200 rreshtat e parë.
LOẠT PHIM NETFLIX
CÔ K. WOODCROFT
Đúng rồi.
TÒA ÁN WREN
Cô cần một cái khăn tắm đó.
Tôi cần ly rượu, Brian. Nhưng khăn cũng được. Cảm ơn.
- Cái tủ đó thật kỳ diệu. - Toàn đồ cơ bản thôi, thưa cô.
Tận thế mà tôi có ông thì tốt.
Tôi rất vinh hạnh.
Thật vui khi biết may mắn mỉm cười với cô trong phiên tòa Butler.
Sao lại "may mắn"?
Không hiểu sao cô lại làm được.
Có cái gì ổn ổn không?
Trong hòm thư của cô có đấy. Có thể nói là đẳng cấp khác luôn.
Nghe hấp dẫn đấy. Tôi sẽ xem thử.
Tôi đợi nhé?
Không, ông đi đi.
- Cô chắc là tôi không cần làm gì chứ? - Có đấy, Brian.
Hãy hưởng cuối tuần vui vẻ.
Được rồi, thưa cô.
- Sâm panh nhé? - Cảm ơn.
- Chào Sophie. - Xin chào cưng.
- Cô Whitehouse. Ổn chứ? - Xin chào.
Ngày đẹp thế này, có gì không ổn được chứ?
Xin chào.
- Đến rồi này. - Xin chào.
- Nửa kia đẹp trai của cô đâu? - Hỏi rất hay đấy.
Anh ấy hứa là sẽ rời khu vực bầu cử đúng giờ một lần nhưng…
- Chàng trai sinh nhật sao rồi? - Miễn cưỡng lắm.
- Cảm ơn. - Chúc tối vui vẻ.
- Xin chào. - Tôi không thích số 44.
Theo Ai Cập cổ thì 44 là con số may mắn nhất đấy.
- Gắn với sự giàu có và trí tuệ. - Thật à?
Không, tôi bịa ra đấy.
- Sophie Bịa Đặt. - Sinh nhật vui vẻ.
Anh còn nửa đời phía trước.
Ta thật may mắn.
- James đâu? - Để tôi tìm xem.
- Chúc mừng sinh nhật. - Xin phép.
- Lucy. - Ellie yêu quý.
- Chào. - Bạn đã gọi đến James Whitehouse.
Hãy để lại tên và số, tôi sẽ gọi lại ngay khi có thể.
Chồng yêu à, anh đang ở chỗ khỉ nào vậy?
Tôi có đếm mà.
Tôi đứng ở lề đường và đếm.
Cái đèn xanh nó sáng có đúng năm giây.
- Thế không đủ thời gian nhỉ? - Đúng, thưa bộ trưởng.
Tôi nghĩ họ quyết định phần vạch kẻ sang đường
chỉ cần hai giây mỗi mét.
Tôi biết là ông có nhiều việc quan trọng hơn
nhưng ông nói xem có bà già nào đi được thế không?
Đầu tiên, cho tôi gặp bà già đi.
Tôi coi sự an toàn của dân như của mình.
Gia đình tôi thế nào thì bà Murray của Thurlsdon cũng được thế.
Chúng tôi sẽ viết thư.
- Luôn đây. - Cảm ơn rất nhiều.
- Đủ đồ chưa? - Dạ rồi.
Được rồi.
Về thẳng nhà nhé.
- Vâng. - Cảm ơn.
- Sẽ quay lại chứ? - Corsica hả?
Khỏi phải nói.
Đó là kỳ nghỉ tuyệt nhất đời tôi.
James dạy bọn trẻ chèo thuyền, tôi ngồi trên bờ biền
và nhớ rằng tôi biết đọc. Bốn quyển liền. Thiên đường luôn.
Vừa nhắc đến xong.
Thực ra, tôi nguyện chết ở Corsica luôn.
Tôi suýt chết ở Corsica.
Tôi chả biết về thứ gọi là sốc phản vệ.
Đến khi biết mình dị ứng động vật có vỏ.
Ăn được ba miếng tôm. Mặt tôi…
Xin lỗi, tôi phải đi.
…sưng lên như quả bóng. To đùng luôn.
- Họng nghẹn lại, nôn nao… - Sophie.
Sao thế?
James không đến được. Có việc gấp,
thường thì là tranh luận về ô nhiễm tiếng ồn nhưng…
Mọi chuyện ổn chứ?
Chắc chắn rồi. Vâng.
- Vậy ở lại đi. - Không được. Krystyna mới báo.
Cô ấy không khỏe nên tôi phải về với bọn trẻ.
Bữa tiệc tuyệt lắm. Cảm ơn nhé.
Quả đấy ngượng phết.
Em đã phải thay anh bịa ra ba lý do chỉ trong 30 giây.
James à?
Anh nợ em nhé.
Anh tiêu rồi, thật đấy.
Cô ta có họ không?
Lytton.
Olivia Lytton.
Chắc em gặp rồi. Một trong các trợ lý của anh.
- Hành chính? - Trợ lý nghiên cứu.
Vậy là mới đến à?
Đại loại vậy.
Trẻ nữa?
Nó diễn ra khoảng năm tháng.
Anh chấm dứt hai tuần trước, ngay sau đại hội đảng.
Không có gì đâu.
Anh được tâng bốc.
Giải quyết nhu cầu thôi.
Không phải do chuyện chăn gối của mình có vấn đề gì đâu, em biết mà.
Anh rất xin lỗi, Soph.
Còn nữa.
Anh không chỉ đơn thuần là kể.
Để trút bỏ tội lỗi.
Còn nữa.
- Cô ta chửa à? - Chúa ơi, không hề.
Chuyện này sắp bị công khai.
- Bao giờ? - Tối nay.
Mai là The Mail sẽ ra tin. Trên mạng thì đêm nay.
Chris Clarke đang đến đây.
- Giờ anh ta đang đến hả? - Mình phải chuẩn bị trước.
Ta phải tìm cách bảo vệ bọn trẻ khỏi việc này.
Ta phải làm cả hai.
KATE WOODCROFT LUẬT SƯ CẤP CAO
Vậy mà tôi chưa sắm gì cho Giáng sinh đấy.
Mua rượu cho tôi, khỏi gói quà.
A lô.
Gọi hỏi xem anh muốn uống không.
- Có vẻ anh uống rồi. - Qua đây đi.
Không thích chốn đông người.
Nên thích chứ. Tôi nghe kết quả vụ Butler rồi.
- Hôm nay, sự thật đã thắng. - Không, Kate Woodcroft thắng chứ.
Không mấy luật sư thắng được vụ đó đâu. Giáng sinh mà. Qua đây với chúng tôi.
Tôi ghét Giáng sinh.
Đáng ra tối nay tôi phải mời cô đến nhưng Felicity quyết định ở lại.
Thật chẳng thích hợp.
Gặp cô sau nhé?
Tất nhiên rồi.
Chúc vui vẻ.
"Đảng viên Bảo thủ ngoại tình với thư ký", tiêu đề đấy.
Không hay lắm, nhưng còn đỡ.
Ai biết bọn đầu đất này còn làm được gì.
"Bạn của thủ tướng hẹn hò nơi hành lang chính trị". Không ưng lắm.
Trời ạ.
"Nghị sĩ đẹp mã nhất Nghị viện Anh
quan hệ tình dục với nữ trợ lý trong thang máy ở Hạ nghị viện".
"James Whitehouse, bộ trưởng Bộ Nội vụ, bạn tâm giao của thủ tướng
ngoại tình với trợ lý nghiên cứu tại Cung điện Westminster.
Người cha hai con cũng chung phòng
với Olivia Lytton đẹp rạng ngời 28 tuổi trong khi diễn ra đại hội đảng".
Ngu thật đấy. Nghĩa đen ấy.
- Đúng kiểu phụ nữ bị khinh thường nhỉ? - Tôi không biết.
Anh có nói trước với cô ấy chưa?
- Anh biết sẽ có chuyện này chứ? - Không.
"Anh ta lợi dụng cô ấy"…
Trước hết là anh phải ưu tiên xây dựng lại lòng tin của mọi người.
Đại hội đảng có dùng tiền thuế tổ chức đâu.
Ai phân biệt được rõ thế?
Người ta trả lương cho anh làm bộ trưởng trong chính quyền Anh.
Không phải để anh làm tình trong thang máy Hạ viện.
- Cô ta thông minh lắm. - Đấy, tiêu đề thế mới hay.
"Bộ trưởng tình tự với trợ lý thông minh xinh đẹp".
- Vừa vần vừa đúng trọng tâm. - Chúa ơi.
Tôi cóc quan tâm đến dân thường.
Dân thường sẽ đọc bài này trên Daily Mail.
Anh có muốn bàn bạc không?
Chắc chắn dân thường sẽ ủng hộ tôi.
Tưởng cô ta sẽ được gọi là "trợ lý đẹp mê ly".
- Không định cho chúng tôi bất ngờ gì à? - Ví dụ như?
Bảo là cô đi đây. Thêm cả phần cô vào nữa.
Anh còn cần phải hỏi?
- Có chứ. - Dĩ nhiên cô ấy sẽ không đi.
- Xin lỗi, ý anh không phải… - Đương nhiên tôi sẽ không đi.
Kết hôn 12 năm. Có với nhau hai mặt con.
Sao tôi vứt bỏ hết vì một lỗi lầm ngớ ngẩn?
Tôi không cần xin từ chức đúng không?
Thủ tướng sẽ nói rõ nếu muốn anh làm thế nhưng sẽ không bỏ rơi bạn cũ,
đặc biệt là những người thân nhất, như anh chẳng hạn.
Ở đây nói rõ này.
Với cả giờ chuyện lang chạ không giết chết sự nghiệp được.
Khéo lại được những cử tri nam trung tuổi hâm mộ.
Chắc họ không chối từ chút vui vẻ
bên con ngựa cái mơn mởn đâu.
- Cô ta là người, đâu phải ngựa. - Tôi đang giúp chồng cô.
Và nghĩa là cả cô nữa đấy.
Trong lúc làm thế, cố đừng vênh vang quá.
Có người bắt đầu hăng rồi này. Rất được đấy.
Chính xác là thứ ta cần bây giờ.
Nghe này, không nói chi tiết mà cũng không chối.
Chối là kiểu gì cũng sẽ bị quật lại đấy.
Nên là đừng đi vào chi tiết.
Kịch bản thế này, hối lỗi sâu sắc, chuyện qua đường,
gia đình và cử tri là trên hết,
tránh và né, nhưng nhất định không chối. Hiểu chưa?
- Ai đấy? - Con.
Em à?
- Nãy giờ con ngồi đây à? - Bao lâu?
- Mới thôi ạ. - Ngủ đi chứ, con yêu.
Con nghe thấy tiếng.
- Chào Emily. - Nhớ chú Clarke chứ?
Mẹ đưa con đi ngủ.
Câu của Paul Newman là gì ấy nhỉ?
"Cơm ngon thế mà còn thèm phở".
Nghe này, tên khốn. Đây đâu phải chuyện đùa, là cuộc sống của tôi.
Tôi yêu cô ấy. Hiểu chưa?
Ôi bạn à, thủ tướng bảo đến tôi mới đến thôi.
Đúng. Nên làm đúng phận sự đi,
xử lý cho tôi đi, bạn nhé.
Kết thúc chưa?
No comments yet. Be the first to leave one.