200 rreshtat e parë.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Chúng tôi là Cá Mòi, nhiệm vụ của chúng tôi là vui vẻ
suốt hè này.
Gì vậy, rơi từ độ cao ba tầng xuống boong?
Cậu có khoảng một phần ba cơ hội sống sót.
- Tôi có nên làm không? - Cậu nên nhảy.
Tôi sẽ bắn cậu khi cậu rơi.
- Cậu sẽ bắn tôi? - Phải.
Họ sẽ có toa-lét kiểu Nhật với giá sấy khăn.
- Tất nhiên. Sao không? - Đây từng là môi trường sống của rùa,
nhưng ai quan tâm đến rùa chứ?
- Tôi không thể dùng khăn lạnh. - Cậu đừng tự tử được chứ?
Đừng làm đổ lon bia đấy.
Không cho cậu lon khác đâu.
Ôi, chết tiệt.
- Biết ngay mà. - Siêu lắm.
- A cộng. - Đồ ngốc.
- Này! - Này, bảo vệ đến.
- Về thôi. - Hôm nay họ tới sớm quá.
Humpty Dumpty kìa, đi thôi.
- Ừ. - Đi thôi, các cậu.
- Gary, ông đấy à? - Cậu biết là tôi mà.
- Gary, rất vui được gặp ông! - Đến lúc rồi à?
Cậu cứ thích chuốc rắc rối.
Dừng lại!
Bắt lấy! Chúng chạy về hướng anh!
- Này! - Dừng lại!
- Tôi sẽ tóm hắn ở đây. - Tôi không thích ôm đâu.
Mau lên, Pope!
Mau lên!
- Dậy nhanh đi, Pope. Đi thôi. - Này!
Lại đây, lũ khốn!
Xe buýt sắp đi!
Mau lên, các cậu!
Này!
- Nhìn Gary cố lập công để tăng lương kìa. - Cố lên!
- Khoan. Chậm lại. - Thằng khốn!
Dừng lại. Cậu sẽ khiến ông ta đau tim đấy.
Sắp được rồi! Này.
- Họ trả ông hơi ít. - JJ, thôi đi.
Thôi nào. Chủ động kiểu đó khác nào xin bị trừng phạt.
CHÀO MỪNG ĐẾN OUTER BANKS THIÊN ĐƯỜNG NƠI HẠ GIỚI
Outer Banks, thiên đường nơi hạ giới.
Đó là nơi mà bạn hoặc có hai công việc hoặc hai nhà.
Hai bộ lạc trên một hòn đảo.
Được rồi. Đây là Số Tám, khu giàu có của đảo.
Khu của dân Kook. Đoán xem chúng tôi không sống ở đâu.
CẤM CÂU CÁ KHU CÁ MÒI
Rồi đây là khu phía nam hay Xóm Liều.
Khu của dân lao động, kiếm sống bằng nghề bồi bàn,
rửa du thuyền, chạy thuyền thuê.
Môi trường sống tự nhiên của... nổi trống lên nào...
hội Cá Mòi. Đó là chúng tôi.
TÀU HOÀNG GIA CÁ MÒI
Cá Mòi, hay cá mòi dầu, là loại cá vứt đi. Thấp nhất trong chuỗi thức ăn.
Nhược điểm khi làm Cá Mòi là chúng tôi bị phớt lờ, bỏ bê.
Nhưng ưu điểm khi làm Cá Mòi cũng là bị phớt lờ, bỏ bê,
nghĩa là chúng tôi làm bất cứ gì mình muốn, khi nào mình muốn.
- Mẻ tươm đấy, anh bạn. Nhìn kìa. - John B.
Đủ mồi cho khoảng ba tuần.
Kinh quá.
Đó là JJ, bạn thân của tôi từ hồi lớp ba.
Cậu ta là dân địa phương đích thực.
Từ gia đình chuyên câu cá, uống rượu,
buôn lậu, thù dai, kiếm sống nhờ biển.
Lướt ván giỏi nhất. Đừng bảo cậu ta là tôi nói nhé.
Hay tắt mắt và tương lai sẽ là kẻ trốn thuế.
- Có tên không? - Chào.
Gã này ở tù chưa?
Sao chuyện đó chưa xảy ra? Bỏ tôi ra!
Đừng để tôi bắt đầu nói về vi nhựa.
Cậu nghe về hòn đảo đó chưa? Đó là hòn đảo nhỏ có...
Đó là Kiara, chúng tôi hay gọi là Kie.
Khi cô ấy không cứu rùa, nghe nhạc Marley,
xăm hình cá heo, cô ấy chơi với chúng tôi.
Tôi không biết tại sao.
Thật ra, cô ấy là con nhà giàu. Chơi được với cả hai giới.
Bố tôi sẽ giết tôi.
Gia đình cô ấy sở hữu Wreck, một tổ chức của Outer Banks.
Một công ty du lịch hái ra tiền.
Tôi không rõ bố mẹ cô ấy cảm thấy thế nào về chúng tôi.
Tôi đoán chúng tôi đều thích cô ấy.
Biến đi.
Và đó là Pope, bộ não của tổ chức...
vào chung kết Học bổng Danh dự Lucas T. Vanderhorst.
Người thông minh nhất tôi biết.
Đừng đụng vào nó nữa.
- Tôi muốn làm nhân viên pháp y. - Gì?
Hơi kỳ cục.
Diet Coke nhé?
Bố cậu ấy là nhân vật Heyward huyền thoại.
Bạn muốn gì trên đảo, Heyward có thể kiếm cho bạn.
Cảm ơn bác nhiều.
Tôi không rõ Heyward hiểu thế nào về đứa con kỳ dị của mình.
nhưng không quan trọng. Ông ấy là Cá Mòi, cũng như chúng tôi.
Anh ơi
Vậy, đó là hội bạn tôi.
Và đó là tôi, John Booker Routledge.
Anh bạn! Mau đi đi.
Và đây là nơi tôi sống.
Chào, Kie.
Chào cậu.
Một cái lều câu cá cũ trên đầm lầy. Lâu Đài, như bố tôi từng gọi.
Bố đấy.
Bố mất tích trên biển chín tháng trước khi tìm một xác tàu.
Thời nay còn ai mất tích trên biển chứ?
Tôi nhớ bố lắm.
Kia là mẹ tôi. Mẹ đi khi tôi ba tuổi.
Lần cuối tôi nghe nói, bà ấy ở Colorado. Tôi nghĩ đó là Colorado.
Chú T!
Đó là chú T.
Bố mất tích, chú ấy được coi là người giám hộ của tôi.
Hiện tại, chú ấy đang xây nhà ở Mississippi...
Chào.
...nghĩa là giờ chỉ có mình tôi, chơi với bạn bè.
Ba tháng sau khi mất tích, bố tôi chính thức bị coi là đã chết.
Tôi từ chối ký giấy tờ.
Nhìn thấy xác, tôi mới bỏ cuộc.
John, chúng tôi thấy
cháu là trẻ vị thành niên phụ thuộc sống một mình.
Không.
Không có.
Cháu nói thật thì tôi mới giúp được.
Đó là điều ta đều muốn, đúng không?
Cháu đang nói thật mà.
Được rồi, lần cuối cháu nói chuyện với chú mình là khi nào?
Ba mươi tư phút trước.
Lần cuối gặp chú ấy là khi nào?
Hai giờ 43 phút trước?
John, ngày mai chúng tôi sẽ đến đó nói chuyện với chú của cháu.
Nếu chú ấy không ở đó, cháu sẽ vào nhà nhận nuôi.
Tôi muốn đảm bảo chúng tôi sẽ tìm cho cháu gia đình yêu thương, an toàn.
Họ thật sự nghĩ tôi sẽ vui khi nghe điều đó.
Câu chuyện bắt đầu ở đó.
Bố tôi mất tích, chú tôi bặt tăm,
và có mụ phù thủy dọa tống tôi vào nhà nhận nuôi.
Cô Jefferson gớm phát sợ.
Rồi tôi có một cơ may.
Bão Agatha tiếp tục hành trình ổn định về phía đảo Kildare
- đến phía ngoài Bắc Carolina. - Chết tiệt.
Bão Agatha, ập đến vào cùng ngày Cơ quan Bảo vệ Trẻ em, DCS, đánh giá tôi.
Chào, Howie.
Tôi cần vài túi cát ở đây.
Phải lấy ván bịt kín cái này.
Cơ quan Bảo vệ Trẻ em, tôi có thể giúp gì?
Tôi nghĩ chắc chúng ta phải đổi lịch.
- Sóng cao gấp đôi người đấy, anh bạn. - Cao gấp đôi à?
ĐÓNG CỬA BÃI BIỂN DO BÃO
Không lướt được sóng này đâu, bạn ạ.
Ai nói thế?
Chết tiệt!
Cái quái gì thế?
Không có sóng.
Không có điện. Tuyệt.
Này, JJ, cậu đã ra ngoài à?
Tôi bị bệnh bại liệt. Không đi được.
Ôi trời.
Không hay rồi.
Không hay rồi.
Ôi trời.
- Agatha phá ác đấy chứ? - Ừ, đúng vậy.
Cậu nghĩ gì đấy?
Tôi nghĩ cơn bão đã đẩy hết cua vào mê cung đầm lầy.
Bọn cá trống sẽ tìm cua.
Bên DCS thế nào? Không phải hôm nay sao?
Không, họ sẽ không lên phà đâu.
Thôi nào, nghĩ đi.
Chúa bảo chúng ta câu cá đấy.
- Ừ. - Phải, nó là tàu buôn lậu.
Xin chào!
Hy vọng tàu của Guffy không chìm. Anh ấy không có bảo hiểm.
Chào cô Amy! Mọi người bình an cả chứ?
Chúng tôi vẫn ở đây!
Rõ ràng cô ấy nhìn tôi.
Tôi thấy rồi.
Anh bạn, nhìn chỗ này đi.
Agatha, cô đã làm gì?
Đúng là con mụ điên.
Khiếp thật, bạn ạ.
- Bão ập vào. - Ừ.
- Chúng ta sẽ dọn dẹp cả mùa hè này. - Đó là ác mộng của tôi.
Ồ, xem ai đây này.
LÀM TỚI ĐI AGGIE ĐỒ KHỐN
Có cuộc họp về an toàn. Bắt buộc tham gia.
Tôi không thể. Bố tôi cấm tôi đi.
Nào, anh bạn.
Bố cậu là đồ hèn. Hết.
Tôi nghe thấy rồi đấy, đồ mất dạy.
- Bọn cháu cần con chú. - Luật của đảo.
- Một ngày sau bão là ngày tự do. - Ai nghĩ ra luật đó?
Chắc là Lầu Năm Góc. Bọn cháu được tiếp cận thông tin mật.
- Cháu có thẻ. - Tưởng tôi ngu à?
Mai con sẽ làm. Con hứa đấy.
Không. Còn lâu nhé. Con phải làm ngay.
- Lên xuồng đi! - Chạy thật nhanh đi.
- Nếu... Nếu con lên đó... - Thấy thế nào?
- Đi mau! Con hứa là mai con sẽ làm. - Lết mông về đây.
Khi nào về, con sẽ làm tôm đấy.
- Làm cá. - Con yêu bố.
- Dọn cái phòng bẩn của con! - Cậu ấy sẽ bình an trở về.
No comments yet. Be the first to leave one.