200 rreshtat e parë.
Chào tạm biệt đi anh.
Tạm biệt.
Để đồ ở đây nhé. Anh sẽ quay lại ngay.
- Xong chưa? - Gần xong rồi.
Coi nào! Coi nào!
Không! Không! Không! Không!
Cho tôi ra!
Không! Joe!
Cho tôi ra!
Joanne!
Joanne!
Lũ khốn nạn!
Ai đó giúp chúng tôi với! Có ai không?
Không, làm ơn. Joe!
Để tôi đi! Joe!
Joe! Buông tôi ra! Buông tôi ra!
Chịu đựng nỗi sợ hãi và hãy để nó qua đi.
Anh nghe thấy tiếng bước chân từ đằng sau.
Nhưng anh không quay lại.
Anh không thể.
Lúc này tiếng bước chân đã gần hơn.
To hơn và to hơn nữa.
Cơn hoảng loạn đang cố xâm chiếm cơ thể anh.
Khó thở.
Lúc này anh thấy một ánh sáng ở trước mặt.
Một chiếc xe.
Có một người bạn của anh đang ở trong chiếc xe này.
Anh có thể làm được.
Đột nhiên, những bước chân phía sau anh đã bắt đầu chạy.
Chúng đang cố tóm anh.
Đi nhanh hơn, Tommy.
Tìm ánh sáng đó đi.
Đứng lại!
Có ai biết gì không?
Quan điểm?
Quan điểm.
Có ai khác không?
Được rồi Tommy.
Tôi muốn anh từ từ mở mắt ra
và nhìn lại bản thân mình.
Tất cả mọi thứ về anh nói rằng anh là nạn nhân.
Cách mà anh tự chủ.
Tay và nắm đấm của anh nắm chặt lại.
Lưng anh
gập lại.
Những bước đi của anh không đều.
Tại sao những người bị tấn công trước đây...
có nhiều khả năng không bị ảnh hưởng trong tương lai.
Ngôn ngữ cơ thể.
Ngay cả những điều nhỏ nhất, anh và tôi sẽ cho là hiển nhiên.
Một loài săn mồi tiềm ẩn có thể cảm nhận được.
Gần như là chúng có thể thấy được nỗi sợ hãi của anh.
Anh đã đến đây với chúng tôi bao lâu rồi?
Tính đến giờ là 9 tháng.
Và chuyện này sẽ diễn ra vào ngày mai chứ?
Vâng.
Điều đó khiến anh thấy thế nào?
Được sống.
Vì lúc này anh có thể sống ở đây?
Vì bây giờ tôi có thể rời khỏi cô.
Hãy nhớ...
Kiểm soát chứng sợ đám đông bằng niềm tin bản thân. Tommy.
Cảm nhận nỗi sợ hãi
và để nó qua đi.
Đến rồi. Trạm cuối rồi đấy.
Trạm cuối rồi con trai. Chúng tôi không thể đi xa hơn nữa.
Chuyến xe buýt cuối cùng vào thành phố lúc mấy giờ?
Mỗi ngày có một chuyến thôi.
6 giờ.
Từ chỗ này à?
"Dự án Edenstown Regenaration được khởi công vào tháng 11.
Chúa ơi!
Anh ổn chứ?
Tommy? Tommy.
Tôi cần anh kí vào đây.
"Nhiễm trùng không xác định."
Chào Elsa.
Tôi rất tiếc, Tommy.
Cảm ơn vì những gì cô đã làm cho Joanne.
Tôi thật sự nên...
Tôi biết.
Tôi biết.
Đi nào.
Anh xuất viện đến nay được bao lâu rồi?
8 ngày.
Sự hỗ trợ ở đó chắc hẳn phải tuyệt lắm.
Tommy?
Gì vậy?
Chỉ là cách thằng bé đó nhìn tôi.
Đứa trẻ bị mù đó à?
Marie
Anh nên cố gắng nghỉ ngơi.
Chào nhé.
Mặc dù khi ta đi trong trũng bóng chết,
ta sẽ chẳng sợ tai họa nào.
Vì Chúa luôn ở bên ta.
Cây gậy và cây trượng của Người an ủi ta.
Amen.
Anh rời đây ngay à?
Tôi phải đưa Elsa đến Hội đồng trước.
Có một chuyến xe buýt đường dài rời khỏi trung tâm thành phố lúc 8h.
Một khi đã đổi mới, có lẽ là anh có thể quay lại.
Nếu điều đó xảy ra,
thì đây cũng không phải là nơi để nuôi dưỡng một đứa trẻ.
Tommy.
Anh biết đi khỏi đây cũng không ngăn được dịch vụ xã hội bám theo con bé.
Anh chỉ phải chứng minh với họ rằng anh là một người bố tốt.
Tôi sẽ không để họ lấy mất con bé.
Tôi biết.
Tạm biệt Elsa.
Giữ sức khỏe nhé, Tommy.
Sao cậu không về nhà?
Cậu không nên ở ngoài này.
Sao cơ?
Chúng sẽ đến tìm con bé. Cậu biết không?
Ai?
Ai hả?
Cậu biết là ai mà.
Bỏ cái tay khốn kiếp ra khỏi tôi.
- Sao chúng tôi lại phải đi? - Đó là thằng chồng khốn nạn.
Giờ đến Tommy Cowley ...
Anh là người cuối cùng trong giai đoạn này.
Giờ chỉ còn khoa lão ở đây.
Mày nhìn cái quái gì?
Tôi đang cố đón xe buýt.
Mọi người rồi sẽ chết nếu ở ngoài đó.
Ít nhất thì cái đèn này sẽ hoạt động bình thường khi có nguồn điện mới.
Này... chờ đã!
Dừng lại! Dừng lại!
Dừng lại!
Dừng lại!
Mẹ kiếp!
Mẹ kiếp!
Lũ khốn!
"Tommy"
"Gửi Tommy. Nếu anh cần ai đó để trò chuyện. 0141-496-0987. Marie "
Ai đó?
Mày muốn gì?
Biến mẹ khỏi đây ngay!
Biến đi!
Xin chào. Tôi là Marie. Xin vui lòng để lại lời nhắn.
Tôi sẽ gọi lại ngay khi có thể. Tạm biệt.
Chào Marie. Là Tommy đây.
Tôi vẫn còn ở đây.
Có kẻ đột nhập vào trong...
Rồi...
Cảm nhận nỗi sợ hãi...
Cảm nhận nỗi sợ hãi và để nó qua đi.
Nào!
Tommy
Tommy ...
Có chuyện gì vậy?
Đêm qua chúng đã vào nhà.
Tôi biết.
Anh có gọi cảnh sát không?
Cảnh sát sẽ không tới.
Ít ra thì họ cũng để mắt tới lũ trẻ này.
Chắc chắn là chúng.
Ai?
Những kẻ đã hại Joanne.
Chúng đến đây để giết Elsa.
Tìm đến giết Elsa à?
Tommy?
Nhìn tôi này.
Những gì đã xảy ra với Joanne đó là một bi kịch.
Không đúng nơi, không đúng lúc.
Còn chuyện này không phải vậy.
Ý tôi là...tại sao lũ trẻ đó lại tìm giết một đứa bé?
Tôi không biết.
Nhưng ông ấy ... Ông ấy nói chúng sẽ đến tìm con bé.
Ai nói?
Vị linh mục.
Tommy.
Tôi biết ta cần có ông ấy. Nhưng ông ta đã sai lầm.
Ông ấy giúp đỡ ở bệnh viện. Anh biết y tá gọi ông ta là gì không?
Tôi không quan tâm họ nói gì.
- Ông ấy biết chúng sẽ đến tìm con bé. - Nhưng chúng không đến tìm Elsa.
Xe đẩy ở tầng trên đã đổ ngã. Cả căn phòng bị lục lọi.
Vậy còn ở dưới này, Tommy.
Tôi biết điều này không kém phần đáng sợ. Nhưng anh chỉ bị trộm thôi.
Không... không... Chúng sẽ...
Tommy, lũ trẻ này không có gì làm, không có nơi để đi.
Chúng có thể âm thầm, ung dung kiếm tiền.
Cô nghĩ tôi lầm lẫn tưởng tượng ra tất cả chuyện này?
Tommy, tôi chỉ cố giúp anh thôi.
Tôi biết mình đã thấy gì.
Tommy.
- Tôi không có ý... - Tôi cần phải gặp vị linh mục đó.
Còn chuyến xe buýt thì sao?
Tôi cần gặp ông ấy.
Được rồi, vậy thì ta cùng đi.
Nhưng tôi không thể rời khỏi ngôi nhà này được, Marie.
Có, anh có thể mà.
Hít vào! 2, 3, 4.
Thở ra! 2, 3, 4.
Đúng rồi, Tommy.
Từng bước một được chứ?
Anh làm tốt lắm.
Được rồi.
Anh ổn chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.