The Bund

The Bund (上海灘)

Shkarko Titrat Vietnamese

Informacioni i lëshimit

The Bund 1983 1080p NF WEB-DL DDP2 0 x264-HBO vie
Një Komentar nga NguyenBich
Lấy từ NETFLIX. Biên dịch: Trọng Huy. Thời lượng: 1g 43ph (103 phút).

Etiketat

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
x264
1080
Publikuar më: 2023-05-19
Shkarkime: 29
Dëgjim i Dëmtuar: No

Pamje paraprake e titrave në Vietnamese

200 rreshtat e parë.

- Về nhà thôi. - Ừ.

Anh không giống người ở đây.

Tôi đến tìm một người bạn.

Ở đây hay có chém giết lắm.

Bạn anh sống ở đâu?

Ở số 5 Đại lộ Joffre.

Chỗ tốt đấy, nhưng giờ phá dỡ hết rồi.

Dân ở đó chuyển đi đâu rồi?

Chịu, nhưng anh có thể ở khách sạn.

Bao nhiêu một đêm?

Anh có sợ chuột không?

Đến nơi rồi.

Mời vào.

Mẹ, đây là bạn con.

Mời ngồi.

Bác, cháu là Hứa Văn Cường.

Mời ngồi, cậu Hứa.

Cảm ơn bác.

Mẹ, anh ấy sẽ qua đêm ở đây.

Được, nhưng...

Không sao, con sẽ ngủ dưới đất.

Ở đây chật chội lắm, cậu Hứa.

Phiền bác quá.

Tôi vẫn chưa biết tên anh.

Tôi là Đinh Lực.

Tên Lực vì ông bố quá cố muốn tôi mạnh mẽ.

- Thật ra, tôi thà làm ngựa đua. - Tại sao?

Ít nhất cũng được ăn đầy đủ.

Mẹ, lên giường trước đi.

Ăn lê không?

Cảm ơn. Ở đây có nước máy không?

Chúng tôi không đủ tiền dùng.

Lực.

Ông ấy là Phùng Kính Nghiêu,

một nhà giàu ở khu Tô giới Pháp.

Đến cả người Pháp cũng sợ ông ta.

Nhưng đừng hỏi về quá khứ ông ta.

Từng làm bán rong hoa quả.

Ở Thượng Hải thế là bình thường,

lên voi xuống chó.

Nghỉ ngơi đi. Tôi ngủ trước đây.

Mai anh có phải đi làm không?

Không, nhưng cũng chả có kế hoạch gì.

Nếu giàu có, tôi có thể đến thăm Paramount.

Anh từng đến Paramount chưa?

Chưa từng mơ đến việc đó.

Nhưng anh có bạn giàu mà.

Tôi biết họ thường đến Thánh đường St. John.

Bạn anh tên là gì?

Phương Diễm Vân.

Văn Cường.

Diễm Vân.

Ra ngoài nói chuyện đi.

Em ngạc nhiên à? Con người thay đổi mà.

Vâng, nhưng anh thay đổi quá nhiều.

Thật ra, anh đã thay đổi hoàn toàn.

Anh trong trí nhớ của em...

Quên quá khứ đi.

Tại sao?

Ước gì anh có thể quên mọi chuyện diễn ra ở Bắc Kinh.

Kể cả mối quan hệ của chúng ta sao?

Tại sao chứ? Em là bạn anh mà.

Đến nơi là anh đi gặp em ngay.

Kế hoạch của anh là gì?

Không có gì cụ thể.

Anh sống tạm nhà em được không?

Ngủ ở phòng khách cũng không sao.

Được. Có thể em sẽ tìm được việc cho anh.

Cậu Hứa, sao không nhảy?

Tôi thích xem ông nhảy hơn.

Anh họ tôi trầm lắm.

Thế à?

Ở Thượng Hải một thời gian là cậu ấy sẽ thay đổi thôi.

Gần đây chúng tôi nhận được lụa Ấn Độ.

Cô muốn xem không?

Đừng nói chuyện đó bây giờ.

Ông vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.

Là gì?

Trí nhớ ông tệ quá.

Ông hứa sẽ tìm việc cho anh họ tôi mà.

Thế à? Dễ thôi.

Cậu ấy tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh.

Liệu cậu ấy có làm cho tôi không?

Ngài Lý, đừng nói thế.

Thời nay, học giả không có tiền đồ.

Đừng nói như thế.

Hôm trước ông nói đang tìm một giám công mà.

Đúng, nhưng ở Thượng Hải

thì phải linh hoạt.

Đến cả làm việc ở rạp hát cũng phải...

Chắc không hợp với quý ông như cậu Hứa đâu.

Ông Lý, tôi nghĩ ông hiểu nhầm rồi.

Không phải cứ ăn học là yếu đuối.

Đúng, nhưng...

Nhưng sao? Đừng viện cớ nữa.

Bình tĩnh!

Nếu cậu Hứa chấp nhận mức lương khiêm tốn,

tôi hứa sẽ giúp cậu ấy.

Ông Lý, cảm ơn ông.

Ăn kẹo đi, của Anh đấy.

Cảm ơn.

Mời vào.

Ông chủ có gì dặn dò?

Thằng Bính đâu?

Nó đi chơi mạt chược rồi.

Bính phụ trách các rạp hát của tôi.

Có lẽ anh sẽ giúp được nó.

Đưa cậu Hứa đi gặp thằng Bính.

Bảo nó đưa đi thăm quan.

Vâng.

Đợi đã.

Anh Bính.

Cho tôi xin phép nhé.

Ngồi chỗ của anh đi.

Quay lại nhanh đấy.

- Được. - Nhớ đấy.

Đây là anh Hứa.

Ông chủ cử anh ấy đến đây giúp anh.

Cứ gọi tôi là Cường.

Không, phải gọi là anh Hứa chứ.

Anh được chủ tịch tiến cử mà.

Anh ấy mới đến và hứa sẽ mời chúng ta đi ăn.

Phải không, anh Hứa?

Xin lỗi, tối nay tôi bận rồi.

Tôi không nghĩ cậu lại tháo vát đến thế.

Ông chủ, rạp hát chúng ta cần sửa sang.

Giờ Đại Quang Minh là hạng nhất,

Lệ Đô là hạng nhì, chúng ta xếp thứ ba.

Vậy cậu muốn chúng ta lên hạng nhất?

Với những rạp hát trên đường Tây Tạng

hoặc Nam Kinh thì không vấn đề gì.

Tức là...

Nếu được sửa sang, rạp hát của chúng ta

có thể cạnh tranh với Lệ Đô.

Từ khi sửa sang lại làm ăn khấm khá hơn nhiều.

Gã học giả cũng có tài quá nhỉ.

Im đi!

Tôi đã điều tra rồi. Hắn từng bị bỏ tù ở Bắc Kinh.

Vì sao?

Chịu.

Điều tra lại đi.

Anh Bình.

Chúng cướp phim rồi.

Cuộn phim bị cướp...

Đó là người của Lệ Đô.

Đuổi theo!

Giờ mới thú vị đây.

Thật láo xược!

Ông chủ, ông định làm gì?

Huy động tất cả anh em.

Cường, cậu không đồng ý sao?

Nếu tất cả đi, sẽ chỉ có hỗn chiến thôi.

RẠP HÁT LỆ ĐÔ

Báo với ông chủ tôi muốn gặp ông ấy.

Mày là ai?

Hứa Văn Cường.

Vào đi!

Anh Hứa, mời đi lối này.

Ra ngoài đi.

Anh Hứa, mời ngồi.

Hút thuốc không?

Cảm ơn.

Ông chủ, ông biết tôi đến vì lý do gì chứ?

Tôi không biết.

Không à?

Nếu cậu dẫn mấy người đến,

thì tôi đã biết tại sao rồi.

Mình tôi cũng mang cuộn phim về được rồi.

Cậu là cánh tay phải mới của ông Lý?

Chúng ta có khách hàng riêng.

Sao ông lại làm vậy?

Lệ Đô khách đến tụt thê thảm.

Tôi không muốn anh em tôi cháy túi.

Ông chủ, vậy ông muốn gì?

Cậu thay mặt ông Lý được không?

Được.

Vì các anh đang ăn khách như vậy,

hay là...

cho tôi phần hùn trong công ty của anh?

Tiền lời sẽ coi như bồi thường tổn thất cho chúng tôi.

Ông chủ, ông nghĩ sẽ có đủ tiền lời cho cả hai à?

Ở Thượng Hải thì có, còn chỗ khác chắc là không.

Nếu chúng tôi không đồng ý?

Anh vẫn có thể lấy lại cuộn phim.

Đừng làm gì ngu ngốc.

Ông muốn bao nhiêu cổ phần?

Năm mươi mốt.

Ông chủ...

Đừng rắn với tôi.

Được chứ? Có cần hỏi ông Lý trước không?

Ông kiêu ngạo thật đấy.

Anh mới đến. Anh không hiểu đâu.

Đi mà hỏi ông Lý làm giàu bằng cách nào.

Thế nếu tôi nói không và vẫn lấy cuộn phim?

Cứ thử đi.

Tôi muốn thử đó.

Chung!

Phá hỏng cuộn phim đi! Làm đi!

Ông chủ, tôi muốn ông tự tay đem trả nó.

Làm đi!

Komentet

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left