200 rreshtat e parë.
Làm gì lấn dữ vậy bà? Nực nội quá đi.
Tại phía sau lấn chứ bộ. Không thích thì bước ra cho khỏe đi.
Ờ. Ngu hả? Xí.
Cứ ủi vô lưng tôi hoài à. Nóng thấy mồ.
Chị mới đầu tư vào cặp Hỏa Diệm Sơn.
Chị tốn tới hai ngàn mấy trăm đô lận đó.
Không nóng sao được, hả?
Hỏa Diệm Sơn hả?
Coi chừng nóng quá, nó nổ banh xác à.
- Nổ sao được? - Ề.
Em ơi, bàn tay
Lượn theo vòng quay
Nhịp chân thật nhanh
Này em và anh
Người bạn thấy là một trái tim
Chúng tôi làm cho đời đẹp thêm
Sợi trắng, sợi vàng, tóc mai, tóc liễu
Trời ơi đủ kiểu
Bạn là người mạnh hay người yếu
Cái răng cái tóc đều là góc con người
Này cô bé xinh xinh kia ơi
Gì đó anh?
Mái tóc vàng như ánh mặt trời
Thiệt không vậy?
Anh sẽ làm cho em rực rỡ
Mày hả. Mày!
Tơ liễu buông lơi
Ôi trời ơi!
Em ơi, bàn tay
Lượn theo vòng quay
Nhịp chân thật nhanh
Này em và anh
- Hay quá! - Nhạc hay quá!
LỄ BÁO CÁO TỐT NGHIỆP
Chúc mừng con.
Con giỏi lắm.
Ba rất tự hào về con.
Con tưởng ba không tới dự.
Sao ba không tới được?
Hôm nay là buổi bảo vệ tốt nghiệp của con gái rượu của ba mà.
Con muốn ngày mai mình đi thăm mẹ, nha ba?
- À… - Chỉ có hai cha con mình thôi.
Không có vệ sĩ, nha?
- Đồng ý. - Ừ.
- Sư phụ. Bây giờ tính sao sư phụ? - Sư phụ.
Cứ cái đà này, tiệm của mình dẹp sớm luôn đó, sư phụ.
Chắc chắn nó sẽ đoạt Cây Kéo Vàng trong kỳ thi sắp tới, sư phụ.
Yeah, vì nó là người giỏi nhất Và được nhiều người hâm mộ nhất
- Yeah. - Thằng khùng nói đúng đó sư phụ.
- Im mồm! - Dạ, sư phụ.
Mới bị nó lòe chút xíu tụi mày đã hồn xiêu phách lạc hết trơn.
Tao mới là người giỏi nhất.
Nói đi.
Ai?
Ai?
- Ai? - Dạ…
- Sư phụ. - Sư phụ.
- Sư phụ. - Sư phụ.
Đừng bao giờ nhìn bề ngoài mà đánh giá người ta, nghe chưa? Hả?
Nhìn tao đi. Bề ngoài rách rưới tả tơi.
Bên trong nội thất tuyệt vời làm sao!
Vậy mà tuyệt vời hả?
Đủ rồi nha mày.
Tao đá mày chết nè.
Sư phụ.
Sư phụ bị què chân rồi.
Đây là tiền cát-xê live show vừa rồi của các cậu.
Đã nói rồi.
"Cẩn thận, coi chừng đứt tay" mà không nghe.
Lần nào lãnh tiền cũng bị ông cắt hết.
Đừng đếm tiền trước mặt tôi!
Như vậy là xúc phạm.
Không đếm sao được?
Đếm cho chắc ăn chứ.
Hồi tháng trước, ông phát cho tôi thiếu 100 ngàn.
Qua hôm sau, tôi nói với ông,
ông nói là, "Lúc lãnh, không kiểm
thì thiếu, ráng chịu".
Ừ.
Vậy tụi mình đếm luôn.
- Ừ. Đếm luôn đi. - Ừ, đếm đi.
- Đúng rồi. - Đời không tin được ai hết.
Đã bảo đừng có đếm!
Tao cam đoan với tụi bây
là không thiếu của bất cứ đứa nào một đồng xu.
Nên nhớ.
Cắt tóc là một nghệ thuật.
Các cậu đừng để cho tiền bạc chi phối con đường nghệ thuật của các cậu.
Giải tán đi.
Nhớ là
sáng mai tới làm việc đúng giờ.
Ngày mai bốn đứa tôi xin ông cho nghỉ đi cắt tóc từ thiện rồi mà?
Tụi bây có xin tao rồi hả?
- Xin rồi. - Xin ông rồi.
Thôi, vậy tụi bây đi đi.
Ôi…
Kể như ngày mai, tiệm phải treo kéo.
Lỗ sổ hụi rồi.
Ê.
Hả?
Ê.
Hồi đó tới giờ, các cậu thấy mặt ông chủ chưa?
Biết chết liền.
Ổng lúc nào cũng ở trong cái phòng tối om.
Chủ tiệm cắt tóc, làm gì mà bí ẩn dữ vậy?
Nghi lắm.
Tôi nghi ổng là…
- Là gì? - Là gì?
Ác quỷ Dracula.
- Ôi, sợ quá. - Sợ quá đi.
- Sợ quá. - Sợ quá à.
- Trời ơi! - Trời ơi!
Tới giờ rồi, tất cả lên xe!
Lẹ lẹ đi cưng.
- Sao lâu quá vậy? - Ôi,
xin lỗi bác tài.
- Lẹ lẹ đi. - Alô, alô.
Trật tự nghiêm trang.
Ăn xem nồi, ngồi xem hướng.
Đi theo lề, ngồi theo lối.
- Cho qua! - Thằng này!
Xin lỗi.
- Chào bạn. - Ừ, khỏe hả?
Bốn anh đẹp trai, xuống đây ngồi với tụi em nè.
Mấy em cứ ngồi đi.
Tụi anh là con trai, đứng chút xíu không sao đâu.
Xuống đây ngồi với tụi em nè. Tụi em không ăn thịt mấy anh đâu.
- Trời ơi! - Trời ơi!
Thịt anh dai lắm, mấy em có ăn được không hả?
Không có, tụi em nhăm nhăm chút xíu cũng nhả ra hà.
- Được. - Chơi luôn!
NHÓM THANH NIÊN - SINH VIÊN HƯỚNG ĐẾN TRẺ EM NGHÈO
- Nó kìa. - Trời ơi.
Ê.
Cuộc chơi bắt đầu.
Mai, Mốt, mượn tạm cái vỏ xe người ta.
Dép đinh hả mày?
Mang vô là chết luôn.
Lên đường!
Đừng có tống ba.
Tránh ra!
Chó chết tụi bây!
Thứ tụi mày tao không ưa nha.
Đây là điều tồi tệ nhất tao từng gặp.
Bè cô hồn tránh ra!
Nếu không, tao cho mày bắn lên như phim Mỹ bây giờ.
Sao chạy giữa đường vậy? Tụi bây chán sống rồi hả?
- Chết mẹ tụi bây bây giờ! - Chậm thôi, bác tài.
Chó chết. Tiêu rồi!
Nghe gì chưa? Tài xế nói rồi đó.
Tụi bây không vô nghĩa địa tao con tụi bây.
Chạy thôi!
Đây là một đường 20 trạm và tám tài xế xuất hiện.
- Nhanh lên, ba ơi. - Cỏ trơn lắm.
Mẹ đợi mình kìa.
Coi chừng té đó.
Hôm nay con mới thấy thật là tự do.
Không bị vệ sĩ của ba quấy rầy.
- Ừ, có vệ sĩ cũng đỡ chứ con. - Ôi.
Nhưng con không thích.
Lúc nào ba cũng coi con là con nít.
Con sắp lấy chồng rồi đó.
Ba có hứa với mẹ sẽ lo cho con tấm chồng tốt,
nhưng không phải lúc này.
- Thì con sẽ ở vậy nuôi ba suốt đời. - Thôi, cảm ơn.
Tôi tự lo cho tôi được rồi.
Hôm nay con muốn xin mẹ một điều.
- Điều gì? - Suỵt!
Bí mật. Lát nữa ba sẽ biết.
Đường này.
Bên này.
- Bên này. - Bên này mà.
- Bên này. - Bên này mà.
Bên này.
Mày bóng quá. Bên này nè.
- Bên này. - Bên này.
Đứng đó cho tao.
- Qua đây. - Bên này.
- Bên này. - Đúng rồi.
- Nói mà không nghe. - Mày hả.
Đau. Sao mày đá đít tao?
- Ai kêu mày lì? - Từ từ chứ.
- Té bây giờ. - Té dập mặt bây giờ.
Hai thằng bây đứng đó làm gì? Đem hết qua đây.
- Làm gì dữ vậy? - Tao nghi quá.
- Lẹ đi bà. - Xong rồi.
- Điệu quá. - Đi núp, tụi bây.
Ê, nó kìa.
Đó, tụi bây thấy chưa?
Sắp sập bẫy rồi. Sáng tao coi phong thủy. Coi đâu dính đó.
- Trời. - Trời ơi.
- Tao hồi nào? - Con quỷ này.
Đánh tao hả? Tao hồi nào?
- Tại mày. - Mày nè.
- Sư phụ. - Sư phụ ơi!
- Sư phụ ơi. - Sư phụ!
Sư phụ!
Ôi, sư phụ!
Má ơi!
Sư phụ ơi!
No comments yet. Be the first to leave one.