200 rreshtat e parë.
- Phát Tài. - Phỗng.
Tam Sách.
Chín quân báo, coi chừng.
- Chơi kiểu gì vậy? - Thế là ăn gian.
Tôi chơi đúng luật mà.
Sao cũng được.
- Nghĩ cho kỹ đi. - Xong rồi.
Chiếu.
Đợi đã, tôi ăn.
Thanh nhất sắc, tam lạt.
Ván này anh chịu. Không liên quan chúng tôi.
Anh chui đầu vào thôi. Anh nên biết, chị ấy có chín quân.
Tam lạt. Mất 256 đô. Thảm rồi.
Đúng thế, anh biết là chị ấy sẽ thắng mà.
Không, ăn chiếu cũng coi như là tự bốc được.
Mỗi nhà 128 đô, ba nhà là 384 đô.
Ăn chiếu coi như là tự bốc à?
Đúng vậy. Coi như là tự bốc.
Đương nhiên. Có chín quân báo còn gì.
Đúng vậy. Chín quân báo mà anh còn đánh chiếu.
Đương nhiên anh phải chịu cả rồi.
Theo luật, tôi chỉ mất 128 đô.
Cái gì vậy? Anh phải chịu hết.
Cái gì?
Chỉ khi tôi đánh quân, chứ không phải cô tự bốc.
Rõ ràng là tự bốc được,
tôi chỉ trả 128 đô. Xin hai đô tiền thừa nào.
Vậy số tiền còn lại tôi lấy của ai đây?
Từ hai người này, tất nhiên.
Vì tự bốc, nên chắc chắn là 128 đô rồi.
- Nằm mơ nhé! - Đừng mong chúng tôi trả tiền.
Vì anh mà chị ấy thắng. Tất nhiên là anh trả tiền.
Anh phải trả toàn bộ.
Tôi chả biết. Tôi phải lấy 384 đô.
Tôi cũng chả biết. Tôi chỉ trả 128 đô thôi.
Tôi sẽ kiện mấy người.
LUẬT CHƠI MẠT CHƯỢC
Tại sao bà đòi 384 đô chứ không phải 256 đô? Nói đi!
Bởi vì tôi ăn được chiếu.
Luật chơi nói rõ,
ăn chiếu rõ ràng coi như tự bốc được.
Như vậy mỗi nhà bỏ ra 128 đô, tổng cộng là 384 đô.
Đúng như vậy.
Anh, tại sao anh không chịu trả cả 384 đô?
Bởi vì coi như cô ta tự bốc được mà.
Luật chơi quy định 12 phán tôi mới phải chịu cả
chứ không phải chín phán. 128 đô là đủ rồi.
Cũng có lý đấy.
Hai người, sao không chịu trả 128 đô?
Chúng tôi không làm chị ấy thắng và chị ấy không tự bốc.
Phải, rõ ràng có chín quân báo.
Sao chúng tôi phải trả?
Hai vị cũng có lý.
Cả bốn người đều có lý.
Đúng vậy. Họ đều có lý.
Cái gì vậy? Bắt chúng tôi trả ư?
Trật tự...
Sau khi nghe lời khai của nguyên cáo và bị cáo
cùng việc xem xét chứng cứ,
sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, bản tòa phán quyết như sau...
Bị cáo thứ nhất phải trả 384 đô
vì bên nguyên cáo có chín quân báo.
Anh phải chịu hết thiệt hại.
Luật chơi nói rõ ăn chiếu sẽ được coi như tự bốc.
Đấy! Đã bảo đâu phải lỗi bọn tôi.
Ừ, may là vậy.
Bên nguyên chỉ có thể thu 256 đô,
vì người bốc được Tuyệt Phán Tứ Sách là bị cáo thứ nhất
chứ không phải chị.
Hay đấy.
Bị cáo thứ hai và thứ ba
mỗi người trả 64 đô.
Nếu coi như nguyên đơn tự bốc được,
thì các chị cũng phải trả 128 đô.
Giờ, mỗi người trả 64 đô.
Như vậy là xử nhẹ rồi.
Chà, chúc mừng.
Thế số 256 đô thừa thì sao?
Bản tòa sung công quỹ.
Có hợp lý không? Sung công ư?
Tiền là của ta!
Không được kháng án. Bãi tòa.
Thưa các cao thủ mạt chược, Cuộc thi Vua Mạt chược
tổ chức bốn năm một lần tại Hong Kong, đã tới vòng chung kết.
Đây là những đối thủ vào chung kết tranh chức Vua Mạt chược.
Chuyên gia cờ bạc và hai lần quán quân,
ông Quan Hải Sơn.
QUAN HẢI SƠN
Vua Mạt chược của Mỹ, ông Quảng Quân Năng.
QUẢNG QUÂN NĂNG
Trùm sòng bạc Thượng Hải, ông Trần Đại Văn.
TRẦN ĐẠI VĂN
Và cuối cùng, người trẻ tuổi và thành đạt,
nằm trong số mười thanh niên xuất sắc, ông Quách Trụ.
QUÁCH TRỤ
Năm nay thi đấu có ba kiểu chơi.
Đánh không nhìn quân, đánh ẩn quân và đánh bình thường.
Người thắng được cả ba kiểu
liên tiếp giành được bát phán mỗi ván
sẽ là người quyền uy nhất giới mạt chược Hồng Kông
và được phong Vua Mạt chược.
Đông.
Nam.
Bắc.
Đừng động vào.
Vòng đầu tiên chơi không nhìn quân.
Cửu Sách.
Phỗng.
Hồng Trung.
Bắc.
Lục Sách.
Lục Sách.
Lại Lục Sách nữa?
Tam Sách.
Khảm khảm hồ, tám phán.
QUAN 1, QUẢNG 0, TRẦN 0, QUÁCH 0
Ván thứ hai chơi ẩn quân bài.
Lục Văn. Có ai ăn không?
Ngũ Văn. Ai không?
Tôi.
Nhất Vạn. Ai ăn không?
Tam Sách. Ai ăn không?
Tứ Vạn. Ai ăn không?
Nhất Sách.
Phỗng.
Thanh Nhất Sắc, Đối Đối Hồ, Đông Phong và Phát Tài.
Tám phán.
Xin lỗi, tôi cũng ăn Nhất Sách.
Thanh nhất sắc, tám phán.
Anh nhận ra được những quân này sao?
Sao anh không ăn Tam, Lục, Cửu Sách?
Mà ăn Nhất Sách?
Còn tam, lục, cửu sao?
Tam và Cửu Sách.
Tam và Lục Sách.
Một quân Lục Sách và một đôi Cửu.
Tam và Lục Sách.
Lục và Cửu Sách.
Tam Sách.
Đủ 12 quân đã lật.
Tôi không nhận ra quân bài, mà tôi ghi nhớ.
QUAN 2, QUẢNG 0
Ván thứ ba là đánh bình thường.
Hồng Trung.
Phỗng.
Đánh Phát Tài và anh trả tiền.
Tây.
Phỗng.
Bắc.
Phỗng.
Cửu Vạn.
Tôi bắt một quân ai cũng muốn.
Phỗng.
Tới lúc tôi ù rồi.
Đợi đã, tới lượt tôi chứ.
Cái này gọi là
"cướp của người Anh rồi đưa cho người Pháp".
Tôi ăn đây.
Cả ba người đều muốn quân Tam Vạn cuối cùng.
Xin lỗi, tôi cũng vậy.
Thanh nhất sắc, song lạt.
Ông chủ của ta là giỏi nhất.
Xin chúc mừng ông Quan, Vua Mạt chược một lần nữa.
Theo luật chơi,
người thắng ba giải liên tiếp
sẽ vĩnh viễn được giữ cúp.
Giải đấu năm nay vậy đã kết thúc.
Xin cảm ơn quý vị đã tham dự.
Hẹn gặp lại sau bốn năm nữa.
Đợi đã.
Thưa các vị,
tôi quyết định sẽ không tham dự giải đấu
sau bốn năm nữa.
Từ ngày mai, tôi sẽ rút khỏi giới mạt chược
và chính thức nghỉ chơi.
Vô địch thì cô đơn lắm.
Tôi hy vọng bốn năm sau sẽ có tài năng mới
để thay tôi trong giải đấu.
Xin cảm ơn.
Anh muốn rút lui ư?
Sao trước đó không nói với em?
Em không nghĩ lúc đó là phù hợp nhất để tuyên bố sao?
Đúng vậy.
Thế, anh có định bán quán mạt chược và câu lạc bộ không?
Nó là tâm huyết mấy chục năm nay.
Anh sẽ không từ bỏ đâu.
Vậy, anh giao hết cho em quản lý à?
Anh vẫn chưa quyết định.
Còn có người khác à?
Đồ béo lùn! Bị mù à?
Thực ra, tôi đang ngắm mà.
Không làm sao tôi va vào cô?
Bỏ qua đi. Đừng cãi cọ nữa.
Bỏ qua ư? Anh ta đã sai, lại hung dữ.
Sợ gì tên lùn này.
Cô gọi ai là lùn đấy?
Định chế nhạo tôi à?
- Này, xin lỗi đi. - Hả?
Cậu sai rồi mà.
Tôi? Sai à?
No comments yet. Be the first to leave one.