200 rreshtat e parë.
Chắc hẳn các bạn đã từng nghe
rất nhiều về những huyền thoại võ thuật.
Những nhân vật lừng danh chốn giang hồ.
Hôm nay,
tôi xin mạn phép kể cho các bạn nghe
về những nhân vật như thế.
Những nhân vật có khả năng phi thường.
Hay có thể nói là không bình thường.
Đây là tía tôi.
Ông có võ công cao cường nhất trong gia đình.
Mọi người gọi ông là ông Tư Nho.
Sở dĩ ông có cái tên này là bởi vì bà nội tôi thích ăn nho.
Nên mới đặt tên ông là Tư Nho.
Còn đây là má tôi.
Bà là người không có võ công.
Mọi người trong xóm thường gọi bà là bà Nhã.
Bởi vì tính tình của bà rất hiền lành và nho nhã.
Tư Nho.
Lấy kim tôi ông làm cái gì á?
Thì tôi tập phóng mà.
Đồ người ta may đồ. Còn nhìn nữa hả?
Lựm cái kim lên cho tôi.
Ông còn cãi hả?
Đồ làm ăn, nói ông bao nhiêu lần.
Em yêu của anh. Trời ơi.
- Ngon không? - Dạ ngon mà, mua giùm em đi chị.
- Trời ơi mắc quá à. 50 ngàn thôi. - Thôi trả thêm đi chị.
Trả thêm cho em đi chị.
Gà ta thả vườn đây, 60 ngàn một ký đây bà con ơi.
Ra đây mày.
Mày bán cái gì đấy mày?
- Biết khu vực này của ai không? - Dạ biết.
- Sao tháng này chưa đóng? - Dạ bán ế quá anh ơi.
Ế hả mày? Mày giỡn mặt hả mày?
Ế với tao hả mày?
Nãy giờ nghe tiếng mà không thấy hình.
Chắc hẳn các bạn muốn biết tôi là ai có đúng không?
Xin tự giới thiệu, tôi là Dũng.
Tại sao tôi là Dũng?
Bởi vì mặc định tôi là Dũng.
Các bạn cũng đã thấy đó
tất cả các thành viên trong gia đình tôi ai cũng có võ công rất là cao cường.
Thì tôi…
Bà ơi, nếu định mệnh khắc khe Tạo ra cho đời nhiều ngang trái
Thì định mệnh cũng là Hai tiếng nói nơi đầu môi chót lưỡi
Của kẻ đóng vai trò phản bội vong
Vong tình
Ôm cô đơn tôi thầm thương Và sót cho mình
Nào dám trách hờn ai bội bạc
Cũng không dám đua đòi mơ ước một tình yêu
Tuy cuộc sống gia đình tôi mưu sinh vất vả
nhưng lúc nào cũng rất hạnh phúc và bình yên.
Chạy à, chạy à, đứng yên.
Ông chạy đi đâu.
Phớt pha phớt phới.
Bị quài vậy?
Ăn rồi cứ bị rược quài vậy?
Khùng à?
Trưa nắng tập chạy bộ.
Ra đường người ta một tiếng thầy hai tiếng thầy.
Ở nhà bị vợ dược như con chó hoang vậy đó.
Vô đi, tui bưng ra tắm.
Vô liền.
Nhưng sự bình yên đó không kéo dài được lâu.
Cho đến một ngày.
Chúc mừng trở về còn nguyên vẹn.
Trù hay chúc?
À không chúc mà.
Đứng lên đi.
- Gì vậy? - Dị ứng.
- Còn nữa nè. - Dạ.
Mấy đứa, kéo vali ra xe, ãm chó.
Anh ba.
- Mình đi hướng này mà. - Biết rồi.
Mét hai.
- Dịnh này. - Dạ.
Mét chín năm chục.
- Cái bàn này của tôi mà. - Dạ. Mua đất, mua bàn luôn chị.
Cưng mua dọn hết nhà chị mà.
Dạ. Xong rồi.
- Tôi có ghi cái bàn trong đây luôn. - Cám ơn. Hợp tác vui vẻ.
- Dạ. - Chào chị.
- Gởi lời thăm ảnh. - Dạ.
- Đi về. - Dạ không, bắt bên này nè.
Chú vui vẻ quá cười hoài.
Chắc là còn thương nhớ người dưng, chứ gì?
- Dạ. - Dạ.
Định chờ người nơi ấy á.
- Dạ. - Dạ.
Cho nên mới hổng cho mẹ con mình đi Sài Gòn đẹp lắm.
Sài Gòn ơi, Sài gòn ơi
Không có Sài Gòn gì hết.
Chỗ nguy hiểm nhất là chỗ an toàn nhất.
Đám phản.
Dạ. Tụi con ở trên phản nè má.
Má. Nào giờ thấy tía chui gầm giường không à. Sao bữa nay tới má vậy?
- Đúng rồi má, vậy không được má ơi. - Má, sai, sai gồi.
Tại ổng đập bàn. Tao giật mình.
Tao sảng vì cái đập bàn của ổng thôi chứ tao không có sảng vì ổng đâu.
Ông già.
Tôi đẻ cho ông bốn đứa con cực khổ.
Bây giờ ông dám chửi tui hả?
- Thì nóng lên vậy thôi. - Sao ông không cho nó đi Sài Gòn?
Lên mần gì ở trển?
Con tui đẻ nó đẹp quá mà nó giống tôi từng centimet mà.
Cho lên đó đổi đời chớ.
Quen biết ai ở trển mà lên?
Thì từ từ. Lên trển kiếm cách. Lỡ đổi đời thì sao?
- Chứ ở đây mình sống cũng được mà. - Sống gì?
Con tui làm không à.
Có mình ông à, làm thầy thuốc. Mà làm từ thiện.
Ở nhà này cái gì tui cũng lo hết trơn á.
Cho lên Sài Gòn đổi đời coi.
Ừ, muốn đi thì đi.
Ông nói gì?
Ông nói lại coi.
Muốn đi thì đi.
Cái này ông nói đó nha.
Hay!
Má giỏi quá.
Vô đi.
Sao rồi?
Báo cáo, tất cả mọi việc đã thành công.
Tốt lắm. Cứ như vậy mà tiến hành.
Dạ, em biết rồi chị.
Nè. Mày đang đóng vai chồng của tao đó.
Tao cho xả vai hồi nào mà chị chị.
Đi Sài Gòn là đi Sài Gòn
Gì dãy như lửa vậy mày.
- Ê, có xe chưa? - Trời hai đợi xíu, xe đang tới.
Đi lên trển đi xe đò cũng được.
Mắc cái chứng ôn gì đi mướn xe riêng chi.
Đâu được tía?
Nhà mình đi Sài Gòn mà đi đổi đời ai đi xe đò, quê chết.
- Đúng rồi, mình phải đi xe hơi tía ơi. - Ừ.
Mà á, nhà mình phải đi xe bảy chỗ nghe.
- Ừ. - Xe của mình mà đi ngang chợ đó ha
là bà con trong chợ nhìn là lé con mắt hết trơn lun á.
- Mà em mướn xe mấy chỗ? - Nghe lời hai là em mướn xe bảy chỗ.
- Dữ. - Mà chiếc này là em tự tay design riêng.
Bảo đảm là không đụng hàng.
- Thật không? - Thật.
- Đụng hàng cái gì? - Đúng rồi.
Em chỉ sợ là gia đình mình bị đụng xe thôi.
Ăn nói bậy bạ. Phun nước miếng nói lại.
Dơ dáy à.
- Mất vệ sinh à. - Thúi quắc à.
- Hôi hám. - Thấy ghê.
Có thấy gì đâu?
Ý, tiếng xe.
Nó đó. Chuẩn bị đi.
Xe design riêng tám dàn lạnh tới luôn.
Xe mày design, đì diếc cái kiểu gì vậy, hả?
Con tưởng đâu vậy đẹp rồi tía.
Xe thì nổ như cái máy cà.
Nhìn y như cái bảng màu di động vậy đó.
Kệ đi.
Miễn nó chạy được là được rồi.
- Mà có lên Sài Gòn nổi không? - Dạ êm má.
- Êm. - Êm.
Đi.
Chú Tư ơi.
- Cái gì vậy con? - Má con…
- Má con làm sao? - Cứu má con.
- Má con làm sao? - Má con xỉu rồi.
- Tại sao bả xỉu? - Con không biết nữa.
- Thôi được rồi để chú qua coi. - Cái gì vậy?
- Tía. - Lại biểu mày.
Má mày biết điều ghê. Sáng sớm giờ không xỉu.
Bây giờ gia đình tao chuẩn bị lên Sài Gòn cái xỉu à.
Trời đất ơi, thằng này mà nó cắt tóc giống gia đình mình.
Sao cái mặt mày? Cái lúc tui đẻ thằng út
ông có bang qua nhà má nó không?
Sao cái mặt nó giống gia đình mình quá vậy?
Bà bị điên hả?
Tui phục vụ bà có bốn đứa thôi
hai cái ống quyển còn như cặp trúc
dư hơi quá hả?
Cứu một mạng người như xây bảy cái chùa.
- Đi con. - Dạ.
Má, con theo phụ tía nha má.
- Ủa? - Tía.
Ê, cái con mẹ xỉu bất chấp kia.
Ông Nho, ông đem kim qua bển ông cũng châm gãy kim à.
- Không sao, đừng lo ha. - Dạ.
Dạ, chú Tư đi.
Trời ơi lâu quá vậy trời. Tía đâu rồi?
- Xe người ta đợi cả buổi trời. - Ừ, em trễ hẹn hết trơn.
Hẹn hết đứa nhậu bia.
Mày chưa gì trơn mà nhậu rồi.
- Ê hai. - Sài Gòn đẹp lắm
- Ê hai. - Bà bị gì vậy?
- Không biết nữa, bị vậy từ sáng tới giờ. - Xả nắng.
Mày bớt đi lại được không?
Đi.
Ủa má. Giờ đi liền hả? Bỏ tía với út ở lại hả?
Tía con với nó âm mưu ở lại đó.
Má, sao má biết má.
- Tao má mày mà. - Ừ ha.
- Đúng là má của cao thủ mà. - Đúng là má của cao thủ mà.
No comments yet. Be the first to leave one.