậu muốn uống thêm không?

Không, tôi phải đi rồi.

Được thôi.

Cậu là phó cảnh sát trưởng à?

Thậm chí cậu còn chả mang súng theo.

Vâng.

Lỡ bọn tội phạm bắn cậu thì sao?

À, để cháu nói bác nghe một bí mật nhé.

Ở Central City mình không có nhiều tội phạm lắm đâu.

Thế thì tốt quá.

Tôi bắt đầu bị phụ thuộc vào người khác.

Không thể cưỡng lại được.

Tôi nghĩ đó là để thay thế cho một chuyện gì khác.

- Cảm ơn ông, Max. - Cậu không phải trả tiền đâu.

Tôi muốn cảm ơn cậu vì những gì cậu đã làm cho thằng Johnnie nhà tôi.

Không ai khác ngoài cậu có thể làm những điều đó.

Cảm ơn ông rất nhiều, Max.

Tôi rất cảm kích điều đó.

Việc đó đã mang lại một đổi khác lớn lao.

Tôi cho rằng ông không lấy của đời

nhiều hơn những gì ông mang lại cho đời.

Cậu nói đúng rồi đó, Lou.

- Ừ. - Tôi phải đi đây.

Tôi có nhiều việc cần phải làm

và tôi không muốn phải hối hả quá.

Dục tốc bất đạt mà.

- Xin chào. - Chào.

Ê, dạo này thế nào, anh bạn?

Dạo này thế nào?

Này, tôi say khướt rồi,

và thề có Chúa, nếu tôi không có gì bỏ vào bụng sớm,

chắc tôi sẽ ngã lăn ra đây mất, cậu biết không?

- Thật vậy à? - Ừ.

Cần thứ gì đó để làm ấm người à?

Ừ, gì cũng được.

Cái gì cũng được cả.

Rồi.

Chúa ơi!

Xì gà.

Cậu là cái thá gì mà dám làm thế hả?

Thấy không? Thẻ cảnh sát thật đó nha.

- Biết rồi. - Biến đi.

Được rồi.

Được, được, tôi đi đây.

Tôi đi đây.

Tốt nhất là cậu nên coi chừng.

Ông nghĩ vậy à?

Cứ coi chừng đó.

Chào, Lou.

- Joe. - Xin chào.

Vào nhà đi.

Xin lỗi vì đã yêu cầu anh đến vào khuya khoắt thế này.

Tôi nghĩ cứ bí mật thì tốt hơn,

vì cậu là nhân viên công lực.

Mời cậu ngồi.

Ngoài đó nóng lắm à?

Tôi có thể làm gì cho ông?

À, nghe này, Lou,

tôi có chuyện muốn nói với cậu,

và tôi biết là với chuyện đó

cậu khá là nhạy cảm, bởi vậy...

Cậu cảm thấy thế nào về Mike Dean?

Tôi không hiểu ý ông cho lắm.

Anh ấy là anh trai tôi.

Phải, là anh nuôi thôi phải không? Bố cậu đã nhận nuôi anh ta.

Ừ, bố tôi và nhà Dean là bạn thâm giao,

và rồi khi bố mẹ Mike mất

trong cái đại dịch cúm ngày trước,

bố tôi đã nhận nuôi anh ấy.

Tôi mất mẹ khi còn là một đứa bé, và...

bố nghĩ là Mike sẽ thành bạn tốt với tôi.

Cậu là con trai thừa tự duy nhất,

và rồi bố cậu đem về một cậu con trai khác.

Chuyện đó không làm cậu cảm thấy khó chịu à?

Thì lúc đó tôi mới 6 tuổi, còn Mike thì đã 8 tuổi,

bởi vậy tôi không...

Té ra cậu thích Mike?

Ừ, có là anh ruột thì tôi cũng không quý hơn được thế nữa đâu.

Ngay cả sau những gì anh ta đã làm à?

Làm gì cơ?

Thôi nào.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left