200 rreshtat e parë.
Anh cần đi đâu?
Anh cần đi đâu vậy?
Trung tâm.
Chỗ nào vậy?
Warfund Plaza.
Tôi sẽ đưa anh đến đó với một nửa thời gian đi xe. 40 đô nhé.
40 sao?
Được rồi. 30.
Được rồi.
Lên xe đi.
Ôi trời.
Kẹt xe kiểu này thì chết mất thôi.
Cả khu sân bay này cũng vậy luôn.
Tối nay có họp ở Warfund Plaza phải không?
Phải.
Biết ngay mà.
Đừng đùa chứ. Đỗ xe ở đó luôn sao.
Hắn ta sẽ làm kẹt xe mất thôi.
Không thể tin được. Tôi xin lỗi nhé.
Không sao cả.
Mệt sao?
Phải. Đã bay suốt 5 tiếng rồi.
Cứ thư giãn đi.
Không sao. Tôi thích như vậy.
Nhìn ngắm mọi người.
À tôi biết rồi. Tôi cũng hay nhìn các cô gái ở sân bay mà.
Không phải như vậy.
Ý anh là sao?
Cách họ cư xử.
Khi họ di chuyển.
Hay nói chuyện.
Và chào tạm biệt.
Một cô gái tạm biệt chàng trai ở sân bay.
Cô ấy rất buồn nhưng anh ta thì rất bình tĩnh.
Cô ấy vẫn cứ nhìn theo chàng trai nhưng chàng trai không hề quay lại.
Dù chỉ một lần.
Không biết đến khi nào sẽ gặp lại.
Chẳng biết khi nào.
Thôi nào, sao anh biết được chứ?
Tôi đã từng gặp một trường hợp như vậy.
Cách đây 1 năm.
Có một ông ở sân bay. Mọi người đều nhìn anh ta vì nghĩ anh ta là khủng bố.
Nhưng anh ta rất thông minh. Anh ta lấy ra 1 quyển sách.
Harry Potter.
Không thể nào.
Cũng rất lô-gíc mà.
Khủng bố. Họ không đọc Harry Potter.
- Vậy anh ta có phải là khủng bố không? - Không.
Đúng là ngày hôm đó họ có bắt được tên khủng bố.
Tôi đã theo dõi suốt từ đầu.
Là ai vậy?
Là người đã chào tạm biệt cô gái và không quay đầu lại.
Thôi nào. Câu chuyện vớ vẩn thật. Có thật không đấy?
Thật chứ.
Chúa ơi. Chuyện hay đấy.
Thôi nào.
Nhanh lên đi chứ.
Tôi là Sammy.
- Tôi là Greg. Rất vui được làm quen. - Rất hân hạnh.
- Anh không ngủ sao? - Không.
Tôi còn phải làm việc 3 tiếng nữa.
Tôi không muốn ngủ gật đâu.
Để tôi kể cho anh nghe. Bọn họ dùng điện thoại để trao đổi mọi thông tin...
Họ mang vào đây thuốc phiện, ma túy...
Nhưng đừng bao giờ thử ở đây.
Cảm ơn chúa!
Tôi đi được chưa?
Ra đi nào.
Tin được không chứ?
Chết tiệt!
- Cô ấy đang đi bộ mà. - Tôi xin lỗi.
Em không sao chứ?
- Tự dưng cô ấy xuất hiện. - Tôi đang đi bộ mà.
Cô không sao chứ?
Tôi sẽ bắt anh đền đấy.
Đây đâu phải lỗi của tôi.
Hay hai người đi taxi này đi.
- Không. - Không, taxi của anh mà.
Không sao cả. Mọi người đi đâu?
- Warfund Plaza. - Thật sao?
Bọn tôi cũng định đến đó. Đưa chúng tôi đến khách sạn ở đó nhé.
- Không phiền chứ? - Hay tôi đưa cô đến bệnh viện nhé.
Không, tôi không sao.
Cứ đưa chúng tôi đến chỗ khách sạn là được.
Anh không phiền chứ?
À không. Không sao.
Đau thật đấy.
Chân cô thế nào rồi?
Tôi sẽ ổn thôi.
- May cho anh là chưa gãy xương đấy. - Tôi xin lỗi.
Tôi xin lỗi vì không thể trả bảo hiềm vì nếu vậy bên công ty sẽ phạt.
Đừng lo, tôi sẽ không báo cáo anh đâu.
Tôi là Casper. Giống như nhân vật phim hoạt hình ấy.
Phải.
Billy da trắng.
Billy đó mà.
Tôi là Greg.
Tôi thích phong cách của anh đấy Greg.
Thật đấy.
Tôi rút tay lại được chưa?
Cứ tự nhiên.
Vụ tiền thì sao?
Ta đi chung xe mà. Tôi có thể trả lại tiền nếu anh thanh toán thẻ tín dụng.
Không sao cả.
Đừng trả bằng thẻ tín dụng. Mỗi khi tôi có việc đi xa...
Mọi thứ rối tung hết.
Chứng minh thư...
Ai mà lại muốn biết chứng minh thư của anh đâu.
Tôi nghe trên radio nói là chuyện đó không sao cả.
Không ai được biết số thẻ tín dụng của tôi hết.
Chẳng có ai lấy cắp gì đâu. Đừng nghĩ lung tung.
Chỉ là do thời thế thôi.
Anh không muốn đổ lỗi cho thời thế. Do con người cả.
- Phải. Đúng đấy. - Chính xác.
Có biết em nào hay không?
- Em nào chứ? - Phải. Câu lạc bộ thoát y đấy.
Có vẻ anh chàng này chưa bao giờ đến đó. Tôi muốn giới thiệu cho anh ta.
- Thôi đi! - Sao chứ? Thử 1 lần thì có sao đâu.
Em đã thử rồi. Và không muốn đi nữa.
Vụ đó không tính nhé.
Anh biết quán nào không?
Câu lạc bộ thoát ý nhẹ.
À thì cũng có 1 nơi trong thành phố nhưng chất lượng thì tôi cũng không rõ lắm.
Anh thì sao? Có thích đi không?
- Đi đâu? - Xem thoát y.
Tôi đã bị cho gông vào cổ rồi.
Cho gông vào cổ.
Hay đấy.
Cho gông vào cổ. Nghe cứ như là đi tù ấy.
Ai mà biết được.
Vậy nghĩa là sao?
Bạn cô vừa nói cô là vũ nữ thoát y.
Tôi không có làm việc đó.
Chẳng có gì phải xấu hổ cả. Ai cũng vậy thôi.
Thôi im đi.
Sao không khí trong xe không được...
Thông thoáng lắm nhì?
Ngộp lắm phải không? Tôi đã bảo Eddie là hãy rửa xe đi. Eddie là em trai tôi.
- Eddie đây sao? - Không.
Chào. Đây là Kim.
Kim từng là tài xế của xe này. Tôi chỉ là người thay thế thôi.
Cuối cùng thì tôi cũng được lái xe taxi.
Tôi phải chuyển làn xe. Phía trên có cảnh sát.
Dính vào họ rắc rối lắm. Hiểu ý tôi chứ?
Trên trục đường này có rất nhiều những chốt cảnh sát.
Anh ta hay đấy. Có vẻ có kinh nghiệm.
- Thật đấy. Tôi lái xe nhiều năm rồi. - Thôi nào.
Đừng đùa chứ. Tôi biết vài tài xế chở bọn khủng bố.
Đi xe hơn 30 phút.
Qua 4 dãy nhà. Cứ như là tour du lịch khủng bố vậy.
Còn tốt hơn là tour du lịch triệu đô.
- Tôi không biết. - Anh đã từng nghe chưa?
Chưa.
Tệ thật. Nó xảy ra ở Mexico, Brazil...
- Còn nhiều nơi khác nữa. - Vào phần chính đi.
Một người đàn ông đợi ở sân bay và đợi tên tài xế taxi đón khách giàu có.
Sau đó chúng sẽ dùng súng đe dọa để cướp tiền.
Họ dừng ở mọi máy rút tiền trên đường.
Bắt người khách phải rút tất cả số tiền từ thẻ.
Tội nghiệp ông ta.
Hắn ta thật nhẫn tâm.
Anh đã từng nghe chưa?
Tôi sao? Có tôi cũng có nghe, nhưng số tiền triệu đô thì chưa.
Phải, hàng triệu đô.
- Hai người ở thành phố sao? - Phải.
- Tôi tưởng 2 người không phải dân ở đây. - Bọn tôi quay lại tìm việc làm.
Thời thế bây giờ thật khó khăn.
Em bị gì vậy? Thời thế thì liên quan gì đây chứ?
Không gì cả. Đó chính là mấu chốt.
Em chỉ mệt mỏi vì công việc hằng ngày.
Nếu như em có tiền, em sẽ tự mình kinh doanh.
Như anh này đây.
Anh ta sao? Sao cô biết?
Tôi chỉ cảm thấy vậy thôi. Quần áo đẹp, đồng hồ đẹp.
Người giàu có thường như vậy mà.
Cô không biết tôi là ai đâu. Cô nói quá nhiều rồi đấy.
Vậy sao? Vậy 1 năm anh làm được bao nhiêu?
Không phải chuyện của anh.
Trời. Nhiều vậy sao?
Thôi nào đừng đùa với anh ta nữa.
Thôi, cho tôi xuống ở đây đi.
- Sao chứ? - Tôi xuống đây. Đủ rồi.
Thôi nào, chỉ đùa thôi mà.
Cứ để anh ta đi.
- Xuống ở đây sao? - Phải, ngay bên lề kia.
Đi nhầm xe taxi rồi.
Này. Này. Gì vậy?
Lái xe đi.
Mình làm quen một chút nhé. Doanh nhân, sống ở Santa Rose, California.
Trời. May mắn là anh đã bỏ bộ râu đó rồi.
Đừng nói vậy. Có thể thời trang ở đó là vậy.
Trời. Ghê quá.
Hãy lấy hết tiền đi. Nếu các người muốn như vậy.
Anh rất rộng lượng đấy.
Phải như vậy chứ vì có khẩu súng ngay trước mặt mà.
Này tập trung lái xe đi.
Nhanh nào.
Chỉ có 60 đô thôi.
Đủ để đi xe đấy.
Có lẽ ta phải dừng xe ở ATM thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.