172 rreshtat e parë.
Trời hôm nay đẹp quá!
Vô cùng thích hợp để làm nông!
CHU TUỆ NGUYỆT
Đã bốn ngày kể từ khi hoán hồn đổi xác.
Cuộc sống ở đây tuyệt vời biết bao!
Rau củ và thảo mộc xum xuê, thích quá đi mất.
Và dù mỗi ngày đều chăm chỉ làm nông mình cũng không bất tỉnh vì kiệt sức.
Thức đến khuya cũng không làm phiền ai.
Ăn cơm ngon miệng hơn nhiều!
Khỏe mạnh thật tuyệt vời!
Hỡi thần thủy tổ, con xứng đáng được hạnh phúc thế này sao?
Chỉ cần tranh thủ rèn luyện thêm thôi
là đôi cánh tay thon dài này khỏe hơn thấy rõ.
Cảm giác sảng khoái này! Cơ bắp!
Đây chính là sức mạnh!
Mình cũng muốn có sáu múi nữa,
nhưng chỉ còn ba ngày thôi nên chắc không kịp rồi.
Tiết Trung Nguyên ba ngày sau...
Lúc đó hẳn kỳ cấm túc cũng kết thúc và mình sẽ gặp được tiểu thư Tuệ Nguyệt.
Thật không thể chịu nổi!
Mình không còn nghe tin gì từ cô ấy sau lần trò chuyện trong hầm ngục.
Không biết tiểu thư Tuệ Nguyệt đang nghĩ gì nhỉ?
Quả nhiên mình phải gặp cô ấy một lần.
Mới sáng tinh mơ mà lẩm bẩm gì đấy?
CUNG NỮ CHU GIA LỊ LỊ
À, Lị Lị. Buổi sáng tốt lành.
Hôm nay muội dậy sớm thật.
Ngươi còn dậy sớm hơn cả cung nữ nữa đấy.
Kể từ ngày hôm đó, Lị Lị đã ăn cùng ngủ cùng mình.
Mình mừng là muội ấy chịu đến sống ở đây vài hôm.
Hả? Gì đấy?
Không có gì.
Không biết hôm nay sẽ là một ngày như thế nào nhỉ?
Hãy nỗ lực hết mình nhé!
ÁC NỮ NỬA VỜI
Vậy chúng ta cùng dùng bữa sáng nhé.
Này, khoan đã!
Ta ngán khoai tây lắm rồi.
Đừng lo. Ta sẽ nêm nếm khác đi.
Ý ta không phải vậy!
Ong ư?
Nha đầu này.
Kể từ khi đến đây, cô ta lúc nào cũng vui vẻ.
Nhận lấy này!
Ơ kìa, bạn giun đất!
Phiền bạn xới đất cho tơi xốp hơn nhé!
Ồ, có cả bạn nhện và bạn rết này!
Hả?
Ta nguyền rủa ngươi!
Ồ, kéo và...
Hợp làm gối ghim kim đấy chứ!
Mình có thể may vá rồi!
Hả?
Hôi quá. Lần này nhất định mình sẽ khiến cô ta phát khóc.
Hứng đống chất thải này đi!
Quá hợp làm phân bón luôn này!
Hả?
Ngày nào mình cũng quấy phá cô ta mà chẳng nên cơm cháo gì.
Thế nhưng mình vẫn muốn rời khỏi Chu Câu Cung.
Chính là hôm nay!
Nhưng phải làm gì đây?
Hẳn là Lị Lị đang nghĩ xem làm sao để hành hạ...
À không, làm sao để hầu hạ mình hôm nay.
Nếu được thì mình rất muốn
tiếp đến được nhận một con dao bếp hoặc ít màu nhuộm.
Ắt hẳn ngươi đang suy nghĩ chuyện gì đó xấu xa lắm.
Không, làm gì có!
Các bạn ong, cảm tạ phước lành các bạn ban cho.
Lị Lị, muội thích muối hay mật ong hơn?
Như nhau cả thôi.
Người ta có thể thay đổi đột ngột vậy sao?
Một nha đầu đáng khinh
thức dậy lúc tờ mờ sáng trước cả cung nữ để dọn dẹp sân vườn.
Nào, ăn được rồi đấy.
Cô ta rất cần mẫn, thậm chí còn đỡ đần cho mình.
Hơn nữa cô ta từng rất ghét côn trùng,
nhưng hôm trước lại giữ chúng bằng tay không.
Ta không có đủ vật chứa
nên bạn nhện và bạn rết ở chung nhé.
Làm thế thì chúng sẽ thịt nhau đấy!
Đó là quy luật tự nhiên mà.
Mời dùng bữa.
Ồ.
Lị Lị, muội đang tuổi ăn tuổi lớn nên hãy ăn củ to đi.
Ơ?
Cảm ơn muội!
Ôi... Hạnh phúc biết bao!
Lúc này đây, trông cô ta cũng dễ thương đấy chứ.
Không!
- Tỉnh táo lại đi! - Ta xin lỗi.
Hẳn Lị Lị cũng có nỗi khổ riêng.
Vì thế mà dạo này muội cứ hay làm khó ta, đúng không?
Sẽ tốt biết bao nếu ta hộc máu
hoặc khóc ra huyết lệ vì sợ hãi.
Không. Nếu ngươi đã biết rồi thì ta còn là người bắt nạt gì nữa.
Nếu vậy, sao muội không dừng lại đi?
Muội là một cung nữ nhiệt thành lại không ngừng nỗ lực.
Nếu muội tiếp tục dốc toàn lực làm công việc vốn dĩ của cung nữ,
chắc chắn lòng muội sẽ hân hoan hơn.
Thế là sao hả?
Ngươi chế giễu ta không biết bao nhiêu lần rồi giờ lại khen ngợi ta ư?
À thì...
Ta đang hầu hạ một tội nhân trong một tòa nhà bỏ hoang đấy!
Chính ngươi đã đẩy ta vào cảnh không thể làm một cung nữ bình thường!
Nếu ta toàn tâm toàn ý hầu hạ người,
ngươi có thể cho ta địa vị và lợi ích như một cung nữ không?
Cái đó thì...
Hiện tại ta chưa thể làm được.
Thấy chưa? Vậy thì đừng có huênh hoang!
Không!
Mình không sai!
Mình đang trả thù một cách đường hoàng!
Lị Lị! Muội đi đâu...
Im đi!
Ngươi đã tra tấn ta suốt thời gian qua!
Sao ngươi lại làm vẻ mặt đó chứ?
Đứng lại.
Nhã Dung đại nhân?
Giờ hẹn là lúc hoàng hôn kia mà.
- Ta rất thất vọng về ngươi. - Sao?
Ta có nghe một vài lời đồn.
Ta ban thưởng cho ngươi vì ta tin vào những gì ngươi bẩm báo.
Nhưng ta nghe nói mỗi ngày Chu Tuệ Nguyệt đều vui cười.
Đó là vì...
Sao một kẻ bị quấy phá lại vui vẻ thế chứ?
Phải chăng ngươi đã lừa dối ta?
Không, không có chuyện đó đâu!
Nô tì quấy phá cô ta thật ạ!
Nô tì xin thề với thần thủy tổ!
Ồ, ngươi dám thề cơ à?
Vậy là ngươi thật sự không còn trung thành với Chu Tuệ Nguyệt nữa?
Tất nhiên rồi ạ.
Và Chu Tuệ Nguyệt không có được lòng trung thành của ngươi?
Tất nhiên là không rồi.
Được rồi.
Lần này ta sẽ bỏ qua cho ngươi.
Đa tạ đại nhân.
Tuy nhiên, lần sau hãy dùng cái này khi ra tay.
Xin hỏi nô tì phải ra tay thế nào?
Nghĩ xem phải ra tay thế nào là việc của ngươi.
Làm gì cũng được, miễn là có bằng chứng để bẩm lại với tiểu thư Thanh Giai.
Ngươi muốn cắt xẻo gì cũng được.
Y phục, tóc tai...
Trái tim cũng được luôn.
Nhưng quấy phá và gây sát thương là hai việc hoàn toàn khác nhau!
Nếu làm tổn hại một tú nữ, nô tì sẽ bị xử tử mất!
Vậy thì đã sao?
Hả?
Ngươi đúng là không biết thân biết phận.
Từ khi ngươi nhận chiếc trâm cài này, mạng sống của ngươi đã nằm trong tay ta.
Nếu ngươi không làm được, ta sẽ giao ngươi cho trưởng hộ vệ đại bàng
vì tội cả gan ăn cắp trâm cài tóc của Kim gia.
Không thể nào.
Ta là cung nữ áo màu trắng ngà.
Ngươi là cung nữ áo đỏ cam nhạt lại mang dòng máu dị quốc.
Không biết họ sẽ tin ai nhỉ?
Nhưng mà...
Ngươi chẳng là gì ngoài con gái của một vũ cơ chỉ biết quyến rũ nam nhân.
Câm miệng và ra tay đi.
Xin dừng bước!
Đừng động vào ta.
Xong việc sẽ có đồ ăn cho ngươi, chuột à.
HOÀNG THÁI TỬ VỊNH NGHIÊU MINH
Đệ có thể thôi bày ra vẻ chán chường không, Thần Vũ?
Xin điện hạ thứ lỗi.
Ngày nào thần cũng phải đến thăm tiểu thư Hoàng Linh Lâm,
lỡ để hiện hết vẻ chán chường lên mặt mất rồi.
Thôi cái trò vờ xin lỗi để cạnh khóe đi.
Lúc mới diện kiến ta, ánh mắt của đệ cũng như thế.
Vậy ra ngươi là đệ đệ của ta.
Cùng chung phụ thân nhưng hai ta khác hẳn nhau.
Đôi mắt xanh đó là giống mẹ ngươi ư?
No comments yet. Be the first to leave one.