200 rreshtat e parë.
LÀM ĐI
ALIBI
Đã “nứng” chưa?
Em biết rằng “quẩy” không bao giờ ngủ!
- Nhưng em vẫn còn buồn ngủ - Nào, Cinzia... thư giãn đi.
Sờ soạng thôi, nếu anh muốn.
Em đã nói với anh rồi, sờ thôi, không “lụi” đâu.
Lạy chúa, Cinzia... đó là thiên đường.
Đủ rồi, Gianni. Anh sẽ làm em ngượng nếu anh cứ nhìn vào em như vậy.
Cứ nhìn thì làm sao? Thế tay bác sĩ nhìn thì sao?
- Bác sĩ nào? - Em biết anh nói gì mà!
Thôi đi bướm nhỏ, nói anh về thời gian với tay bác sĩ phụ khoa.
Gianni, anh thực sự đang bị ám ảnh đó!
- Được! Nếu muốn anh có thể nhìn em! - Chờ đã, anh có ý này hay hơn.
Không, không phải là cái bàn chải.
Nào, hãy thoa vào chân của em.
- Anh đang kích thích em. - Em có thích thế không, bướm nhỏ?
- Một chút... - Nếu em không thích, anh sẽ dừng lại.
- Không, đừng dừng lại... - Sau đó cho anh biết về bác sĩ Marin.
- Không, Gianni, đừng làm thế. - Được rồi, sẽ như em muốn!
Tốt thôi... nếu anh đã nhất định muốn biết!
Kể đi, con bướm nhỏ
Em mặc bộ đồ mỏng.
và những bộ đồ lót khêu gợi mà anh thích.
- Vẫn còn cái gì vậy? - Tôi có nên cởi nó ra không?
Tôi nghĩ vậy.
- Cả tất và trang phục mỏng này à? - Không, cô có thể để nguyên.
Hãy nằm lên trên giường đi.
- Nằm như thế này hả, bác sĩ Marin? - Nằm xuống và đặt chân của cô trên giá đỡ.
- Tôi có làm cô đau không? - Một chút thôi.
Nó cần được bôi trơn.
Đây rồi... bây giờ thư giãn nào.
Hãy để thả lỏng cơ thể đi... Nó còn đau không?
Không, trái lại
Thế, sau đó?
Thế hắn có tẻm em không? Nói nó cho “quẩy” vào “lìn” chứ!
Có... có! Bọn em đến với nhau!
Như thế nào? Anh muốn biết chi tiết! Nói anh nghe, hắn tẻm em dư nào?
Em nằm trên chiếc giường và hắn ta đứng trước mặt em!
Như thế này à?
Không, như thế này... em đã lên đỉnh!
Em muốn tất cả, rung chuyển cả đất trời!
Em thích như thế này à, bướm nhỏ? 1 cái phía trước, 1 cái phía sau à?
Phải rồi, một “đâm” đàng trước, một “lụi” đằng sau.
Một cái đàng trước, một cái đằng sau.
Em muốn đó là thằng mọi, phải không?
Anh nói gì vậy? Một mọi với “quẩy” ở đằng sau.
Nói đi, bướm nhỏ! Nói là cưng thích thế đi.
- Nói đi! - Ừ, một mọi ở đằng sau cầm quẩy.
Ôi, trời! Mọi ở đằng sau.
Phòng 113.
Bữa sáng cho hai người. Vâng... cám ơn.
- Ai vậy? - Ai quan tâm? Một thằng mọi?
Lạnh quá... Đắp cho em cái chăn.
Tôi vào được chứ
Cám ơn, tên cậu là gì
- Ali... tôi nói tiếng Ý, thưa ngài. - Thế rất tốt.
- Lời cám ơn từ vợ tôi. - Không phải ở tất cả, thưa ngài. Hãy thưởng thức bữa sáng của mình.
Dậy đi, đừng ngủ nữa! Bữa sáng đã sẵn sàng.
- Một gã mọi rất đẹp - Ai, Ali à.
Sao cưng biết tên gã? Không ngủ à?
Ai, em à? Em đã... đó là chuyện để nói!
Ở đây họ tất cả đều có tên là Ali hoặc Baba!
Anh muốn xem cưng làm tình với hắn.
- Em à, nhưng anh có điên không đấy ? - Thôi, anh biết cưng thích hắn ta mà!
Hắn bóng bẩy, đẹp trai, lịch sự... và anh chắc rằng hắn có quẩy cực bự.
- Thôi đi, Gianni! - Xin lỗi, nhưng ý tưởng làm cho anh hứng thú.
Nhìn đi!
- Anh đúng là lợn. - Thế còn cưng thì sao?
Cái gì?
Mười phút trước đây em đã còn không kiểm soát được
Khác nhau chứ... Đôi lúc có thể nói tất cả mọi điều!
Nhưng người ta vẫn thường nói... ''Khi chiến, mọi thứ đều được chấp nhận”.
- Giá trị đích thực của tình dục. - Chết tiệt.
Cưng, ta đang ở Morocco kỷ niệm kỳ trăng mật của mình.
Em biết đấy, đó là một năm khó khăn nhất, hãy bắt đầu cho tốt.
- Đang có người khác à? - Chúng ta đang cách xa nhà 2.000 Km.
Không ai có thể biết được! Và sau đó nó lại trở về bình thường.
- Mọi người đều làm thế, thậm chí cả Zanins. - Họ làm gì?
- Họ bơi. - Zanins, người bán máy kéo?
- Chính xác! - Nhưng họ còn đi nhà thờ!
- Đó là nơi mà họ gặp những người tiến bộ khác! - Nhanh lên!
Tuy nhiên, khi bọn mọi đến, cưng lại khoái để cho mấy gã ấy nghía mông mình.
Em đã nói hai lần, lúc đó em còn đang ngủ!
Chắc rồi... và cưng ngọ ngoạy trong lúc ngủ để bày cho gã đó xem cơ thể của mình.
Có thể!
Tôi hiểu, cưng cần có một lí do.
Tên của gã là Ali, không phải là li do!
Mọi việc xảy ra đều có lý do.
Đi với gã đó sẽ giống như đi với bọn mọi làm...
... trong nhà máy ta thôi. - Quên cái nhà máy đi, Cinzia.
Quên mọi vấn đề về Ý, quên hết đi!
Ta đang ở Casablanca, chỉ nghĩ đến mình thôi!
Anh đừng để hắn coi em như chó cái, được không!
Đừng lo thế, hoàn toàn tự nhiên thôi mà.
Tự nhiên, đơn giản và không biết trước được.
Tự mình sẽ biết làm cách nào!
Nếu đó là những gì anh thực sự muốn...
- Chào ông. - Xin chào.
- Tôi có thể giúp được gì? - Tôi cần một thứ gì đó mới để uống.
- Một ly gin fizz nhé? - Nó quá nóng, có phải không?
- Ở đây bây giờ đang là mùa đông! - Vợ ông đâu rồi?
Cô ta đang ở trên phòng, tôi nghĩ cô ta hơi mệt.
Làm sao bây giờ nhỉ? Hay là ra bãi biển...
Ali, anh đúng là không hiểu gì về phụ nữ.
Đôi khi kỳ nghỉ là không đủ, họ còn cần những thứ khác nữa.
Những thứ làm họ cảm thấy đặc biệt và khao khát.
- Có lẽ là một món quà - Chính xác, một món quà.
Chúng tôi đã cưới nhau khoảng 7 năm, tụi này đến đây để kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.
- Tôi nghĩ như thế là đủ. - Nhưng?
Nhưng không phải. Sau 7 năm, chúng tôi đã trải qua nhiều khủng hoảng.
Một món quà đặc biệt là cần thiết.
- Tôi có thể giúp gì được anh không? - Anh có thể giúp được tôi. Anh sẽ là món quà đó.
Tôi xin lỗi, thưa ông?
Anh vẫn chưa hiểu à.
Tôi đang cho anh một đêm với vợ tôi.
Và bà nhà đã đồng ý?
Ali, tôi nói với anh. Anh chưa thực sự hiểu hết phụ nữ.
Khi họ nói "không" thì phải hiểu là họ nói "có".
Tôi đã hiểu rằng Cinzia sẽ không để ý những lần gặp nhau có thêm gia vị.
Đó sẽ là gia vị thực sự!
Tuy nhiên. Vợ tôi không phải là đồ chó.
Tất cả mọi thứ đã thấy là tự phát và tự nhiên.
Ông có thể tin tưởng vào tôi. Tôi làm việc đến 02:00 sáng.
Khi tôi gọi Champagne, thì đó là tín hiệu nhé.
- Tôi sẽ sẵn sàng. - Tốt lắm... Bao nhiêu nhỉ?
Rượu gin fizz là 2 Euros... Còn Champagne thì đôi bên cùng có lợi.
Tiên sư bọn Ý...
- Champagne! - Chúc mừng ngày cưới của chúng ta.
Anh sẽ đặt một chai nữa
Cho gặp lễ tân.
Một chai Champagle. Phòng 113.
Anh thích ngắm nhìn à? Ngắm đi!
Đúng là thiên đường...
Chỉ cho anh xem, em tự sướng thế nào.
Đó là lí do, em yêu. Đừng lo lắng hãy vui vẻ với kỷ niệm.
Quay vòng đi, đặt trên đầu gối của em.
Hạnh phúc đã trở lại hôm nay, cảm ơn!
Bao nhiêu? Em muốn thật nhiều, thật nhiều!
Một ở đàng trước, một ở đằng sau!
Lạy chúa! Cái quẩy nhọ đang thông đít mình!
CHUYỂN CHƯƠNG TRÌNH
- 40-0 - Không công bằng.
- Sao? - Chơi gian lận.
- Tôi đã làm gì nào? - Không đúng với luật chơi.
Đó là phù hợp với quy định.
Nhưng nếu cô mặc zậy, ai cũng thua. Nó làm tôi sao lãng.
Xin lỗi, đó không phải lỗi của tôi. 2-0
- Tôi sẽ chấp nhận nếu ta chơi tiếp hiệp nữa! - Sao lại thích chơi thêm hiệp nữa?
Tôi khoái mông cô, nếu chơi hiệp nữa tôi lại được thấy nó trước mắt.
Nhưng ta sẽ không có chiến thắng trong bất kỳ trò chơi nào!
Mặt khác, tôi muốn có một thứ từ lâu đang cứng này.
Đừng ngốc, nhân tiện cho hỏi, sao Erica không tới nhỉ?
Vợ tôi bị đau bụng. Cô ta đã đi gặp bác sĩ phụ khoa rồi.
- Chồng cô thế nào rồi? - Anh biết mà, ảnh luôn muộn.
Đó là của tôi!
Xin chào?
Vớ vẩn, Luigi, cô nói là cô sẽ! Tôi hiểu, một trò mới.
Cô đang chơi với ai thế? Có phải là Bruno, chồng của Erica à?
Nhưng người đó là ai? Chồng cô à?
Tất nhiên, anh thực sự không cần phải lo lắng.
Vợ ông ta đưa tôi đến đây. Có, tôi đang chơi với cô ấy.
Gặp lại em tối nay nhé, bye.
Có vấn đề à?
Bởi vì chồng tôi có làm tình với vài con bướm? Không vấn đề gì.
- Cô ta chơi tenis với anh mà. - Anh mong là cổ không tẩn mình.
Tôi hy vọng chồng của cô không làm khó cô ấy!
"Candid Camera'' phát sóng trên một kênh truyền hình khác.
Cuối cùng là tôi không thể đặt cô ta lên, cô ta nói là cô sẽ làm.
Tôi không thể, tôi đã nói với Bruno là tôi đến bác sĩ.
Làm ơn, tiếp. Bà, hãy thả lỏng toàn thân.
Tôi sẽ gặp anh ngay.
Chúng bị ướt. Không nhẽ thế, có cái gì đó xảy ra với cô.
- Để tôi xem. - Dừng lại!
Cô vẫn chưa nói gì với tôi nếu tôi trình bày phương án mới.
- Tất cả mọi thứ trong thời gian qua à. - Chính xác, ngay bây giờ.
Bruno là giám đốc, tôi đã hỏi anh ta.
Ai là người quyết định, mạng lưới, quản lý hay giám đốc.
Nếu là giám đốc, tôi sẽ quay lại chơi với vợ.
Giám đốc không tính. Tôi làm, nhưng thử nghiệm là cần thiết!
- Tôi chơi thế là đủ rồi. - Tôi cũng vậy.
Kết thúc trận đấu.
Tennis...
Hình như chồng tôi đang tranh luận với anh về phương pháp mới.
Đó là vấn đề hay nên biết.
Nếu tôi gặp anh ta, tôi không thể quấy rối cô!
Nhanh lên, thay quần áo đi.
Cho anh xem em làm được gì nào.
Quay vòng, rồi đi tới cửa sổ.
Lại đây.
Quỳ xuống.
Vỗ vào cái mic.
Thế nào, em làm có được không?
Cô đúng là một vũ công.
- Thế tôi có qua kiểm tra không? - Từ từ... mới bắt đầu mà.
Cho ngón tay vào sau mông tôi.
Như thế, đúng rồi Giám đốc thật dễ chịu.
Ông chủ của ta nói: "Nếu họ ngừng tẻm chúng tôi, thì có nghĩa là họ bất lực!"
Không bao giờ như vậy chứ!
- Lúc nào anh cũng làm vậy chứ? - Lúc nào cũng vậy!
No comments yet. Be the first to leave one.