200 rreshtat e parë.
Dịch: papa's ivy68-HDVietnam Copyright © 2017 by ivy68 All right reserved
Hôm qua, Đại sứ quán Nhật Bản ở Thượng Hải đã bị tấn công.
Kể từ khi công nhân nhà máy bông ở Thượng Hải bị giết vào ngày 5 tháng 6, gây ra một cuộc biểu tình khổng lồ
Sinh viên Thượng Hải hỗ trợ việc khuếch trương, gây quỹ cho các cuộc biểu tình đòi sự nhượng bộ.
Họ đã đụng độ với cảnh sát.
Lúc 3 giờ chiều ngày hôm qua,
trên phố Tây của Nam Kinh cảnh sát đã bắn 7 sinh viên và nhiều người khác bị thương.
Điều này trước đây chưa bao giờ xảy ra kể từ khi bắt đầu phong trào quốc gia.
Công nhân và sinh viên rất tức giận đã kéo nhau đến sứ quán Nhật Bản.
Mâu thuẫn tăng cao.
Bị tra tấn tàn nhẫn. Tạm thời giúp tôi quên đi nỗi đau.
Quên đi những kỷ niệm khó quên. Người duy nhất ở Thượng Hải đã làm cho tôi đau.
Tổ chức. Hy vọng. Họ ở đâu?
Trời đã giúp tôi.
Tôi muốn chạy thật xa.
Tôi muốn tất cả sẽ kết thúc.
Thiếu gia Phương, tôi muốn cậu thấy tốt nhất.
Thiếu gia, chúng tôi tới đây để nói lời tạm biệt.
Tạm biệt.
- Có kẻ trốn tù. - Không để nó thoát.
Anh thấy gì hả? Để tôi mượn ô của anh nhé.
Xông vào đi.
Dậy đi, dậy đi.
Kungfu của cậu tuyệt lắm.
- Chúng ở đằng đó. - Nhanh lên. Không để chúng trốn thoát.
Chuyện gì xảy ra với anh vậy?
Bắt nó lại. Đừng để nó trốn thoát.
Đứng lại! Không nhúc nhích!
Mày chết này!
- Dừng lại! Đừng có chạy! - Đừng để chúng trốn thoát.
- Đứng im! - Mày không trốn được đâu.
- Dừng lại! - Đừng có chạy!
Nhanh lên! Đừng nhúc nhích!
Chúng đằng kia kìa.
Ý anh là sao? Anh biết tôi là ai chứ?
Tôi là nhà vô địch ở Thượng Hải. Anh muốn tôi nhảy xuống? Anh muốn tôi dập mặt hả?
Anh ngạc nhiên khi thấy tôi, Đường Hách, vẫn còn sống.
Hôm nay tôi đến gặp được anh, tôi đã rất may mắn.
Tôi không biết ai đã nói với mọi người
tấn công tôi.
Hôm nay tôi thoát chết. Hay người ngã trong xe không phải là tôi.
Kẻ nào dám
lên kế hoạch hại ông Đường. Có phải nó muốn toi a?
Thôi nào, ta nâng cốc.
- Chúng ta sẽ giúp ông Đường quên đi sự khó chịu của mình. - Cảm ơn ông Hiệp. Đừng cười nhạo tôi.
Nhưng mọi người đều nghĩ là tốt. Kể cả Hạng Vũ có 100 cơ hội anh ta không thể đánh bại Lưu Bang.
Đó là sự khác biệt giữa anh hùng và tội phạm.
Nhiều năm nay ở Thượng Hải, rất nhiều anh hùng muốn giết tôi.
Chúng đều ra ma.
Trời ơi, bốc mùi quá.
Anh có câm không?
Giúp anh trốn thoát. Anh còn không nói lời cám ơn.
Anh thấy gì?
Anh rất lịch sự. Tôi không nhìn nhầm anh.
Mà lái xe cũng siêu.
Tôi nói với anh, anh lái xe còn kém hơn tôi.
Quần áo đẹp, anh lấy nó từ đâu chứ?
Này. Ta chỉ tán dương anh. Ta chơi đùa. Đừng để bị giết.
Thôi nào.
Dừng lại.
Để ta mang lại hạnh phúc cho anh.
- Đúng là Thiếu gia Phương? - Đi nào.
Đưa ta lên tầng hai nhé.
Xuống đi. Thư giãn đi.
Anh đi đâu?
Cha. Lúc này thằng Hiệp rất tàn nhẫn.
Nó định giết con trong tù.
Sao nó dám. Con phải giết nó.
Kiệt, con đã về nhà việc không thể ngờ được.
Sao con biết thằng Hiệp gây ra?
- Sao con dẫn nhiều người vào nhà? Nói họ đi đi. - Không.
Rồng hạ rồng, phượng hạ phượng. Chuột con có thể đánh bại...
Chuột? Không, không.
Tao nói cho mày chuyện này. Mọi người ở Thượng Hải biết ta là cộng sự tốt.
Mày là quạ trên bầu trời.
Không, không phải là quạ. Mày là phượng hoàng trên bầu trời.
Bay và bay.
Ta...
Thiếu gia.
- Anh của cô tới rồi. - Đứng đây nhé?
Đừng có cười!
Cậu quay lại rồi.
Ta xa nhau hai năm. Anh nhìn vẫn thế. Đừng để ý.
Anh muốn tặng hoa cho ai?
Hoa cho cô.
Cảm ơn. Đi nào.
- Có quá muộn để xem phim không? - Tôi đã chọn phim. Không quá muộn đâu.
Tôi không ngờ Hepburn Alice Adams được chiếu
ở Thượng Hải trước cả Anh.
Tôi ngưỡng mộ Hepburn,
- Tôi nghĩ cô ấy xinh đẹp và nóng bỏng. - Anh đang nói gì vậy?
Sao cơ?
Tôi thấy anh không được giáo dưỡng. Thô tục quá.
Tôi không muốn nói chuyện với anh nữa.
Đường phố.
Anh rất lãng mạn.
Anh đón tôi đi bằng xe cổ.
Đúng rồi. Ta là ai chứ? Ta là Phương Kiệt.
Đây là quà cho anh.
Chó à?
Anh cầm tinh con chó nhỉ? Xem này, nó rất giống anh.
Ok, anh hiểu rồi.
- Cảm ơn. - Bố tôi làm gì?
Ổng nhớ em rất nhiều. Giống như tôi.
- Sao ổng không đến đón em? - Ổng đang họp vì vậy nói ta đi đón em.
Ổng đợi em ở nhà.
Gần đây Thượng Hải không an toàn.
Trên sông Tô Châu trôi nhiều xác chết.
Khuôn mặt của họ bị dập nát.
Ông Đường.
- Cha. - Không sao rồi.
Cám ơn anh. Lại gặp bố tôi.
Anh ấy đã cứu em.
Đây là ông Đường, cha của tôi.
Sẽ không xảy ra chuyện này nữa.
Con không nghĩ bọn này dân Thượng Hải.
Con không biết chúng đến từ đâu.
Chúng nhiều người sao không dám đấu tay đôi với con. Con sẽ đấu dù có chết.
- Cảm ơn đã giúp đỡ. - Nếu không vì lý do đó,
anh sao có thể tự hào ở đây.
Cảm ơn anh. Nếu nói đến em, thì bữa tối của em thiếu trà.
Gì cơ? Người phụ nữ khác á?
Ngoại trừ em, anh có bao giờ mơ tới người phụ nữ nào khác.
Bố, nghe những gì anh ấy nói.
Hôm nay gia đình ta đoàn tụ.
Đây là ngày hạnh phúc. Hãy nâng cốc vì...
Là lỗi của ta.
Ta quên hỏi tên vị anh hùng.
Bố, cậu ấy bị câm. Không thể nói.
Lí Tử Hào.
Ông Đường, tôi tên là Lí Tử Hào.
- Bố. - Tốt.
Con thông minh tựa mẹ mình.
Lần này con về nhà,
Ta thấy con lớn lên nhiều.
- Và xinh đẹp hơn. - Không, duyên dáng chứ.
- Giống như mẹ con. - Lúc này,
Bố sẽ mở tiệc nhảy cho con.
Con sẽ là ngôi sao khiêu vũ.
Giống như mẹ con á?
Cha. Con nhớ mẹ.
Mẹ mất như nào?
Lâu rồi. Sao cha vẫn không nói con biết?
Cha.
Cha có nhớ, năm lên 10 ngày sinh nhật của mẹ?
Mẹ con giấu con đi.
Ta nghĩ là con đã đi.
Ta tìm con khắp Thượng Hải.
Đó chỉ là trò đùa và mẹ con thấy hạnh phúc.
Cha rất nhàm chán.
Cha nổi giận, bởi vì nó chỉ là trò đùa.
Hai người tụi con dám đùa với ta.
Ta không thích những trò đùa kiểu đó.
Cha.
Lần này về. Con cảm thấy cha không hạnh phúc.
Miễn là có con, ta hạnh phúc rồi.
Hy vọng duy nhất của ta là con được hạnh phúc mãi mãi.
Con không phải là một con khỉ, sao con có thể hạnh phúc mãi mãi chứ?
Những người khác có thể không thể.
Nhưng con thì có thể.
Sao không để Lí Tử Hào vệ sĩ cho con?
Con giống mẹ mình khi còn trẻ.
Con không thể giữ bí mật. Con luôn nói cảm xúc của mình.
Cha.
Lí Tử Hào 24 tuổi. Dân Bắc Kinh, sinh viên trường Cao đẳng St. John.
Năm ngoái tại khu nhượng địa Nhật Bản, ảnh lãnh đạo phong trào học sinh 451.
Sau đó, ảnh bị giam trong nhà tù số 1. Ảnh đang gặp khó khăn.
Không nơi tá túc.
Lần này giải thoát ảnh khỏi nhà tù, chúng tôi đã đưa ra nhiều nhượng bộ.
Chúng tôi không tìm thấy mối quan hệ nào giữa Lí Tử Hào và nhóm Áo Xanh.
Thưa ông, ta có thể chờ.
Ta có thể cho kiểm tra lại.
Ta không thể đợi. Ta thật sự cần nó.
Ta không quan tâm ảnh có thể đáng tin đến đâu, mà là sự hữu ích cho ta.
Tay Lí Tử Hào này.
Sẽ là con nuôi của ta.
Thiếu gia.
Ông Đường.
Ông muốn tôi làm gì?
Ta muốn anh giết ta trước mặt tất cả các băng đảng ở Thượng Hải.
Từ khi ta bước chân vào khu nhượng địa Pháp, và muốn dẹp hết chuyện buôn bán thuốc phiện.
Đám Thượng Hải không chịu yên đâu.
Tổng lãnh sự Pháp, Owen và con trai của Hồng, Hiệp Kì San,
đều muốn giết ta.
Ta không thể tin nổi bất cứ ai.
Ông tin tôi chứ?
Anh thích chứ?
Đây là nơi ở Thượng Hải. mà mọi người đều mơ ước.
Thiên đường.
Ông Đường. Ý ông là gì?
Ta muốn mời các anh nghe nhạc.
Tử Hào, cứu em. Tử Hào.
Chuyện gì xảy ra với anh vậy?
Từ bây giờ, anh là thành viên của nhóm Áo Xanh.
Anh đang ở cùng một nơi.
Tuân thủ quy tắc, thi hành nhiệm vụ,
dám hy sinh, hoàn thành mọi nhiệm vụ do tổ chức giao.
Tôi hứa sẽ trung thành. Tuân theo lãnh đạo, trực tiếp tham gia, làm tất cả để hoàn thành nhiệm vụ.
Hứa cống hiến mạng sống của mình cho tổ chức.
Có chuyện gì đã xảy ra với anh vậy? Anh có ổn không?
No comments yet. Be the first to leave one.