161 rreshtat e parë.
Tôi là sĩ quan Guy Baron. Còn đây là sĩ quan Bảo.
Ta có cần một thông dịch viên không?
Tôi hiểu được ông nói.
Chúng tôi biết cô đã phát hiện ra xác của đại úy
và cô đang run. Chúng tôi cần cô giúp.
Cô trả lời vài câu hỏi được chứ?
Cô ở Sa Cát bao lâu rồi?
Sebastien!
Cô là ai? Tại sao cô ở đây?
Ra khỏi nhà tôi! Đi ra!
Tôi xin lỗi.
Cô đã ở đây cả đêm qua à?
Vâng thưa đại úy.
Tôi chỉ thấy những chuyện xảy ra trong thoáng chốc.
Tôi nghĩ là đã thấy khuôn mặt của cô.
Bà Ngô mới là người mà ông phải cảm ơn.
Cô nói giỏi lắm.
Không hẳn đâu.
Làm sao cô học được?
Dì của tôi là giáo viên trung học.
Bà đã dạy cho tôi và anh trai tôi.
Thật vui khi có người trong nhà
hiểu được tôi.
Cần phải rửa sạch vết thương của ông
ở chỗ nhiễm trùng.
Tôi phải tắm cho ông.
Cô đã ở đây bao lâu rồi?
Khoảng vài tuần, thưa đại úy.
Cho đến giờ cô thích nơi này chứ?
Vâng, thưa đại úy.
Đưa rượu cho tôi.
Tôi xin lỗi.
Bọn lính Cách Mạng khốn kiếp đó
đã bắt được tôi trong một cuộc phục kích trên đường về nhà.
Mừng là ông còn sống.
Anh đã quan sát em.
Anh thấy em cũng nhìn anh phải không?
Không, không có.
Anh biết em muốn một người đàn ông Pháp vạm vỡ như anh mà, phải không?
- Nào. - Không, xin ông.
Để tôi yên, không!
- Em sẽ thích mà. - Không.
Làm ơn, không, xin ông.
Để tôi yên.
Không.
Mày...
Mày nghĩ mày làm tao đau được à?
Không.
Mày xứng đáng như thế này.
Không.
Buông cô ấy ra.
Sebastien, khoan, khoan.
- Khoan! - Cút khỏi nhà tao.
Cô có sao không?
Cô có một tuần được nghỉ mà.
Tôi biết.
Tôi đang tìm lịch làm việc.
Để tôi lấy cho ông.
- Ồ. - Tôi xin lỗi.
Không, đừng lo, chỉ là mấy tập tài liệu cũ thôi.
Những người này là ai?
Tất cả những nhân công.
Từng người trong số họ.
Từ những ngày đầu ở khu đồn điền.
Lịch làm việc của ông đây.
Chúc ông ngày mới tốt lành.
Sao vậy?
Đôi khi tôi không quen ngày nghỉ lễ.
Tôi cũng vậy.
Tôi đây. Là tôi đây.
Chào buổi sáng.
Sao tôi lại ở trong đây?
Tôi đưa cô vào đấy.
Tôi ngủ trên ghế.
Nhưng mà... đại úy...
Cô không cần phải gọi tôi là đại úy.
Cô có thể gọi tôi là Sebastien.
Tôi sẽ đi ra ngoài một chuyến.
Cô có muốn đi chung với tôi không?
Lên xe đi.
- Tôi xin lỗi. - Tiếp tục đi.
Tôi làm hỏng xe của ông mất.
- Không sao. - Xin lỗi.
Ông Châu sẽ sửa mà.
- Để tôi. - Vâng.
Gia đình bà thế nào rồi, bà Ngô?
Tốt.
Bà có gặp các con không?
Tôi không biết chuyện đó.
Bao nhiêu năm nay.
Vâng, có.
Linh, ngồi ăn với tôi đi.
Ngồi đi.
Tôi mời cô dùng bữa chung với tôi.
Dùng đi.
Bảo nó đem lên phòng ngủ.
Sao không nhắn cho anh
để anh biết em đến?
Em muốn làm anh bất ngờ.
Nhưng mà lỡ anh không có ở đây thì sao?
Không có chuyện gì cả mà em đi
cả chặng đường đến đây.
Em đâu có nói là không có.
Em muốn ở lại đây chờ cho tới khi anh quay về.
Ngoài ra, em nhớ nơi này.
Madeleine, rõ ràng anh nhớ
em gọi Việt Nam là nơi tồi tệ mà.
Em tức tốc quay về Pháp
sau khi gia đình em bán đồn điền của họ.
Dễ thấy là em nhớ nhà.
Em nhớ Paris nhiều như là em nhớ anh vậy, anh yêu.
Anh không nhớ em sao?
Dĩ nhiên có rồi.
Em có thể báo cho anh một tiếng mà.
Em không được đến gặp chồng sắp cưới
của mình bất cứ lúc nào em muốn sao?
Vậy cô là người hầu của Sebastien à?
Vâng, thưa bà.
Anh ấy có chung thủy không?
Sao ạ?
Sebastien có chung thủy với tôi không?
Tôi không biết, thưa bà.
Có, cô biết chứ.
Cô ở đây suốt ngày mà.
Tôi không biết.
Tôi không nghĩ anh ấy lừa dối tôi.
Không thể tưởng tượng được anh ấy lại ở một nơi tồi tệ thế này.
Tôi nghĩ cô sẽ làm.
Sao ạ?
Cô sẽ là người hầu của tôi
khi tôi ở đây.
Tôi không hiểu.
À, rõ ràng là Sebastien
sẽ không quay về Paris
với khối tài sản suy giảm của gia đình tôi.
Tôi sẽ phải sống ở nơi kinh khủng này.
Nhưng tôi tưởng gia đình Laurent là một...
Cô đã nghe lén...
Không sao.
Cô ở chung phòng mà.
Ngoài ra, chúng ta sẽ phải làm quen với nhau
nếu như cô là người hầu của tôi.
Đôi khi một người phụ nữ cần phải làm
những thứ để đảm bảo tương lai của mình.
Nghe tôi khuyên đây.
Cô sẽ phải cần học cách để tồn tại.
Cảm ơn.
Có mứt cam không?
Bà ấy ra chợ tìm mua mà không có.
Bà ấy cũng không có thời gian để làm, thưa bà.
Ồ, tôi cho rằng phục vụ ở đây
không tốt như ở Paris.
Cảm ơn bà Ngô.
Có lẽ chiều nay anh có thể dẫn em
đi xem vườn hoa hồng mới.
Được thôi.
Cô làm gì ở đây?
Tôi chỉ lau chùi thôi.
Sao cô lại khóc?
Tôi đâu có khóc.
Thưa bà...
No comments yet. Be the first to leave one.