200 rreshtat e parë.
3 NGƯỜI PHỤ NỮ
- Chân cần được vận động đấy. Ừm. - Ừ.
Hả? Lại đây nào. Ngồi với ông Hollingworth nhé.
PHÒNG THAY ĐỒ NAM
Đây là hồ bơi trị liệu trong nhà của chúng tôi. Có lẽ em sẽ làm việc ở đây là chính.
Không bệnh nhân nào của chúng ta chịu nổi nắng đâu. Millie.
Dạ, thưa chị Bunweill?
- Đây là Pinky Rose. Hôm nay em ấy sẽ bắt đầu làm việc với chúng ta. - Chào cậu.
- Chào cậu.. - Chị muốn em lấy cho cô ấy một bộ đồ bơi và một tủ đồ...
và hướng dẫn cô ấy quy trình giống như em đã làm với Alcira.
Dạ được, nhưng sau giờ ăn trưa em còn bận chăm ông Shaw cơ.
Peggy có thể làm thay em mà. Millie là một trong những cô gái giỏi nhất của chúng ta.
- Em ấy sẽ chỉ cho em thấy mọi thứ đơn giản thế nào. - Dạ.
Được rồi, sau giờ ăn trưa nhé.
- Thế đến lúc đó em phải làm gì? - Em có thể ăn trưa ở quán cà phê...
và gặp Millie ở phòng thay đồ sau đó nhé.
Chị muốn gặp em ở văn phòng trước khi em tan làm vào tối nay.
Mười phút nữa là xong nhé.
Đúng rồi.
Cứ cử động đều tay nào.
- Cả mấy cái này nữa, ông cũng làm được mà, ông Hollingworth? - Tôi làm xong hết rồi.
- Không, không phải thế đâu. - Một trăm đô một ngày cơ mà.
- Không, năm mươi đô một ngày chứ. - Từ bao giờ thế?
Tớ đang để dành tiền mua lò vi sóng loại mới mà tớ đọc được trên báo đấy.
Cậu có thể nướng chín một chiếc xúc xích chỉ trong ba phút.
Tớ thích nướng cháy giòn cơ, và cậu có thể chỉnh nhiệt độ để nướng thức ăn đúng ý mình luôn.
Tớ đã gom được những bốn mươi ba rưỡi rồi đấy.
- Chào cậu. - Chào cậu.
Chắc tớ sẽ gọi món... bít tết chiên kiểu miền Nam ăn kèm sốt nước thịt.
Cậu biết cô gái trên bìa tạp chí Breck chứ? Họ đang tổ chức cuộc thi tìm gương mặt đại diện mới...
và tớ sẽ gửi bức ảnh đẹp nhất của mình đi dự thi.
Chào cậu. Tớ là Pinky. Cậu còn nhớ tớ không? Lúc ăn trưa ấy?
Lúc đó không phải tớ.
- Chị cứ tưởng em được nghỉ chứ. - Em nghỉ thật mà.
Mụ mặt bự gọi em đến làm thay đây này.
Ôi, xin lỗi nhé. Tớ phải kèm một nhân viên mới.
- Chào cậu. - Chào cậu.
Tớ chẳng hiểu sao bà ấy cứ chọn tớ. Có gì phải dạy đâu cơ chứ.
Chắc vì thế nên bà ấy mới chọn.
- Các cậu có biết chơi trò Scrabble không? - Không.
Trò này hay lắm nhé. Cậu có thể học thêm được bao nhiêu từ mới..
Bạn cùng phòng của tớ có anh người yêu chơi môn này cừ lắm.
Thế ý cậu là sao?
Anh ấy biết những từ mà tớ chưa từng nghe bao giờ.
- Ồ, họ bảo họ đang cần một lễ tân. - "Orator" (Diễn giả).
- Có trong từ điển hẳn hoi nhé. - Hai từ hay một từ thế??
- Hai từ. - Tớ nghĩ đó là kiểu, ồ, chuyên gia nói chuyện hay đại loại thế.
- Đáng lẽ tớ đã xin làm ở đó được đấy. - Cậu lùn quá.
Nhưng từ lạ nhất là "zebus" (bò u).
- Cậu có biết zebu là gì không? - Không. - Không.
- Là cái bướu trên lưng lạc đà đấy.. - Ồ
Nhưng tớ không thích gã cùng chơi với tớ lắm.
Hắn toàn đòi ghép những từ bậy bạ.
Bọn tớ không chơi kiểu đó đâu.
- Cậu có biết tụi tớ ăn gì tối qua không? - Cậu ăn gì thế?
Mì đút lò cá ngừ. Tớ tự tay nấu đấy.
- Có ngon không? - Ngon chứ.
Tớ có cả một cuốn sổ ghi chép công thức nấu ăn. Tớ xếp loại chúng theo thời gian nấu nướng..
Cậu biết đấy, nếu cậu chỉ có 20 phút, cậu chỉ cần lật mục 20 phút...
và nó sẽ chỉ cho cậu tất cả những món có thể nấu xong trong khoảng thời gian đó.
Nghe hợp lý phết nhỉ.
Hay lắm chứ bộ.
Thật ra không hẳn là sách, mà giống một dạng hộp lưu trữ có ghi thời gian trên đó hơn.
Thật á.
- Khá phết. - Ừm. Không thể chê vào đâu được ——
Ồ, ừm — Polly, đây là Pinky.
Pinky, đây là Polly.
- Chào Millie. - Chào cậu.
- Là Pinky đúng không nhỉ? - Ừ.
KHÔNG ĐƯỢC PHÉP SỬ DỤNG XÀ PHÒNG TRONG BỒN TẮM HOẶC VÒI HOA SEN VÌ NÓ SẼ PHÁ HỦY TÁC DỤNG CỦA KHOÁNG CHẤT
CHÚNG TÔI SẼ KHÔNG CHỊU TRÁCH NHIỆM ĐỐI VỚI TÀI SẢN CÁ NHÂN ĐỂ LẠI TRONG NHÀ TẮM
- Nào, đi lấy cho cậu một bộ đồ bơi vừa vặn nhé. - Được chứ.
Cậu từng làm ở những nơi thế này bao giờ chưa?
Chưa. Đây là việc đầu tiên của tớ ở California.
Ở đây họ trả lương bèo bọt lắm. Phù.
- Cậu hơi giống tớ đấy, nhỉ?? - Ừ.
Trông bộ này có vẻ là vừa vặn nhất với chúng ta rồi đấy.
- Cậu mặc thử đi nhé? Tớ đợi cậu ở ngoài. - Được rồi.
Sau khi kiểm tra danh sách vào buổi sáng, cậu sẽ biết mình phải phụ trách ai.
Sẽ có giờ giấc được ghi ngay bên cạnh mỗi tên.
Cậu sẽ gặp họ ở đây và họ sẽ đưa thẻ cho cậu.
Này, giả sử cậu nhận được ông Shaw và trên thẻ ghi là, ừm, "Hồ khoáng và nghỉ ngơi".
Thì cậu phải bảo ông ấy xuống nước ngay lập tức.
Tối đa là mười phút thôi nhé, như ghi trên tường kìa.
Sau đó cậu đỡ ông ấy lên, quấn khăn lại và cho nằm lên ghế dài...
và ông ấy phải nằm đó ít nhất 20 phút trước khi được xuống nước lại.
Giờ thì, cậu sẽ đóng vai bệnh nhân...
và tớ sẽ dẫn cậu vào.
Đầu tiên chúng ta phải cởi áo choàng và giày ra..
Được rồi. Áo choàng. Cởi giày ra.
Rồi, bây giờ, cậu bị làm sao thế?
- Không bị gì cả à? - Ổn nào, thế nào cũng phải có chỗ nào đau chứ.
- Đồ bơi của tớ hơi rộng à? - Không phải.
Ý tớ là, nếu không phải đau chân hay đau tay hay gì đó thì sao cậu lại đến đây chứ —
Phải có chỗ nào đau chứ..
Ồ, cái lưng tôi! Ôi, đau lưng quá.
- Và cái chân tôi. Chân của tôi. Chân tôi đau quá. - Rồi, đau lưng và đau chân.
- Cái này dành cho những người bị đau lưng và đau chân. - Cảm ơn.
- Giờ thì, cậu phải di chuyển thật từ từ và nhẹ nhàng nhé.. - Được rồi.
- Chúng ta không muốn cậu bị thương đâu. - Được rồi.
- Cẩn thận đấy vì sàn trơn lắm.. - Được rồi.
Cứ từ từ thôi.
- Được rồi. - Thế nào, dễ chịu hơn chưa?
Ừm-hứm.
- Ôi, nóng quá.. - Lên đây nào..
106 độ F lận đấy (khoảng 41 độ C).
Cậu biết không, bà của tớ cũng bị đau lưng và đau chân đấy.
- Thật á? - Ừ.
Nào, thế cậu có muốn khom người xuống để ngâm cả người xuống không?
Tớ không biết. Tớ có phải làm thế không?
- Không phải cậu. Đó là điều cậu phải hỏi họ cơ. - Ồ.
- Cậu phải chiều ý họ một chút. - À.
- Kiểu như thuyết phục họ làm những gì họ cần làm ấy. - Ừ.
Rồi, giờ thì theo tớ.
Tớ không thể tin nổi.
- Nếu Bunweill mà thấy cảnh đó thì cậu gặp họa lớn đấy. - Cậu bảo là xuống hết mà.
Thôi, bây giờ ra đây tập vài động tác thể dục nào.
Không sao đâu.
Giờ chúng ta sẽ tập vận động cho đôi chân đau này nhé.
Sao thế? Cậu chưa từng thấy sinh đôi bao giờ à?
Đây là các bồn tắm nóng cá nhân của chúng ta. Nước ở đây chảy trực tiếp từ các mạch suối ngầm vào.
Còn ở đây là khu vực nghỉ ngơi.
Họ chắc sẽ không cho cậu làm việc ở khu bồn tắm này cho đến khi cậu làm ở đây được một hoặc hai tuần.
Thật ra chẳng có gì khó cả...
nhưng cậu phải biết nhận biết khi nào có ai đó bị phản ứng xấu.
Đôi khi họ không tự bước ra được, và nếu để họ ngâm quá lâu họ có thể chết đấy.
- Có thể chết á? - Ừ. Ồ ôi.
Về cái vụ trôi nổi ngày hôm qua ấy —
Ôi, Graham, em cũng không hiểu sao lại thế nữa.
Em vừa đo huyết áp cho bà ấy và bà ấy vẫn khỏe mạnh bình thường.
Thế mà lát sau đã thấy nổi úp mặt xuống hồ bơi rồi.
- Tiền bảo hiểm sai sót y tế quý này của chúng ta đã đóng chưa nhỉ? - Rồi.
- Lammoreaux? - Dạ, bác sĩ Maas?
- Cô Rose thế nào rồi? - Dạ rất ổn, thưa bác sĩ Maas.
Tốt lắm. Hai cô hẳn sẽ... hợp cạ với nhau lắm đấy.
- Hai cô có điểm gì chung phải không? - Dạ?
Tôi không biết nữa. Hai đứa chẳng phải đều đến từ Texas hay sao ấy nhỉ?
- Em không tìm được bộ đồ bơi nào vừa vặn hơn à, Rose? - Dạ có chứ ạ.
- Không, thưa chị. - Thế thì cố gắng tìm đi.
Vivian, em đã đến Texas bao giờ chưa?
- Tên cậu là Lammoreaux phải không? - Ừm..
- Cậu là người Pháp à? - Không, tớ là người Mỹ.
- Cậu đến từ Texas à? - Ừ, gần Longview. Còn cậu?
Tớ đến từ Houston, nhưng tớ ở California được khoảng ba năm rồi.
Cậu có thể dùng chiếc tủ đựng đồ ngay bên cạnh tủ của tớ đây này.
Cảm ơn cậu.
KHÔNG ĐƯỢC CHẤM CÔNG VÀO GIỜ LÀM TỚI KHI ĐÃ MẶC XONG TRANG PHỤC
Thẻ của em đây, Rose. Đừng bấm giờ vào làm cho đến khi em đã thay đồ xong.
Tương tự vào buổi tối khi em tan làm. Em phải bấm thẻ trước, thay đồ sau và hãy đúng giờ.
- Chúc ngủ ngon. - Chúc ngủ ngon.
LỐI ĐI NHÂN VIÊN
Nhà Wurtz đã đi Hawaii trên một chiếc tàu biển thực sự đấy.
Giống như loại cậu hay thấy trên chương trình The Late Show..
Họ mang về cho tớ cả một tập tài liệu toàn ảnh màu.
Họ cũng có chuẩn bị một vòng hoa lei cho tớ, nhưng...
nó đã héo queo trước khi họ về đến nơi.
Mọi thứ rực rỡ và lạ mắt làm sao.
- Từ bầu trời lúc hoàng hôn cho đến khách sạn Hilton. - Ở đó nóng lắm.
Có ngày tớ nhất định sẽ đến đó.
TRUNG TÂM PHỤC HỒI CHỨC NĂNG DESERT SPRINGS
Bạn trai cũ của tớ từng sống ở đó. Anh ấy thậm chí còn hẹn hò với một vũ công múa hula cơ.
Cậu sẽ không tin nổi những câu chuyện tớ từng nghe về các vũ công hula đâu.
Họ cũng rất quyến rũ và độc đáo nữa.
Cậu có thể học khiêu vũ hula ngay tại tiệm Salon khiêu vũ của Macy's bây giờ đấy.
Tớ có thể sẽ học. Tớ thích lắm.
Chỉ có 12 đô thôi.
Tớ thấy nó gợi cảm đấy chứ.
Cậu chỉ nhận được toàn rau diếp với một cái vỏ bánh taco.
- Rau diếp là đúng rồi. Cậu sẽ không bị tăng cân. - Thế thì đâu có chất dinh dưỡng.
- Thêm một chút đậu — - Nhưng thế lại bị đầy hơi đấy.
MILLIE LAMMOREAUX
Em đây rồi, Rose. Ai đang hướng dẫn em thế, Alcira hay Doris?
- Millie Lammoreaux. - Bạn ấy đã chỉ cho em khu bồn tắm chưa?
- Em thấy rồi. - Bạn ấy đã hướng dẫn em quy trình trong bồn tắm chưa?
- Em nghĩ mình biết phải làm gì rồi. - Thế cơ à?
Alcira sẽ chỉ cho em sau bữa trưa. Nếu lát không gặp cô ấy, em nhớ bảo lại nhé.
- Rõ chưa? - Dạ vâng. Millie có đây không ạ?
Millie chắc chắn là không có ở đây rồi, và ngày mai chị cần tất cả các nhân viên có mặt đấy.
- Ông ấy đang ngủ à? - Chắc vậy.
Ông ấy có nghe thấy chúng ta nói không?
- Ông ấy tháo máy trợ giảng ra rồi. - À.
Chị quen Millie lâu chưa?
Millie ấy hả?
- Ý em là, Millie Lammoreaux cơ? - Ừm.
Chị không biết nữa. Chắc vài tháng. Sao thế??
Không biết nữa. Em thắc mắc thôi.
Cậu ấy tốt tính thật đấy, phải không?
Chị ít khi gặp cô ấy lắm.
Cứ có cảm giác lúc nào cậu ấy cũng làm mọi việc hoàn hảo ấy.
Doris, cô gái gốc Trung Quốc ấy á? Cô ấy và chị là bạn thân nhất.
Không biết hôm nay cậu ấy đi đâu nhỉ.
Bọn chị không thích cặp sinh đôi đó đâu.
Lát nữa em sẽ dần biết về họ thôi.
Mong là cậu ấy không bị ốm.
Em nhớ cậu ấy quá.
Bà Lombardi? Bà đang ngủ à?
Chắc là đang ngủ rồi.
Và cô ấy đến phòng cháu mang theo cả một giỏ cà chua đầy ắp.
Cháu hiếm khi mơ thấy cô ấy, nhưng cứ hễ mơ là thể nào cô ấy cũng mang cho cháu cái gì đó.
Nhưng lại là cà chua ư? Cháuthậm chí còn chẳng thích cà chua nữa là..
No comments yet. Be the first to leave one.