200 rreshtat e parë.
Edit: ivy68-HDVietnam
Anna...
Thầy đã thức?
Tôi chờ cô về.
Bản Fuga, thưa thầy! Em đã nghe nó như thầy hình dung ra nó!
Tôi biết, tôi đã mong em nghe và hiểu nó!
Maria, gọi bác sĩ mau!
Không sao đâu.
Sáng rồi.
Bão, tôi nghe tiếng bão.
Người đến tìm ta.
Không, không đâu.
Đừng khóc.
- Sáng rồi. - Vâng!
Thầy?
Ông Schlemmer?
- Ông Schlemmer? - Chờ tôi một chút, cô ạ.
Tôi e rằng đã có một sự nhầm lẫn.
Tôi từ nhạc viện đến. Tôi đã nhận được thư này.
Ở đâu cô có cái này?
Ông đã gửi đến tiến sĩ Rougha, yêu cầu gặp học viên soạn nhạc xuất sắc nhất?
Ông ấy đã cử tôi đến.
Ông ấy bảo ông cần gấp một người chép nhạc.
Nhưng cô là một phụ nữ!
- Vâng, thưa ông! - Chúa ơi! Phiền cô giúp tôi với!
Lúc trước tôi rất khoẻ mạnh. Tôi đi săn heo rừng suốt thôi.
Ôi, những việc ấy xưa quá rồi!
Hãy trở về gặp Rough. Bảo ông ấy tìm người khác đi.
Ông đã yêu cầu người học viên giỏi nhất.
Xin lỗi ông Schlemmer,
nhưng tôi chính là người học viên giỏi nhất.
Tôi chắc chắn làm được công việc chép nhạc mà ông...
Cô biết công việc gì không?
Biết ta đang nói đến ai không?
Thưa không. Tiến sỹ Rough đã không giải thích rõ.
- "Con thú". - "Con thú"?
Beethoven.
Sắp phải trình diễn Bản giao hưởng số 9 và bản nhạc chưa viết ra.
- Còn phải làm gì nữa? - Phần hợp xướng.
Cô hình dung ra không? Hợp xướng trong một bản giao hưởng?
Mấy bè?
Bốn người solo và dàn hợp xướng. Và họ không hát cho đến phút cuối.
Họ cứ đứng đó mà chờ. Cả trăm người! Cả một giờ!
- Ông ấy khùng mất rồi! - Khi nào thì trình diễn?
Trong bốn ngày nữa.
Căn bệnh này sẽ là một món quà của Chúa. Cái chết sẽ là kỳ nghỉ hè.
Nếu vậy thì theo tôi hiểu, không nên để mất thì giờ.
Buổi diễn sắp tới, ông cần người chép nhạc.
Lẽ ra tôi phải bắt đầu vào việc ngay.
Trên bàn tôi. Chồng nhạc đó là một phần của phần hợp xướng.
Chữ viết ông ấy đây?
- Schlemmer! - Chúa ơi, ông ấy đó!
Đi chỗ khác, đi đi!
Schlemmer! Ông làm gì vậy? Ông đâu rồi?
Tôi sắp chết rồi thầy ơi!
Chép nhạc sai hết rồi! Ai cho phép ông sửa nhạc tôi?
Đừng phá tôi chứ! Tôi cấm ông!
Si giáng! Si giáng! Si giáng!
Đồ dở hơi!
Chúa ơi!
Làm lại từ đầu cho tôi!
Chính ông phải mang đến nhà cho tôi!
Nếu không tôi giết ông đó, Schlemmer!
Tôi giết ông đó!
- Ông Schlemmer? - Tôi sẽ đi.
- Ông không được khoẻ! - Tôi phải đi.
- Xin ông bình tĩnh, tôi sẽ đi thay. - Đúng rồi, cô đi thì hay hơn tôi.
Tôi ở đây mới phải.
Nhưng trước hết ta phải lo vụ này. Ông ấy sẽ chờ những đoạn này!
Xin chào! Tôi muốn hỏi Ngài Ludwig van Beethoven!
Ông ấy không nghe đâu. Ông ấy điếc rồi. Cứ vào đi.
Cảm ơn.
- Bản nhạc đã chép, thưa thầy. - Cô là ai? Cái gì?
Cái gì?
Bản nhạc thầy nhờ ông Schlemmer chép lại.
Chép lại?
Thầy nhờ ông Schlemmer chép và mang đến vào buổi sáng.
À, ừ. Tội ông Schlemmer quá.
Tôi chờ ông ấy đến để xin lỗi ông ấy.
E rằng ông ấy đau rất nặng. Ông ấy nhờ tôi đến.
Đau nặng? Cảm ơn.
Tôi đang làm việc. Chắc cô cũng nghe rồi.
Tấm thiếc này sẽ thu sự rung động, tôi sẽ cảm nhận chúng.
Đây, nhờ cô mang về cho Schlemmer.
Bảo ông ấy là tôi phải có ai đó đến đây làm việc với tôi, ở đây.
Đó là lý do ông ấy nhờ tôi đến, để làm việc với thầy.
Sao?
Tôi là người ông ấy bảo đến để làm việc với thầy.
Tạ ơn trời.
- Lão già chết tiệt. Ông ấy bảo cô đến à? - Vâng.
Thôi về đi, cô em.
Về bảo với Schlemmer, tôi đi ăn tối đây.
Và khi tôi trở lại, tôi muốn người chép nhạc có mặt.
Tôi đã nói với thầy, tôi đến để làm việc đó.
- Sao? - Thưa thầy, tôi đến để chép nhạc!
Cô nói thật đó à?
Nếu thầy chịu nhìn những tờ mà tôi đã chép cho thầy sáng nay,
thầy sẽ thấy là tôi... - Sao mà có thể làm được điều này với tôi?
Tôi đâu phải người khoẻ mạnh. Đủ thứ bệnh. Nhức mỏi, phong thấp, nước trong phổi.
Cô nói gì à?
Đừng bao giờ nói với tôi khi tôi quay lưng!
Cô nói gì?
Tôi xin thầy xem qua những trang mà tôi đã chép.
Đọc những trang cô chép. Được, để tôi đọc.
Nét bút đẹp, được lắm.
Này, cái gì đây?
Đây là lúc bắt đầu hợp xướng. Si trưởng, Rê trưởng.
Cô lại chép là Si thứ.
Tôi viết là Si trưởng, sao cô lại thay đổi?
- Tôi không thay đổi! - Sao? Sao?
Không phải tôi thay đổi, mà là tôi sửa lại!
Sửa lại! Cô sửa lại?
Vâng, tôi biết thầy đâu có ý định giữ cung Si trưởng.
Thậy vậy à?
Tôi muốn giữ cung Si trưởng chứ.
Rossini cũng sẽ chọn Si trưởng, Cherubini cũng vậy.
Nhưng thầy thì không.
Thầy sẽ thay đổi trong chốc lát để tạo một phút lắng đọng
trước khi tiếng nhạc bừng lên.
Xin phép thầy!
Đó đâu phải là Rossini hay Cherubini. Đó là Beethoven.
Ý cô là tôi vô ý viết nhầm?
Không, thưa thầy! Tôi nghĩ là thầy cố ý.
- Tôi nghĩ đó là một cách thử tài. - Một cách gì?
- Một cách thử tài. - Thử tài?
- Để thử thách ông Schlemmer. - Tôi thử ông già Schlemmer để làm gì?
- Để xem ông ấy có hiểu không? - Hiểu cái gì?
- Tâm hồn của thầy. - Tâm hồn tôi?
Cô nghĩ là Si thứ thì sẽ hay hơn? Tôi có sai không?
Vậy cô tán thành?
Tôi thấy thật là xuất sắc! Thật là tuyệt vời!
- Cô thích đoạn đó? - Rất, rất thích ạ!
- Năm nay cô bao nhiêu tuổi? - Thưa, 23.
23 tuổi?
Tôi có thể hình dung ra cô, với tuổi đời mới 20
mà dám nói với Đấng tạo hoá:
"Tôi nghĩ Ngài đã rất tài khi tạo ra Thế giới.
Nam Mỹ đẹp lắm. Hình dáng rất gọn gàng
Trên to dưới nhỏ, rất lý tưởng.
Và eo biển Magellan nữa chứ.
Ngược lại, Châu Phi thì hơi rộng, theo ý tôi.
Châu Á thì chẳng cân xứng gì cả.
E rằng Ngài sẽ phải làm lại hết rồi đó"
Tôi thật không biết phải nói thế nào
khi nghe cô nói là cô tán thành tác phẩm của tôi.
- Cô làm gì đó? - Không có gì ạ.
Khi cô nói, cô phải nhìn tôi.
- Cô tên gì? - Anna. Anna Holtz.
Anna Holtz.
Thế này nhé, cô Anna Holtz. Tôi ra quán Krenski ăn tối.
Khi tôi về ta sẽ làm việc tiếp.
Trong khi chờ đợi, có một xấp bản thảo đây.
Cô có thể để đồ đạc ở đây.
Xin lỗi cô về tình trạng bê bối của chỗ này. Tôi sống đọc thân, vợ con không có.
Đúng là khổ sở quá!
Tạ ơn trời tôi còn thằng cháu tên Karl. Nó là cả cuộc đời của tôi.
Cả cuộc đời của tôi.
- Cô ăn gì chưa? - Thưa, chưa.
Tôi sẽ mang thức ăn về. Cô thích cá chứ?
- Cảm ơn thầy. - Xin chào.
Tôi khó tính lắm đấy, cô Anna Holtz.
Nhưng tạ ơn Chúa đã tạo ra tôi như vậy.
Ta là tất cả những gì hiện hữu, đã có và sẽ có
Chưa kẻ phàm trần nào hiểu được bí ẩn của ta
- Krenski, một chầu nữa! - Thầy.
- Có gì đâu nào, nhanh lên đi. - Cũng khuya rồi Ludwig.
- Sao? - Khuya rồi. Phải về làm việc đi.
Tôi không về nhà được. Có một cô gái trong nhà tôi.
- Một cô gái? - 23 tuổi.
Nếu có một cô gái trẻ ở nhà, tôi sẽ chẳng bao giờ ra đường.
Tối nay thầy có lên lầu không?
Tối nay không được, Magda.
Ông ấy có người đẹp rồi.
Ừ, còn anh thì sao, Rudy?
Magda, phải biết thương người chứ. Chuyện bí mật mà.
Cái gì?
Rudy...
Đây là chuyện nghiêm túc. Cô ấy xin làm việc với tôi.
- Chép nhạc cho tôi. - Thì có sao đâu.
Đã đành.Nhưng không phải chỉ có vậy. Cô ấy đã thay đổi một vài thứ.
Hiểu ý tôi không? Cô ấy đã sửa đoạn nhạc mà lẽ ra tôi phải sửa.
- Vậy cũng tốt, chứ sao? - Đáng sợ quá. Cách nào mà cô ấy biết?
Bản giao hưởng mới này là lời từ biệt của tôi.
- Anh đâu có bệnh hoạn gì. - Không, không. Không phải.
Lời từ biệt của tôi với âm nhạc Như tôi vẫn có ý định, như...
như...
Anh đã nói vậy mấy năm nay rồi, Ludwig.
Tôi muốn bắt đầu một giai đoạn,
một hình thức mới, một ngôn ngữ mới.
Và cô gái ấy đã đến với tôi. Ngay lúc này.
Hay là chính Thượng đế đã cho cô ấy đến với tôi?
- Phụ nữ thường là sứ giả của quỷ sứ thì đúng hơn. - Chắc đó là một điềm.
- Điềm gì, Ludwig? - Rằng đã đến lúc.
- Đến lúc làm gì? - Đến lúc tôi đi gặp Ngài?
Vậy nếu đúng là như thế, và cô ấy do Chúa khiến đến, và cô ấy lại đang chờ anh ở nhà
thì anh không nên ở đây uống rượu, đúng không?
Thầy?
Cô làm gì ngoài này? Sao không ở trên lầu?
Có chuột trong nhà thầy, chuột thật là to!
Đúng rồi, chúng làm mèo sợ. Tôi rất ghét mèo!
No comments yet. Be the first to leave one.