The first 200 lines.
Dịch bởi: Phuong DV
Núi Khói năm 1929
Con chó của tôi còn to hơn nó.
Tôi tưởng cậu nói có một con báo.
Tôi đã không thấy con báo nào ở dãy núi này trong suốt chín năm.
Vậy chuyện gì xảy ra với cái xác Snipes tìm thấy ở Noland?
- Con gì đó đã vồ nó. - Không phải là báo đâu.
Ngực nó không bị xé toạc.
Lũ báo ăn quả tim trước.
Tìm cho tôi một con báo thật để săn
và tôi sẽ trả ông 20 đồng vàng.
Nếu như có một con báo ở quanh đây, thì có lẽ nó đã bị quỷ nhập.
Biết đâu nó sẽ săn lại ông.
Được. Tôi muốn như thế.
Vaughn. Giúp tôi kêu cô ấy dọn bữa ăn cho tôi nhé.
Cây ngã! Chú ý!
George!
Được rồi, mang nó qua đây.
Albert! Cậu làm gì ở ngoài này?
Ngân hàng vừa gửi thư.
Oh, không có gì phải lo.
Nghe này, cậu sẽ phải đi thương lượng về khoản nợ.
Tuần tới tôi đi Boston để giải quyết. Đừng lo.
Kéo lên nào!
Đối tác là ông chú tôi. Nhớ chứ.
Nhìn xem, nếu ta lên được sườn núi phía Bắc và đem tất cả những thứ này xuống...
Đẩy nó ra!
Đẩy nó ra! Đẩy nó ra!
Có tin đồn là Quốc Hội muốn xây công viên quốc gia ở Carolina.
Công viên có thể có.
Nhưn trước khi chính phủ lấy lại đất,
sẽ không còn cây cối nữa.
George, vấn đề là, với cơn khủng hoảng thị trường gần đây,
tôi e là số cổ phiếu của cậu không đủ để thế chấp
để cậu có thể vay tiền.
Tất cả vốn liếng của tôi đều dốc vào Carolina này rồi.
Anh nghĩ sao về mảnh đất ở Brazil này?
Tốt nhất tôi không đụng vào.
Anh nên cưới Peg Lowell ngay khi có cơ hội.
Để không phải hạ mình và dè xẻn vì đám ngân hàng.
À, em được lên báo phải không?
Đúng vậy. Đó là lý do mà anh nên trò chuyện với em gái mình thường xuyên hơn
- Tuần này anh ghé em rồi mà. - Đúng một lần.
Trong bao lâu nhỉ?
Em không biết anh đang làm cái gì xẻ cái núi đó ra,
để làm cái gì nhỉ?
Sao anh không làm cái gì đó nghe hợp lý hơn?
Anh đang làm khá tốt, cám ơn em.
- Ông dùng gì nữa không? - Không, cám ơn.
Người phụ nữ đang làm anh chảy nước miếng kia là một người bản địa.
Lớn lên ở một xưởng gỗ.
Xưởng gỗ?
Phải, em đoán là anh sẽ thích.
Thật không may, nó cháy thành tro và hại chết cả nhà cô ta.
Và hai ngày sau vụ cháy,
nhóm cứu nạn thấy Serena lẩn quẩn quanh đống tro tàn,
gọi những người anh chị em đã mất.
Cô ta bị tro bám đầy người, làm bọn họ tưởng là một hồn ma.
Cô ta rất đẹp.
Bị tổn thương.
Điên dại với khu rừng.
Thật tiếc là anh không có chút cơ hội nào với cô ta.
Anh đang làm gì vậy?
- Anh chỉ muốn chào em. - Ồ, chào anh.
George Pemberton.
Serena Shaw.
Anh nghĩ chúng ta nên lấy nhau.
Em rất nóng lòng muốn đến đó.
Chào mừng đã trở lại!
- Một chuyến đi thú vị. - Tốt!
- Tôi rất nóng lòng muốn kể cho cậu nghe. - Phải rồi.
Hy vọng là cậu không vẽ vời gì trong tài khoản của tôi.
Không hề, không hề.
- Chào cô. - Chào anh.
Cô ấy là...
Cậu thấy vợ tôi thế nào?
Sao? Sao cậu không cho tôi biết trước? Tôi thực sự...
Chúa ơi George! Sao không cho tôi biết?
Cậu biết đấy, tôi cũng muốn lắm...
Đây là Buchanan. Cậu ấy là cánh tay phải của anh.
- Serena Pemberton. - Oh.
Anh không biết bắt tay sao cho đúng à anh Buchanan?
Dĩ nhiên tôi biết. Rât vui được gặp cô.
Và, uhm, chào mừng cô.
Galloway tìm được con báo cho tôi chưa?
À, một công nhân tìm thấy vài dấu vết trên Laurel Creek
nhưng Galloway nghĩ đó là của một con mèo rừng.
- Báo có thường xuất hiện ở đây không? - Không đâu, không có gì phải lo.
Ý tôi là, vẫn còn chút nghi vấn liệu có còn con nào tồn tại hay không.
Em rất mong có thể nhìn thấy nhà mới của em trước khi trời tối.
Dĩ nhiên rồi.
- Cô ta... - Không thành vấn đề.
Tình yêu của ta bắt đầu từ cái nhìn đầu tiên.
Những chuyện xảy ra trước kia thậm chí không tồn tại.
Em nhắm mắt lại đi.
Đưa tay cho anh.
Bước xuống đi. Cẩn thận đầu.
Một bước nữa, nữa. Ok. Đợi đã.
Đến 3 là em có thể mở mắt.
Một, hai, ba.
Thật đẹp, George.
Và chỉ là khởi đầu thôi.
Anh đã mua một miếng đất đẹp tuyệt ở Brazil.
- Brazil? - Phải.
Hàng trăm dặm rừng nguyên sinh. Cây gụ.
Nguyên thủy và đẹp tuyệt.
Hoàn toàn chưa bị khai thác.
Không thể tìm thấy một nơi như vậy ở nước Mỹ.
Anh muốn em phải không?
Hơn tất cả mọi thứ.
Em chưa từng nghĩ là sẽ gặp được anh.
Em chưa từng nghĩ là sẽ gặp được ai đó.
Thật đó. Anh không hình dung được đâu.
Bác sĩ! bác sĩ!
Nhanh lên.
Chaney! Lại thêm một người bị nữa.
Quá muộn rồi. Tôi không làm gì được. Đặt anh ta lên ghế.
Rắn đuôi chuông hả?
Phải. Tình hình trở nên tồi tệ từ khi cậu đi.
Nhóm thợ đã hoảng sợ và bị tụt lại phía sau.
Chúng ta mất 6 người trong vòng 2 tháng.
Khỉ thật.
Ở Colorado, bọn em huấn luyện đại bàng để kiểm soát lũ rắn.
Được rồi. Tôi không nghĩ là có thể tìm được con đại bàng nào ở Carolina đâu thưa bà Pemberton.
Vậy ta nên nhập một con về.
Phải rồi. Ta nên nhập một con về. Sao lại không chứ?
Tôi nghĩ là bà có kinh nghiệm về khai thác gỗ, đúng không bà Pemberton?
Cha tôi từng có 40.000 mẫu ở Colorado.
Từng có?
Tôi mong là ông ấy không mất tất cả trong vụ tai nạn đó.
Ông ấy chết rồi.
Cha cô ấy là một tiều phu thượng hạng, thưa ông Chaney.
Còn cô ấy thì trượt trên những con dốc còn trước khi biết đi.
Điều đó hẳn sẽ đem lại nhiều lợi thế hơn bọn tôi, thưa bà Pemberton.
Tôi đang rất muốn biết bà nghĩ gì về việc làm ăn nhỏ của chúng tôi ở đây.
Bên cạnh việc thiếu một vài con đại bàng.
Tôi nghĩ anh đã mất đến chín tháng để làm công việc của sáu tháng.
Tuy nhiên một vài thay đổi có thể làm gia tăng đáng kể lợi nhuận.
Xem anh đã tìm được ai kìa, một người vợ hay một đối tác?
Cả hai.
Tôi đoán là bà Buchanan không có hứng thú với công việc của anh?
Oh, tôi còn độc thân.
Tôi cam đoan với ông, Buchanan,
Tôi không tới Carolina để châm chọc người khác.
Dĩ nhiên là không rồi.
Cô ấy đang chĩa súng.
Buchanan là người kỳ quặc, phải không?
Anh ta dường như hơi, có lẽ là,
rất thích anh.
Ý em là sao?
Cậu ta đang thua lỗ.
Phải.
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
Cha của Pemberton sở hữu Công ty khai thác gỗ ở Colorado.
Và cô ấy giống như bất cứ người đàn ông nào ở đây.
Tôi hy vọng mọi người nghe theo lời cô ấy
như nghe lời tôi hay ông Campell, ông Buchanan.
Cô ấy sẽ không ngồi yên và cũng không mong chờ nó.
Các bạn sẽ sớm được biết.
Chúc một ngày tốt lành.
- Chào mọi người. - Chào buổi sáng.
Coi nào, đi thôi. Hãy ra đó.
Cây không tự nhiên đổ xuống đâu các cậu.
- Bà Pemberton. - Campbell.
Mọi chuyện thế nào?
Vẫn tốt như có thể, thưa bà.
Đừng đánh dấu quá cao!
Ông sẽ lãng phí phần gốc cây.
Thấp hơn sẽ ngã không ổn định, thưa bà. Đằng trước là con đường.
Đưa cho tôi cây rìu.
- Thưa bà? - Ông nghe rồi đấy.
- Nó sẽ ổn định. - Vâng thưa bà.
Ông nghĩ sao?
Nó sẽ ổn định.
Tiếp tục công việc đi.
Người đứng trên đó là ai vậy?
Tên hắn ta là Galloway, thưa bà.
- Ông ta có vẻ kín đáo. - Vâng đúng thế.
Hắn là người chỉ dẫn săn bắn giỏi nhất trong khu vực cả trăm dặm.
Lần được cả châu chấu đi trên đá cứng. Hắn xem khả năng quan sát đó như là một món quà.
Đại loại thế, cũng chẳng biết nữa.
Ông Galloway.
Serena Pemberton.
Ông từng ngồi tù.
Vì chuyện gì?
Giết người.
Việc đã ập đến với hắn.
Lùi lại ngay đi.
Gỗ! Cây ngã!
Ngọn Núi Khói của chúng ta chứa đựng khu rừng nguyên sinh cuối cùng
ở phía Đông nước Mỹ.
Nhưng cứ mỗi năm trôi qua, chúng ta đang đánh mất nó
với triết lý cắt-và-chạy của các ông trùm khai thác gỗ.
Chúng ta là những kẻ ngốc nếu nghĩ rằng Chúa đã tạo ra chúng
để phải bị hy sinh vì lợi nhuận tức thời.
Một câu hỏi đơn giản như thế này cho chúng ta, thưa quý vị.
Chúng ta có muốn Núi Khói sẽ trở thành một công viên quốc gia?
Hay là muốn nó trở thành một xa mạc?
Cám ơn, ông Kephart. Và cám ơn tất cả mọi người đã có mặt buổi chiều nay.
Còn về công ăn việc làm thì sao, Cảnh sát trưởng?
No comments yet. Be the first to leave one.