200 rreshtat e parë.
NETFLIX GIỚI THIỆU
MẤT TÍCH - LILY BRIDGES
CÔNG TY DỊCH THUẬT SASAGAWA
- Xin chào. - Xin chào.
Cô đã quay lại.
Ừ. Cuối cùng cũng vậy.
Xem tin tức chưa?
Chưa.
Trời ơi. Nó đâu rồi?
Yamada, anh có tờ báo đó không?
Đây.
PHẦN THÂN ĐƯỢC TÌM THẤY Ở VỊNH TOKYO
Họ nói đó có thể là Lily.
Anh ấy nhờ tôi đưa nó cho anh.
- Còn gì nữa không? - Sao cứ rầy la tôi thế?
Vì anh có thể khiến tôi bị giết.
Này, Lucy.
Lucy?
Gì thế?
DỰA TRÊN TIỂU THUYẾT CỦA SUSANNA JONES
Tôi là Thanh tra Oguchi.
Đây là Thanh tra Kameyama.
Chúng tôi có vài câu hỏi.
Được chứ?
Được.
TOKYO, NĂM 1989
Cô tên là gì?
Louisa Fly.
Có trên thẻ đăng ký tạm trú đấy.
Cô bao nhiêu tuổi?
Cũng có trên đó mà.
Cô làm nghề gì?
Tôi là biên dịch viên ở Sasagawa.
Vậy là cô nói được tiếng Nhật?
Tất nhiên.
Cô đâu bảo thế.
Các ông đâu hỏi.
- Sao không ai nói tôi biết? - Xin lỗi, tôi không biết.
- Chú ý kỹ vào. - Xin lỗi.
- Xin lỗi. Cô ta láu cá quá. - Cẩn thận.
Tôi hiểu được hết đó.
Hãy cho tôi biết về cái đêm Lily Bridges biến mất.
Theo chúng tôi biết, cô là người cuối cùng gặp cô ấy.
Chúng tôi có nói chuyện vài phút.
Rồi cô ấy đi.
Tôi quay lại vào nhà.
Theo hàng xóm của cô thì khác.
Cô ấy bảo vài phút sau, cô rời căn hộ mà không mang ô.
Đúng vậy.
Đó không phải lần cuối cô gặp cô ấy ư?
- Tôi không bắt kịp cô ấy. - Vì sao cô đi theo?
Cô ấy giữ một thứ của tôi. Tôi muốn lấy lại.
- Nó là gì? - Áo khoác.
Vậy cô lại nói chuyện với cô ấy?
Không. Tôi đã bảo không tìm thấy cô ấy.
Cô cho rằng cô ấy định đến đồn cảnh sát?
- Lạ quá ư? - Và cô không gặp lại cô ấy?
Trả lời đi!
Tôi phải trả lời cùng một câu hỏi bao lần nữa?
Cô Fly...
nói xem, cô ở Nhật bao lâu rồi?
Năm năm và hai tháng.
Cô có gia đình ở đây không?
Không, chỉ có tôi thôi.
Bố cô làm nghề gì?
Ông ấy là thợ điện.
Còn anh chị em?
Bảy anh em.
Thực ra là sáu.
Một người đã mất.
- Dĩ nhiên là cô chưa kết hôn. - Phải.
- Cô có bạn trai không? - Không.
Cô chắc chứ?
Hoàn toàn chắc chắn.
Sao không xin phép tôi?
Tôi không xin phép.
Tại sao?
Vì sẽ không chụp được.
Người ta không khó chịu à?
Tôi không chụp người.
Vậy anh chụp gì?
Nước.
Tòa nhà.
Ảnh phản chiếu.
Đại loại thế.
Nhưng... anh đã chụp ảnh tôi.
Tên tôi là Teiji.
Louisa Fly.
Mọi người gọi tôi là "Lucy Fly".
Đây là nơi tôi làm việc.
Thật sao?
Loại máy ảnh gì vậy?
Olympus OM-1.
Nó có một ống kính Zuiko, 50mm.
- Chụp rất nhanh. - Thú vị đấy.
Thật vậy ư?
Không hẳn.
Tôi chỉ đang bắt chuyện thôi.
Tại sao?
Vì người thường hay làm thế.
- Nhưng cô khác họ. - Anh cũng vậy.
Vậy đừng giả vờ bình thường.
Được.
Hãy thành thật với nhau ngay từ đầu.
Cả ngày, tôi nhìn người ta tán gẫu,
buôn đủ thứ chuyện mà không thổ lộ suy nghĩ của mình.
Phải.
Vậy...
cô thật sự đang nghĩ gì?
Kể tôi nghe hết đi.
Hết ư?
Thách cô đấy.
Được.
Mì quá nóng, còn nước dùng quá mặn.
Đây là buổi hẹn hò kỳ lạ nhất của tôi, nếu nó là buổi hẹn hò.
Chắc tôi không nên tin một người lạ mình vừa gặp,
và có lẽ tôi nên đi.
Sao cô vẫn ở đây?
Vì tôi có cảm tình với anh.
Một chút thôi.
Tuyệt.
Tốt.
Giờ hãy thành thật với tôi.
Được.
Anh đang nghĩ gì?
Tôi muốn chụp ảnh cô.
Anh chụp rồi mà. Còn gì nữa?
Tôi chỉ nghĩ có vậy thôi.
Chỗ bí mật của tôi.
Nơi này thật khó tin.
Cảm ơn.
Anh sống một mình à?
Phải.
Không nhiều người từng tới đây.
Đợi ở đây.
Tôi quay lại ngay.
Anh muốn tôi đứng ở đâu?
Đâu cũng được.
Anh muốn tôi làm gì?
Gì cũng được.
Tôi chưa từng được chụp ảnh.
Đàng hoàng.
Vậy thì tôi là người đầu tiên.
Đi theo tôi.
Ơn Chúa.
Nghe thấy không?
Chỉ sau trận động đất...
Nghe thấy chứ?
Có.
Tôi nghe thấy. Là gì vậy?
Một người bạn của tôi đang tổ chức sự kiện đặc biệt cho Lễ Thất Tịch
và mời chúng ta biểu diễn.
Nhưng ta chỉ có hai tháng chuẩn bị.
Nếu tập hai buổi một tuần, thì có thể được.
Chính xác.
Thử sức đi.
Lucy.
Bác có đem quà cho sinh nhật của cháu.
Thật ư?
Chỉ là chút quà mọn...
mà bác đã chuẩn bị.
Cảm ơn bác rất nhiều.
Chúc mừng sinh nhật.
Ở nhà cô có nhiều lắm. Tự tay cô trồng.
Bác thường không lấy chúng đem tặng đâu.
Ôi chà.
Cháu thích lắm.
Lucy Fly! Dạo này sao rồi?
- Hát hay đấy. - Thế à?
- Cảm ơn. Cố hết khả năng đó. - Thế ư?
Ra gặp người mới đi.
Vì cô ấy vẫn còn bỡ ngỡ,
cảm thấy như vừa đáp xuống mặt trăng,
nên cô giúp được gì cho cô ấy thì tuyệt.
Được chứ?
Lucy, đây là Lily.
Lily, đây là Lucy Fly.
- Chào cô! - Chào cô.
Chúc mừng sinh nhật!
- Cảm ơn, Natsuko. - Hôm nay sinh nhật cô?
Cảm ơn đã mời tôi đến dự.
Không hẳn là vậy, nhưng không có chi.
Uống mừng sinh nhật. Ta có sâm-panh.
- Cho tôi bia Sapporo. - Tôi cũng vậy.
- Rồi. - Tôi sẽ giúp anh.
Ngồi đây, xin lỗi.
- Cô có thể... - Vâng.
Cô ở Nhật bao lâu rồi?
Mới chỉ ba tuần thôi.
Ý tôi là, cứ rối hết cả lên. Mọi thứ thật khác.
- Ừ, chắc đó là lý do chúng ta ở đây. - Phải rồi.
Tôi chán ngấy D.C. Tôi phải đi khỏi đó.
Cô đến từ đâu?
Quê gốc là Thụy Điển.
Nhưng cũng lâu lắm rồi, nên giờ tôi coi Nhật Bản là quê mình.
Lucy Nhật Bản.
Bob nói cô đang tìm nơi ở.
Ừ, tôi rất cần tìm chỗ ở.
Tôi điên đầu về việc đó đến nỗi bị mề đay.
Nhưng giờ tôi đang làm ở quán bar,
No comments yet. Be the first to leave one.