200 rreshtat e parë.
Phụ đề việt ngữ bởi Musical Madness Subbing Team
Vui lòng không cắt bỏ credits khi re-up ở các trang khác.
Năm trăm hai mươi lăm nghìn và sáu trăm phút.
Năm trăm hai mươi lăm nghìn khoảnh khắc thân thương.
Năm trăm hai mươi lăm nghìn và sáu trăm phút.
Làm thế nào để ta đong đếm được một năm?
Bằng những ánh ban mai? Hay những ánh hoàng hôn?
Bằng những màn đêm? Hay những tách cà phê?
Bằng inch hay dặm?
Bằng những nụ cười? Hay những trận xung đột?
Trong năm trăm hai mươi lăm nghìn và sáu trăm phút.
Làm thế nào để ta đong đếm được một năm trong đời?
Còn tình yêu thì sao?
Còn tình yêu thì sao?
Còn tình yêu thì sao?
Hãy đo bằng tình yêu.
Những mùa của tình yêu.
Những mùa của tình yêu.
Năm trăm hai mươi lăm nghìn và sáu trăm phút.
Năm trăm hai mươi lăm nghìn hành trình cần tiến bước.
Năm trăm hai mươi lăm nghìn và sáu trăm phút.
Làm thế nào để ta đong đếm được cuộc đời phụ nữ hay đàn ông?
Bằng những sự thật cô ấy phát hiện?
Hay bằng những lần mà anh ta rơi lệ?
Bằng những chiếc cầu mà anh ta đốt?
Hay bằng cách mà cô ấy chết?
Đã đến lúc ta cất tiếng hát.
Dù rằng câu chuyện không có hồi kết.
Hãy tri ân một năm trong cuộc đời bạn bè ta.
Hãy ghi nhớ tình yêu.
Hãy khắc ghi lấy tình yêu.
Hãy ghi nhớ tình yêu.
Bạn biết rõ tình yêu là món quà trời ban.
Hãy ghi nhớ tình yêu.
Hãy chia sẻ, trao đi và lan tỏa yêu thương.
- Hãy đo bằng tình yêu. - Hãy đong đếm cuộc đời ta bằng yêu thương.
Những mùa của tình yêu.
Hãy đo cuộc đời bạn bằng tình yêu.
24/12/1989, 9 giờ tối, theo giờ chuẩn của Miền Đông.
Bắt đầu từ đây, tôi quay phim mà không cần kịch bản.
Để xem liệu có gì hay ho xảy ra...
...bù cho mớ phim vớ vẩn của tôi không.
Đừng, tránh ra chỗ khác coi. Này!
Đã nói là tránh cái cửa sổ ra!
Làm sao mà ta ghi lại thực tiễn được
Khi mà thực tiễn càng lúc càng viễn vông?
Báo lá cải, tít giật gân khiến tôi phát sốt
Và giờ còn cái hạn chót này nữa.
Không trả tiền thì bị tống cổ.
Trả tiền thuê!
Làm sao mà ta sáng tác được
Khi mà các hợp âm nghe thật sai lệch?
Dù rằng chúng từng nghe rất chuẩn và độc
Khi các nốt lên cao.
Điện đâu mất rồi?
Ta từng phải đốt không khí.
Chúng ta đói meo và lạnh run.
Đó là cuộc sống ta đã chọn.
Làm sao mà chúng ta trả tiền?
Làm sao mà chúng ta trả tiền?
Tiền thuê của năm ngoái?
- A lô? - Ê, xem ai vừa về nè!
Collins nè, ông bạn. Ném chìa khóa xuống đi.
Này.
- Có mồi lửa không, ông bạn? - Có chứ.
- Trả tao cái đó! - Qua đây!
Tóm cổ thằng chó đó cho tao!
Nhấc nó dậy coi! Nhanh!
Làm sao để nhóm lửa khi chẳng có gì để mồi lửa?
Và hình như có thứ gì kẹt trong ống khói rồi.
Làm sao để cảm nhận được nhiệt độ
Khi mà chân ta tê cóng và xanh mét?
Ta đành phải thắp ngọn lửa tằn tiện
Bằng mớ áp-phích và đống kịch bản.
Làm sao mà ta trả tiền đây?
Làm sao mà chúng ta trả tiền
Tiền thuê nhà năm ngoái?
Làm sao ta có thể đứng vững trên đôi chân
Khi trên mọi nẻo đường đều chơi trò lừa hay lộc
Và đêm nay là lừa?
Chào mừng quay về.
Ôi tui nên nằm nghỉ cái đã.
Mọi thứ đen thui hết rồi, tui buồn nôn quá.
Anh ta đâu rồi nhỉ?
Đang choáng váng.
Làm sao mà chúng ta trả tiền?
Làm sao mà ta trả tiền đây?
Làm sao mà chúng ta trả tiền
Tiền thuê của năm ngoái?
Âm nhạc đốt cháy màn đêm tĩnh mịch bằng ngọn lửa đầy đam mê.
Câu chuyện bùng nổ với sự dí dỏm châm ngòi lửa.
Cận cảnh khi họ thiêu đốt quá khứ thành cát bụi.
Và cảm nhận sức nóng từ hào quang tương lai.
Làm sao để bỏ quá khứ lại phía sau
khi mà nó cứ liên tục tìm ra đường về trái tim ta?
Nó chạm đến tận sâu đáy lòng và xé toạc tâm hồn thể xác ta
Cho đến khi ta vỡ vụn.
Tiền nhà.
Làm sao ta kết nối được với ai trong thời đại này
Khi mà người dưng, chủ nhà, người tình
Thân thích máu mủ đều phản bội?
Điều gì nối các mảnh vải lại với nhau
Khi những cơn gió dữ của sự đổi thay cứ xé toạc chúng ra?
Hãy vẽ một đường rạch ròi trên cát
Rồi đứng đúng chỗ của các bạn đi.
Hãy dùng camera của cậu làm vũ khí.
Dùng cây guitar của cậu ấy.
Khi họ làm căng chuyện, là họ đang lừa phỉnh
Chúng tôi sẽ không trả.
Chúng tôi sẽ không trả.
Chúng tôi sẽ không trả.
Tiền thuê năm ngoái
Tiền thuê năm nay
Tiền thuê năm sau
Tiền thuê, Tiền thuê, Tiền thuê!
Chúng tôi sẽ không trả tiền thuê.
Bởi vì cái gì cũng phải thuê hết!
Này.
Bum.
Xê cái mông của ông khỏi chiếc Range Rover coi.
Benny, thái độ đó của mày đối với người vô gia cư...
...là chính xác những gì Maureen đang chống đối đấy.
Maureen chống đối là vì cô ả bị mất nơi trình diễn.
Chứ không phải là thái độ của tao.
Xuống đây, tao có chuyện cần nói với tụi mày.
Cận cảnh: Benjamin Coffin Đệ Tam. Từng là thằng cùng phòng với chúng tôi...
...đã kết hôn với Allison Grey của Westport Greys.
Bố vợ của hắn đã mua đứt mấy tòa nhà trong khu này...
và một mảnh đất trống gần đây, tại Tent City này.
Benny mong được tống cổ tất cả lũ vô gia cư ở Tent City...
Để xây dựng một xưởng công nghệ.
Roger, mày trông ổn so với một thằng rút hợp đồng cả năm trời đấy chứ.
- Mày muốn gì hả, Benny? - Thì, nhà đầu tư của tao..
- Ý mày là, bố vợ mày á? - Phải.
Có đọc về buổi biểu diễn của Maureen ở Village Voice.
Ổng nổi cơn tam bành và bắt tao xuống đây để thu tiền thuê nhà.
- Tiền thuê nhà nào? - Tiền thuê năm ngoái, đợt mà tao cho qua ấy.
Mày nói là tụi tao được ưu tiên mà.
- Chỉ khi mày mua cái tòa nhà thôi. - Khi mày còn là bạn cùng phòng ấy.
- Còn nhớ chứ, mày từng sống ở đây đó? - Ừ, làm sao mà tao quên được?
Mày, tao, Collins và Maureen.
Nữ hoàng kịch nghệ thế nào rồi?
- Cổ đang chuẩn bị cho buổi diễn. - Tao biết.
- Vẫn còn là quản lý của ả chứ? - Không hẳn.
- Vẫn hẹn hò ả chứ? - Tao bị đá rồi.
- Ả có thằng khác à? - Ừ thì...
- Không. - Tên hắn là gì?
- Joanne. - Joanne.
Cảm ơn vì đã tỏ ra thông cảm.
Mày mong nhận được cảm thông từ cái thằng...
...cúp điện của chúng ta vào ngay đêm Giáng Sinh á?
Gây được sự chú ý của tụi bây rồi, đúng chứ?
Có chuyện gì xảy ra với Benny vậy?
Có chuyện gì với trái tim của hắn
Và lý tưởng mà hắn từng theo đuổi?
Bất cứ chủ đất nào ở bên cạnh đều có quyền làm theo ý hắn.
Chúc mừng sinh nhật, Jesus.
Tiền thuê nhà.
Mày đang phí thời gian đấy.
Bọn tao khét túi cả rồi.
Còn mày thì thất hứa, thật vô lý mà.
Có một cách mà tụi bây không phải trả tiền.
Biết ngay mà.
Ngay bên cạnh, ngôi nhà của CyberArts
Và giờ khu này được giải tỏa rồi.
Giấc mơ của chúng ta sẽ thành hiện thực.
Tụi mày sẽ thấy thôi.
Tụi mày sẽ thấy thôi.
Một xưởng nghệ thuật, kỹ thuật số cùng hệ thống tương tác điện tử.
Tao sẽ xóa tiền nhà của tụi mày và hợp đồng sẽ cam đoan
rằng tụi bây sẽ được ở đây miễn phí.
Nếu tụi bây giúp tao một chuyện bé tí.
Chuyện gì?
Thuyết phục Maureen hủy buổi diễn chống đối của ả.
Sao mày không ra đi xin lệnh cấm hay là gọi lũ cớm ấy?
Tao gọi rồi, đó là phương án dự phòng.
Nhưng nhà đầu tư của tao muốn giải quyết vụ này trong lặng lẽ.
Mày đâu thể nào lặng lẽ hất cẳng cả khu Tent City...
rồi hiên ngang về nhà xem It's A Wonderful Life trên TV.
Tụi bây muốn làm phim và viết nhạc chứ gì?
Tụi bây cần một nơi để làm điều đó.
Đó là những gì chúng ta hằng ao ước.
Nghĩ thật kỹ trước khi phá hỏng nó.
Tụi mày sẽ thấy thôi.
Tụi mày sẽ thấy thôi.
Tụi mày sẽ thấy vẻ đẹp của xưởng làm việc.
Nơi cho phép chúng ta làm việc và được trả lương.
Cùng căn hộ trên tầng thượng, tiền nhà sẽ giúp chúng ta mở tiệm.
Chỉ cần dừng buổi biểu tình lại.
Và tụi bây sẽ có tất cả.
Tụi mày sẽ thấy thôi.
Bằng không thì tụi mày phải cuốn gói.
Giáng Sinh an lành.
Xin chào?
Ôi Chúa ơi. Cưng có sao không, cưng ơi?
- Tôi e là không sao. - Bọn chúng có lấy gì không, hay là...?
Tôi chẳng có một xu dính túi, nên chúng cướp đồ của tôi.
Không, Tôi ổn. Tôi ổn mà.
Tôi là Angel.
Angel?
No comments yet. Be the first to leave one.