200 rreshtat e parë.
CHUỘT SA HŨ NẾP Dịch: QKK
Ôi, Chúa ơi!
Cha tôi đã chết theo cách đó.
Bò vô bụi rậm và chảy máu tới chết.
Biết đâu chính anh là người đã gây ra chuyện đó.
Ông sắp chết hả, Yankee?
Cứu tôi.
Cô tên gì, cô gái?
Amelia.
Nhưng mọi người gọi tôi là Amy.
Tôi là Hạ sĩ John McBurney,
nhưng mọi người gọi tôi là McB.
Cô bao nhiêu tuổi, Amy?
Mười hai.
Tháng Chín này là mười ba.
Đủ lớn để hôn rồi.
Đừng bỏ cuộc, Yankee.
Ý tôi là, anh McB.
Chỉ ngay đằng kia thôi.
Cô Martha, làn khói kia gần quá chừng.
Cô có nghĩ là bọn Yankee sẽ đốt trụi chỗ này không?
Hallie, đừng nói kiểu đó. Như vầy đã đủ khó khăn cho các cô gái học hành lắm rồi.
Hôm nay bạn có tới Paris không?
Thật tình phải nói là...
tiếng Pháp là một ngôn ngữ tức cười.
Chồng của Mari đang ở Paris này ngày hôm nay.
Abigail.
Cô không chú ý.
Tôi xin lỗi, cô Edwina,
nhưng chiến tranh nghe như gần quá.
Doris nói, nếu bọn Yankee thắng...
họ sẽ hãm hiếp tất cả chúng ta.
Cô Martha!
Cô Martha!
Cứu!
Cô Martha!
Cứu! Ảnh sắp chết!
Làm sao hắn tới đây được?
Bằng ân điển của Chúa, thưa bà.
Ân điển của Chúa trong hình hài cô gái nhỏ này.
Cô làm gì ở ngoài khuôn viên trường?
Chỉ hái ít nấm thôi. Không ngờ là tôi đã đi xa quá...
Cô biết hình phạt về tội rời khỏi khuôn viên trường rồi.
Đưa hắn vô nhà. Hãy tới giúp tôi.
Đỡ lên.
Cô Martha, tôi không thể để mặc cho ảnh chết.
Nếu cô đừng quan tâm tới chuyện đó.
Thì chúng ta đã có ít đi một kẻ thù.
Hạ sĩ John McBurney. Trung đoàn 66 New York.
Tôi đầu hàng những người Liên Minh xinh đẹp nhất...
Đúng là một Tên áo xanh.
Chỉ có một cách để biết chắc hắn là một Yankee.
Cách nào?
Cởi quần hắn ra.
Bọn Yankee có đuôi.
Doris, thôi ngay chuyện nhảm nhí đó!
Amy, chạy trước mở cửa.
Rồi chạy trở lại cột một miếng vải xanh lên cổng.
Đi đi!
Anh có nghe không?
Miếng vải xanh là dấu hiệu cho lính tuần của chúng tôi.
Chúng ta sẽ vô cùng hãnh diện khi giao nộp một tên cho họ.
- Ảnh chết chưa? - Lizzie, sao cô không kéo chuông báo động?
- Tôi xin lỗi, cô Martha... - Chắc cô đã thấy họ băng ngang cánh đồng.
Tôi đang đọc sách nên không thấy.
Chòi canh không phải là một phòng đọc sách.
Hãy chạy trở lên cái chòi vọng phu đó.
Nếu cô thấy có người lính nào của chúng ta tới, hãy cho tôi biết ngay.
- Vâng, thưa cô. - Hãy để hắn lên bậc thềm.
Cẩn thận. Rồi.
Doris, Abigail, lấy vài cái mền và chuẩn bị cái đi-văng trong phòng nhạc.
Để tôi đi nấu nước.
Amy, cô có chịu đi cột tấm vải xanh ngoài cổng theo lời tôi chưa?
Chúng ta không thể đợi một chút sao?
Mạch của ảnh rất yếu và ảnh đã mất nhiều máu.
Hàng lít, hàng lít máu, cô Martha.
Họ sẽ bắt ảnh đi cho dù ảnh sắp chết.
Có vẻ như ngày hôm nay họ sẽ không trở lại đây nữa...
và dù sao đi nữa họ sẽ chờ cho tới khi chúng ta băng bó vết thương cho hắn xong.
Cô có chịu nghe lời tôi chưa?
Nếu cuộc chiến này kéo dài lâu hơn nữa,
tôi sẽ quên mất mình là một phụ nữ.
Nước đã sôi. Các người đang phí thời gian.
Tôi nghĩ chúng ta trị cái chân của hắn xong rồi đem hắn nộp cho lính tuần.
Vô tù hắn cũng sẽ chết thôi.
Anh Yankee, trong cái chân của anh có đủ sắt để đóng móng cho một con ngựa.
Tôi sợ là đã lâu lắm rồi anh hạ sĩ chưa được tắm.
Tôi biết rồi. Các cô ra ngoài đi.
Để tôi lấy khăn sạch lau người hắn.
Để tôi đi tìm mấy cái áo ngủ của anh tôi. Đi, Edwina.
Tôi biết mà.
Ảnh sắp chết chưa?
Một, hai ngày nữa. Nhưng bây giờ thì hắn không sao.
Tôi không muốn bất cứ ai thò mũi vô đây hay là lảng vảng ngoài hành lang.
Còn rất nhiều việc phải làm.
Tất cả về phòng đi.
Đừng để ý tới họ, Amy.
Con kiến có giết con sâu bướm không?
Không, chúng nó tập họp nhau và lôi con sâu xuống dưới đất.
Chắc chắc là để ăn thịt nó.
Tôi thấy chuyện đó không liên quan gì tới tên Yankee mà cô đã đem về đây.
Tôi thì thấy.
Tên Yankee là một vị khách không mời, cũng y như con sâu bướm.
Và cô không bao giờ nên đem hắn về đây.
Tôi đồng ý. Có khi hắn là một tên gián điệp.
Không có đâu, Janie.
Cô Edwina, cô só sợ Tên áo xanh đó không?
Không.
Không nên gọi ảnh là một Tên áo xanh.
Ảnh có một cái tên.
Hạ sĩ John McBurney.
Hãy gọi ảnh như vậy.
Tôi gọi ảnh là anh McB.
Và tôi nghĩ là ảnh còn rất đẹp trai nữa.
Tôi đã lau sạch tới hông.
Để tôi đỡ hắn lên...
và cô mặc áo ngủ cho hắn.
Được rồi, đưa tôi cái tay kia.
- Vâng, thưa cô Martha. - Giúp tôi.
Giữ cái tay áo và đưa nó lên.
Vâng, thưa cô Martha.
Bây giờ, kéo quần hắn ra.
Làm đi, cô Martha. Hắn không khác gì anh cô đâu.
Tôi đã yêu cầu cô đừng bao giờ nhắc tới anh tôi nữa.
Xin lỗi, cô Martha, tôi không có ý gì hết.
Ngạc nhiên là nó không làm cô nhớ.
Cũng ngạc nhiên là cô đã đem
tên Yankee này về nhà...
dù sao hắn cũng là một người đàn ông.
Tôi không hề muốn vậy.
Cô Martha! Có lính trên đường. Họ là người của ta.
- Được rồi, Lizzie. - Có cần tôi quay lại không?
Không, đáng lẽ tôi đã cho cô nghỉ trước rồi.
Janie, bây giờ tới phiên cô canh.
Chúng tôi có nên đi chào họ không?
Không, không được. Tôi không muốn họ thấy các cô.
Đi thôi, các cô gái.
- Đại úy. - Chào bà.
Có tin gì không?
Chúng ta đã thắng. Grant đang rút quân.
Ôi, cám ơn Chúa.
- Quay lại đây, tên Yankee! - Không!
- Bắn hắn đi! - Đừng bắn!
Bắt hắn thảy lên xe.
Hắn muốn bị bắn.
Thích một cái chết nhanh hơn là một cái chết chậm trong nhà tù Fayette.
Đó là nơi mà bọn quỷ sứ khốn khổ đang đi tới.
Có bao nhiêu cô gái ở đây?
Chúng tôi có sáu học sinh và một giáo viên.
Nếu là bà thì tôi sẽ không quảng cáo chuyện đó đâu.
Ồ, ông muốn nói tấm bảng?
Có rất nhiều tên Yankee bị lạc đơn vị.
Chúng đang lang thang trong rừng và chúng rất liều lĩnh.
Cô có nghĩ là cô Martha sẽ nói với họ về anh McB không?
Tất nhiên là cổ sẽ nói. Đó là lý do cổ ra đó.
Thôi, bảo trọng, thưa bà.
- Đại úy! Đại úy, tôi... - Vâng, thưa bà?
Chúng tôi sẽ cầu nguyện cho ông.
Cám ơn, thưa bà. Lên đường!
Họ đi tiếp rồi.
Cô tên gì?
Hallie.
Cô có thể gọi tôi là McB.
Gọi Yankee là được rồi.
Cô và tôi phải làm bạn với nhau, Hallie.
Sao anh lại nói vậy?
Thì cả hai ta đều là tù nhân ở đây, phải không?
Chỉ có một khác biệt, anh Yankee.
Tôi có thể chạy.
Tôi yêu ngài, ngài Quạ...
nhưng phải chờ tới khi đôi cánh ngài bình phục, vì lợi ích của ngài thôi.
Bây giờ hạ xuống được rồi.
Tôi không thể quản lý cái trường này mà không có cô.
Tôi rất biết ơn cô.
Chính tôi mới là người phải biết ơn.
Cô đã cho tôi một ngôi nhà duy nhất mà tôi có, cô Martha.
Ngay cả sau khi chiến tranh kết thúc, sẽ vẫn còn khó khăn nhiều năm sau đó.
Tôi sẽ dành đời mình để chăm sóc một nông trại.
Tôi muốn cô tập trung vào việc xây dựng lại ngôi trường này.
Cô đã trở nên rất thân thiết với tôi, Edwina.
Và tôi đã chuẩn bị cho cô làm một cộng sự.
Và ghi trong di chúc rằng cô sẽ thừa hưởng toàn bộ chủ quyền.
Cô Martha...
điều này thật vô cùng quảng đại. Tôi không biết phải nói sao.
Không có một chút quảng đại nào trong này.
Tôi cần một ai đó có khả năng và có trách nhiệm.
Cô là người sẽ bảo đảm cho ngôi trường này được tiếp tục...
giữ được tên tôi và chuẩn mực của tôi.
Tôi không biết phải nói sao...
Thật tuyệt vời.
Cô biết không, cô nên cầu nguyện cho miền Bắc thắng.
Tại sao?
Thì, cô không thích làm một nô lệ, phải không?
Phải, còn anh có thích không?
Tôi hả?
Tôi không là nô lệ của ai hết.
Anh muốn nói, anh chỉ đi ra ngoài cho người ta bắn mình chơi...
bởi vì anh thích bị bắn hả?
Đôi khi người ta phải làm những chuyện...
mà hắn không hề thích.
No comments yet. Be the first to leave one.