200 rreshtat e parë.
Tập trước
Aaaaa
Em đã nói cho cậu ấy biết?
- Ôi trời ơi! - Đây là con người mới của em.
Anh phải giết cô ta trước khi cô ta giết tôi.
Em thích sức mạnh này, Nick à. Và em biết anh cũng thích nó.
- Đừng nói nữa! - Em không thể dừng lại.
Anh sẽ không thả em ra.. Em ở trong này an toàn hơn.
Và anh được an toàn hơn chứ gì.
__
Bốn cái lều, tám túi ngủ hai cây rìu, T.P....
- Tôi có mang theo một ít củi... - Không, anh không cần phải mang.
Chúng ta sẽ đi nhặt củi cho mình.
Và bây giờ mọi người đưa cho tôi tất cả điện thoại, ipad...
Bất cứ đồ điện tử nào đều phải bỏ vào hộp này.
Thôi nào các cậu. Bỏ ra đi.
Đừng động đến mấy thứ đó nữa.
Có cố gắng đấy, Elliott.
Nước, hộp sơ cứu, có đủ.
Các anh đã sẵn sàng cho chuyến đi rồi đấy.
Được rồi, lên đường thôi.
Tạm biệt với nền văn minh nhân loại đi nào.
- Tạm biệt con, Maggie. - Tạm biệt cha.
Hẹn gặp lại chị nhé.
Tạm biệt.
Nếu Juliette đi tới các quán rượu, đánh người
và sắp sửa phải ngồi tù thì...
Cậu tính bỏ mặc cô ấy như vậy hả?
Nếu tôi dẫn cô ấy ra khỏi đó, cô ấy sẽ giết người.
Cô ấy có nói với cậu mấy câu đại loại như
"Xin lỗi, tôi không cố ý đánh những người tôi chưa từng gặp" không?
Không hề. Cổ nói cổ đang vui chơi cơ.
Ôi không, Nick à, chuyện này không ổn chút nào.
Các cậu có nghĩ ra cách ngăn chặn chuyện này chưa?
Chuyện này độc nhất vô nhị rồi mà, giống như, chỉ có một lần trong đời vậy đó
"Chuyện này có vẻ như đã từng xảy ra"
Đại loại như mấy vụ việc hóc búa
Bọn tôi vẫn chưa nghĩ ra cách gì,
và bọn tôi đã xem xét mọi thứ.
Bọn tôi chưa bỏ cuộc đâu.
Chỉ là, nó như,
bọn tôi chưa nghĩ ra hướng giải quyết từ đâu.
Còn Adalind lại không như vậy.
Có vẻ như chỉ có cô ấy biết điều gì đó trong vụ này.
Không. Nếu tôi bắt gặp cô ta một lần nữa...
Dù gì tôi cũng không rõ cô ấy sẽ làm gì để giúp Juliette.
Juliette đang trả giá vì chúng ta đã tước đi đứa con của Adalind.
Nhanh nào mọi người. Đứng thành vòng tròn đi.
Đúng thành vòng tròn nào. Vòng tròn!
Nhanh đi.
Thực ra, tôi biết các cậu sẽ gặp khó khăn khi hòa nhập với cuộc sống thiên nhiên.
Tại vì các cậu không biết gì về nó cả.
Các cậu không biết vì các bạn đã không còn mối liên hệ với tổ tiên của chúng ta.
Chúng ta đã đánh mất mối liên hệ đó và cả chính mình.
Nhưng mọi việc sẽ thay đổi
khi chúng ta sẵn sàng gắn kết lại mối liên hệ giữa chúng ta với tổ tiên...
Với bản chất thực sự của chúng ta.
Các cậu,
phải có trách nhiệm...
với bản chất thật mình.
Vậy nên hãy sẵn sàng.
Đây không phải một cuộc chơi. Cũng không phải lúc để đùa giỡn.
Tất cả đã sẵn sàng chưa?
Rồi.
Tôi nói, "Tất cả đã sẵn sàng chưa?"
Rồi!
Đi săn thôi!
Đi săn thôi!
Đi săn nào! Đi săn nào!
Con bắt được nó rồi
- Con đã bắt được nó! - Đúng rồi, giỏi lắm con trai!
- Con đã bắt được nó! - Thằng bé đã làm được.
- Giữ nó, giữ nó đi. - Đưa cao lên nào, Elliott.
Cháu nên tự hào.
Con đã làm được. Đúng vậy.
Sinh sống như tổ tiên chúng ta sẽ giúp
các cậu nghiệm ra được con người thực sự của mình,
và trở thành Wesen.
Nhưng điều đó không dễ gì đâu.
Cho dù các cậu thuộc giống loài Lowen, Blutbad, Drang-Zorn,
hay Balam,
chúng ta đều được ban phúc cả.
Và khi lần đầu tiên các bạn biến hình,
các cậu sẽ cảm nhận được nguồn sức mạnh mà bản thân chưa từng biết đến.
Nhưng điều này chưa bao giờ bị phát hiện.
Người thường không thể cảm thấy được điều các cậu thấy.
Họ sẽ không bao giờ biết được điều các cậu biết.
Họ sẽ không bao giờ sống một cuộc sống ẩn dật như các cậu.
Đừng e ngại chính mình.
Đây là vận mệnh của các cậu.
Hãy tự hào vì điều đó.
Và sau đây, chúng ta sẽ ăn mừng cho cuộc đi săn này.
Ây dà, nè! Thôi nào!
Tôi có làm hại gì đến các người đâu.
Các người chỉ cần tấp vào đi thôi mà.
Rosalee, thật vui vì cậu đã ghé thăm.
Juliette, mình chỉ...
Mình chỉ muốn cậu biết rằng mình cảm thấy rất tiếc
đối với chuyện đã xảy ra.
Mình...
Mình thấy mình có một phần trách nhiệm trong đó.
Hẳn là vậy, nhưng mình không trách cậu.
Thực ra, mình nghĩ mình phải cám ơn cậu nữa kìa.
Không đâu, nghe này.
Juliette, đây không phải con người cậu.
Đúng là không phải mình.
Nhưng bây giờ là vậy rồi. Có chuyện gì xảy ra sao?
Nick có ghé sang và giở trò với cậu không?
Anh ấy yêu cậu mà.
Nghe thật ngọt ngào đó, Rosalee, nhưng có thực sự là mấy chuyện yêu đương này
Ý mình là, cuộc sống này đang thú vị hơn nhiều rồi.
Ý mình là cậu có bỏ cuộc việc trở thành một Fuchsbau nếu cậu có khả năng đó không?
Mình...
Mình sẽ làm vậy nếu đó là cách duy nhất để mình và Monroe bên nhau.
Và cậu nghĩ anh ta sẽ làm tương tự vì cậu à?
Mình tin chắc anh ấy sẽ làm như vậy.
Nick lẽ ra không nên không bỏ cuộc.
Anh ấy đã có cơ hội làm điều đó.
Cậu không thể trách Nick vì chuyện đó.
Bọn mình cần anh ấy vì có nhiều mối đe dọa chúng ta.
- Và cậu cũng đã chấp nhận rồi mà. - Không, không phải.
Mình đâu có than thở gì.
Kiểu như, mọi thứ xảy ra điều đúng đắn cả.
Chồng quay về với cậu, Nick thì quay trở lại làm Grimm,
còn mình thì chả là gì cả.
Không phải. Cậu... cậu đang giận, và cậu đang cay cú.
Và mình không trách cứ gì cậu cả.
Ý mình là, không một ai trách cứ gì cậu hết.
Vì chúng ta là bạn bè mà.
Juliette, mình là bạn cậu mà,
và mình hiểu, mình biết cậu vẫn còn yêu Nick.
Cám ơn vì đã thăm mình.
Juliette!
Nạn nhân đang xin đi nhờ xe
và rồi anh ta bị tấn công.
Ta có thể nhận định rằng anh ta bị đánh ngay tại chỗ anh ta làm rớt cái bảng,
rõ là anh ta có chống cự
khi bị kéo lê vào bụi cây
và không còn nghĩ gì đến việc đi tới Salem.
Ai đã tìm ra thi thể vậy?
Là một người chạy bộ cùng chú chó của anh ta khoảng 6 giờ sáng nay.
Chú chó đã lập công đấy, vì nó ngửi thấy mùi máu.
Trông như bị con gì tấn công vậy,
thực ra thì không phải vậy.
À, trong ví có vài đô-la, thuộc về...
Gary Goff.
Bằng lái xe ở Illinois đã hết hạn.
Ở đây có vài dấu chân.
Cậu có nhận ra được gì không?
Không hẳn.
Nhưng nó chắc thuộc loài Wesen.
- Chúng ta có theo dấu nó không? - Chắc vậy rồi.
Không phải. Tôi nghĩ cậu phải nói rằng chúng ta cần Monroe cơ.
Ừ thì chúng ta cần Monroe.
Đội trưởng.
- Đội trưởng. - Tôi nghe đây.
Tôi mang báo cáo vụ việc tối qua mà anh yêu cầu đây.
Một đêm bận rộn đấy.
GTAs, domestic,
D và Ds, tiểu tiện nơi công cộng...
- Có vụ nào bị tấn công không? - Có, nhiều vụ lắm.
Nghiêm trọng không?
Ờ, có hai vụ trong khu vực chúng ta và một vụ ở vùng đông nam.
Có thứ anh đang tìm không?
Để tôi xem.
Đúng rồi, tôi nghĩ là vụ này.
Kiểm tra xem nạn nhân này. Xem xem có điều gì khả nghi không.
Đuợc. Tôi sẽ làm ngay.
Nói thật, làm sao Juliette chịu được chuyện này nhỉ?
Vì chúng ta cứ nghĩ cô ấy là con người lúc trước,
nhưng thực ra không phải vậy.
Ý anh là, em sẽ nói gì với Nick?
Cậu ta vẫn làm theo ý mình.
Em nghĩ chúng ta nên đứng ngoài cuộc.
Cô ấy cần phải tự nhận ra rằng cô ấy yêu cậu ta, và chúng ta thì không thể nói cổ nhận thấy điều đó.
Chẳng lẽ cô ấy đã quên hết kỉ niệm đẹp đẽ rồi sao?
Ý anh là, họ đã yêu nhau sâu đậm biết mấy...
- Chào. - Chào các anh.
- Cậu có chụp ảnh chứ? - Có đây.
Đây này.
Ồ, dấu chân này giống chân loài Lowen hơn.
Không phải loài Fuchsbau.
Có khi nào là loài Blutbaden.
Em nói thật à?
Nhìn những ngón chân này đi?
À, vậy thì là loài Wesen.
Tình trạng nạn nhân lúc đó ra sao?
Kiểu như là bữa ăn giữa đêm ấy mà.
Ồ, không ổn chút nào.
Các cậu có muốn tôi đi ra đó và...
Đúng vậy.
Tôi sẽ làm. Cám ơn.
Tôi đã có chi tiết vụ tấn công đó.
Nạn nhân là James Waddell.
Anh ta bị tấn công lúc 2:45 sáng.
ngay đài phun nước Skidmore...
Khi anh ta đang trên đường về nhà sau ca làm đêm ở Olympia Provisions.
Không có nhân chứng.
Ở hiện trường, anh ta nửa mê nửa tỉnh,
nhưng không thể mô tả nhân dạng của kẻ đã tấn công mình.
No comments yet. Be the first to leave one.