How I Met Your Mother

How I Met Your Mother

Download Vietnamese Subtitle

Season 4

Release info

How I Met Your Mother S04E02 1080p NF WEB-DL AAC2 0 x264-Ao Eng Syned
A Commentary by luffyacekun

Tags

webdl
Published on: 2025-08-05
Downloads: 89
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Các con, khi bố vừa dọn đến New York, nó rất dơ dáy, ghê tởm,

bẩn thỉu, xấu xí, đầy bọ chét, bốc mùi

và mọi thứ đều thật khủng khiếp.

Nhưng đáng buồn thay, sau đó,

cả thành phố bắt đầu thay đổi.

Đường phố sạch hơn một chút,

tiền thuê cao hơn một chút, và từng nơi một,

những nơi tồi tàn cũ kỹ bọn bố yêu thích bắt đầu biến mất.

Elbow Room, một quán nhạc rock punk cũ kỹ

biến thành nhà thuốc.

McHale's, quán rượu của dân lao động,

biến thành nơi bán thức ăn nhanh.

Và Fez, quán rượu tuyệt vời trên đường 95 ở Broadway, biến thành một ngân hàng.

Không phải ngân hàng xa lạ nào.

Ngân hàng Quốc gia Goliath.

Nhà lãnh đạo toàn cầu về mảng tín dụng và ngân hàng.

Trời, tôi yêu Ngân hàng Quốc gia Goliath!

Được rồi. Đầu tiên, cậu như một tên thảm hại vậy.

Và thứ hai, sao lại hào hứng về một ngân hàng nào đó vậy?

Công ty tôi vừa mua lại họ trong một vụ thôn tính vô cùng tàn nhẫn.

Tốn hai tháng, 2.000 người mất việc.

Thật tàn bạo.

Ai muốn áo thun nào?

Này, Marshall, phòng pháp lý đang tuyển người.

- Tôi có thể xin cho cậu một công việc. - Barney, Marshall không xin nghỉ

công việc ở công ty hút khô cạn linh hồn anh ấy

chỉ để đi làm ở ngân hàng.

Anh ấy sẽ trở thành luật sư về môi trường.

Dù sao thì đó từng là dự định.

Vài tuần kế tiếp, Marshall đã đi phỏng vấn ở rất nhiều nơi.

Mình tự tin,

mình đầy năng lượng,

mình phải tập trung!

Rất nhiều buổi phỏng vấn.

Mình rất linh hoạt về vấn đề lương,

mình sẵn lòng thỏa hiệp,

lần này mình sẽ không khóc.

Quá nhiều buổi phỏng vấn.

Mình buồn,

mình kiệt quệ,

mình sẽ vượt qua chuyện này, về nhà,

mặc quần lót rộng vào và đi ngủ.

Vì thế mà chuyện ngày 29 tháng 9 xảy ra,

đêm bánh kẹp burger.

Vậy bữa tối các cậu muốn ăn gì?

Ồ, chúng tôi vừa thuê đầu bếp mới.

Mọi người phải thử món bánh burger, ngon hết xảy.

- Tuyệt, cho chúng tôi năm cái nhé. - Năm bánh burger.

- Thật à? Em muốn ăn ở đây? - Ừ, em đói khủng khiếp.

- Em mới thanh lọc cơ thể bảy ngày. - Anh tưởng em bắt đầu vào hôm qua.

Em kết thúc sớm, được chứ?

- Năm cái bánh. - Năm bánh burger.

- Chờ đã. Sushi thì sao? - Tối qua ăn sushi rồi.

- Món Ý. - Tôi ăn đồ Ý buổi trưa rồi.

- Tôi có thể quay lại. - Không. Ta luôn làm vậy.

Ta dành một tiếng đồng hồ tranh luận nên ăn ở đâu,

và cuối cùng cũng ăn ở đây.

Em chưa ăn gì hai ngày rồi.

Làm ơn, vì tình yêu của Chúa, gọi món gì đó luôn được không?

Đồ Trung Quốc nhé?

- Tôi không thích đồ Trung Quốc. - Đồ Ấn?

Tôi vừa nói không thích đồ Trung Quốc.

Đồ Ấn không phải đồ Trung Quốc.

Mấy món thịt lạ, nhạc buồn cười, ăn kèm cơm.

Sao lại cãi mấy việc này?

- Đồ Mexico? - Vừa nói không thích đồ Trung Quốc mà.

Ôi, Chúa ơi.

MỘT TIẾNG SAU

Robin, phần của cô sẽ ra ngay.

Tất nhiên phần em sau cùng.

Cứ ăn đi, khỏi phải đợi em.

- Tuyệt quá! Em không nên thế. - Thật tốt bụng.

Ôi, Chúa ơi.

Chiếc burger này ngon quá.

Như Giáng Sinh trong miệng tôi vậy,

Giáng Sinh thịt.

Như thiên thần từ thiên đường

đáp xuống bếp của quán MacLaren.

Ở đó đầu bếp đã giết và xay nó ra.

Tôi yêu chiếc burger này nhiều đến mức

tôi muốn khâu hậu môn lại luôn.

Cũng được thôi.

- Nói thế thôi ư? - Đùa à?

Mọi người.

Khi cậu đã nếm chiếc burger ngon nhất New York,

những chiếc burger khác có vị như chân của ông tôi vậy.

Nhưng các cậu cứ ăn hết đi, tận hưởng chân của ông tôi đi.

Ồ, còn anh thì nếm burger ngon nhất ở New York rồi.

Đó là vào tám năm trước, tuần đầu tiên của tôi ở New York,

và với một thiếu niên từ Minnesota,

thành phố lớn này là một nơi đáng sợ.

Ôi, ơn Chúa. Chỉ là cậu.

Cậu đang rất nực cười đấy.

- Hãy nói hôm nay cậu đã ra ngoài đi. - Sao phải ra ngoài?

Muốn gì người ta đưa đến tận cửa, và truyền hình cáp New York rất tuyệt.

Cậu đã thấy chương trình cộng đồng có bà già Do Thái mặc bikini chưa?

Thật kinh tởm.

Marshall, cậu phải vượt qua chứng hoang tưởng này.

- Cậu sẽ không bị cướp đâu. - Lỡ như tôi bị thì sao, Ted?

Tôi không có dao bấm. Không biết nhảy break-dance

và được bọn băng đảng tôn trọng.

Đủ rồi, cậu sẽ đi dạo. Nào, đi đi.

Không. Nhìn kìa, bà già mặc bikini quay lại rồi.

Tôi sẽ chỉ nằm và thư giãn.

- Đi. Ra ngoài. Đi đi. - Được rồi.

Để chiếc gậy lại.

Được thôi.

Vậy là tôi đi dạo trong thành phố lớn và đáng sợ ấy.

Và tôi phát hiện một điều tuyệt vời. Nó không hề đáng sợ chút nào.

Được rồi.

Khỏe không?

- Xin chào! - Không cần phải kiếm tìm nữa!

Và sau đó, ngay khi tôi bắt đầu thấy hơi đói,

tôi rẽ ở một góc...

Và nó ở đó.

Quán burger nhỏ bé nhất từng thấy,

giữa tiệm thú nhồi bông và tiệm sách XXX.

Kể tên hai nơi mà mọi thứ bị nhồi nào.

Vậy là tôi đi vào trong.

Và tôi gọi món burger.

Cảm ơn.

VÔ VÀN TÌNH YÊU THƯƠNG

Ted, dậy mau. Dậy...

Ôi, Chúa ơi.

Tôi xin lỗi. Cậu ổn chứ?

Không sao.

Ted, tôi vừa được ăn bánh burger ngon nhất đời mình!

Đó là một nơi bé nhỏ tuyệt vời. Regis Philbin ăn ở đó.

Nó như điểm đến của người nổi tiếng. Nhưng burger đó,

- chiếc burger đó. - Bạn à.

Tôi muốn ăn một cái ngay!

- Cậu nghĩ họ còn mở cửa không? - Tôi không biết.

Mọi thứ ở New York có mở cửa qua...9:30 không?

Vậy là chúng tôi ra ăn thêm một cái nữa.

Nhưng sau hàng giờ đồng hồ tìm kiếm...

Chết tiệt!

Nó ở đâu chứ?

- Anh không tìm được à? - Bọn anh không biết đường.

Về nhà đã tốn mất ba tiếng

- và một nghệ sĩ giả nữ tốt bụng. - Chờ đã, Penny Noir là giả nữ à?

- Vậy hai anh nghĩ nó ở đâu? - Có lẽ ở giữa hai chân cô nàng đó.

Thứ gì không là gánh nặng?

Chính là vay vốn mua nhà ở Ngân hàng Quốc gia Goliath.

Tôi chỉ đang nói thế.

Thôi, chúng tôi chẳng thể tìm ra chỗ đó.

Bây giờ, tám năm đã qua, vẫn...

Không tìm được burger.

Tôi không kìm được nên đã nghe trộm.

Được rồi, lại nữa.

- Tôi biết nơi anh đang nói đến. - Không đâu.

Đó là nơi gọi là Corner Bistro.

Bánh burger ở đó tuyệt vời lắm.

Ồ, Corner Bistro!

Thật tuyệt, tôi dành một phần tư đời mình

tìm kiếm bánh burger ngon nhất ở New York, nhưng thật ngớ ngẩn,

tôi chưa từng nghĩ đến việc thử qua

chiếc burger được đánh giá cao nhất theo Zagat.

Tuyệt, cảm ơn nhiều nhé, anh bạn.

Để tôi đáp lại ân huệ nhé.

Chỗ bán cà phê ngon.

Ở Starbucks đấy.

Vậy em hiểu là anh đã thử Corner Bistro.

Robin, anh đã thử từng nơi kêu có burger ngon nhất ở New York

để cố tìm bánh burger đó.

Hay ít nhất là để quên nó đi.

Đi thôi.

Và không có nơi nào ngon được gần như thế.

Có một lần ta tưởng đã có đột phá trong vụ này, nhớ không?

Nghe này.

Các cậu biết ai tập gym với tôi không? Regis Philbin.

Bức ảnh có chữ ký.

Tất nhiên tôi nhớ chỗ đó.

Đó là chiếc burger ngon nhất tôi từng ăn.

Tôi vẫn còn mơ về chiếc burger đó.

Những giấc mơ đẹp đẽ, ám ảnh!

Tôi thức dậy vào ban đêm và la hét:

"Biến khỏi đầu tôi, burger! Biến đi!"

Chính là nó, ông Philbin.

- Ông có biết nó ở đâu không? - Không! Tôi chưa từng ghi lại.

Nhưng không có ngày nào tôi không tiếc nuối điều đó.

Tại sao? Các anh biết nó ở đâu không?

- Không. - Và nếu anh nói với tôi

là Corner Bistro, tôi sẽ đấm vào mặt anh!

- Chúng tôi không biết. - Nghe này, tên tóc vàng!

Đừng giỡn mặt với tôi!

Bố cần thịt của bố.

Tôi không biết nó ở đâu, Regis, tôi thề!

Còn anh thì sao, tên to xác?

Còn anh, tên nói nhiều?

Đây là số của tôi.

Các anh tìm được bánh burger đó thì hãy gọi tôi bất kể ngày hay đêm.

Được rồi, Regis, sẽ làm vậy.

Ừ, còn chờ gì nữa? Tìm chiếc burger đó đi!

- Được rồi! - Cả lũ biến đi!

Thế là hết chuyện ở đó.

Bây giờ tôi phải chịu số phận mãi tìm kiếm cánh cửa xanh lá đó

và ánh đèn neon đỏ có chữ "Bánh Burger".

Cửa xanh lá, biển neon đỏ có chữ "Bánh Burger" ư?

- Ừ. - Em biết nơi đó.

Em đi qua nó cả triệu lần. Ở đường West 12, ngay qua đường số bảy.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left