Mistari 200 ya kwanza.
Sub by ivy68-HDVietnam
Thành phố Pha Mueang, năm 1567.
1 chuỗi những thảm hoạ ập đến thành phố.
Bắt đầu là 1 vụ động đất kinh hoàng.
Sau đó là 1 trận hoả hoạn và đại dịch
quét sạch 1 nửa dân số.
Không lâu sau, 1 vụ giết người kì lạ xảy ra.
Singkham, 1 tên trộm khét tiếng đã bị bắt.
Toà án ra lệnh xử tử ngay lập tức
để xả xui cho cả thành phố.
Công khai tên trộm Singkham ở Lan Luang,
thành phố Pha-Mueang, năm 1567.
Cơn thịnh nộ của Umong Pha-Mueang
Đền Phra That Luang thành phố Pha-Mueang.
Con có chắc chắn về việc hoàn tục?
Có ạ.
Con đã suy nghĩ kĩ.
Con là đồ đệ tận tụy nhất ta từng gặp.
Có lẽ con nên suy nghĩ lại.
Nếu con đi hành hương
và dành chút thời gian yên tĩnh
con có thể tìm ra câu trả lời cho câu đố cuộc đời.
Con sẽ đến thăm cha con
ở Chiang Kham 1 thời gian.
Trước khi con...
Tạm biệt.
Đền Phra That Luang thành phố Chiang Kham, năm 1557.
Mẹ ơi, con có thể trở thành nhà sư mãi mãi không?
Không được.
Khi lớn lên, con phải giúp cha làm việc.
Con phải kết hôn và có con.
Con phải làm việc nuôi gia đinh.
Đời là như thế, con trai.
Dinh thự Glass, thành phố Chiang Kham, năm 1562.
Cha thật may mắn khi có 2 đứa con trai tài giỏi.
Anand là 1 nhà buôn tài ba. Còn con, Anond, là 1 nghệ nhân tuyệt vời.
Gia đình ta sẽ giàu có tới đời đời sau.
Anand, qua đây xem tác phẩm của em con này.
Thật là đẹp, tài năng của em cao hơn bất cứ ai.
Giỏi lắm, Anand.
Anand...
Kham Uan đã đến để bàn chuyện đám cưới.
Xin lỗi cha.
Anh trai con sắp cưới vợ, và con cũng thế.
Nhưng cha ơi, con không yêu ai cả.
Cha đã xem mắt Kham Duan, con gái của nhà thợ bạc giàu có.
- Nhưng cha... - Nghe này con.
Kế hoạch cha sắp xếp cho con là tốt nhất.
Vâng thưa cha.
Là con gái!
Mẹ chúng ta vừa qua đời.
Cha ơi,
con muốn đi tu để cầu phước cho mẹ.
Đền That Luang Chiang Kham, năm 1566.
Cha giờ đã rất già.
Ông chắc chẳng còn sống được bao lâu.
Cha sẽ rất vui
Nếu em hoàn tục và giúp đỡ công việc gia đình.
Người trần tục chúng ta không thể nhìn thấy linh hồn
bằng cách nhìn vào gương.
Em đã hiến dâng cuộc đời mình
cho Đức Phật.
Kể từ ngày đó, em đã mặc áo cà sa.
Giờ là lúc em sẽ đi hành hương đến thành Pha Mueang
để tiếp tục nghiên cứu kinh Phật.
Tạm biệt anh trai.
Thầy ơi!
Con đã kiếm thầy khắp nơi.
Người ta nói thầy đang rời chùa để đến nơi khác sống
Bão đang đến thưa thầy.
ta hãy kiếm nơi trú chân trong đường hầm Pha Mueang
Mời thầy vào,
trong này sẽ đỡ hơn.
Thưa thầy,
Thầy có định cởi áo ra không?
Con phải kể thầy nghe chuyện này.
Lời khai mà thầy và con nghe ở toà hoàn toàn là bịa đặt.
Nhưng nếu thầy rời chùa chỉ vì chuyện này
thì cũng thật vô lí, thưa thầy.
Vậy chuyện gì mới có lí?
Con chỉ là gã tiều phu thất học mà không có khả năng gì khác.
Tất cả những gì con có thể làm là chặt củi.
Động đất.
Thầy nói gì ạ?
Hoả hoạn...
Nạn đói.
Dịch bệnh.
Những thứ đó đều là tự nhiên
Con không thể trách trời mưa hay sét đánh.
Nhưng chúng đều có lí.
Không cần biết cơn động đất mạnh đến cỡ nào.
Ta có thể hiểu điều đó.
Nhưng sự độc ác trong cách ta đối xử với chính mình...
và những người khác. Chuyện đó ta không thể hiểu.
Thầy làm ơn hãy ở lại.
Thầy không thể tìm được nơi trú mưa khác đâu.
Làm ơn ở lại cho đến khi cơn bão qua.
Đường hầm Pha Mueang này,
đã từng rất kiên cố.
Nhưng nó đang dần sụp đổ.
Cũng như linh hồn con người.
Thưa thầy...
con nghe nhiều người nói,
rằng thầy hay giảng đạo cho mọi người.
Con đã nghe những gì ta nói hôm qua ở toà.
Lẽ ra giờ con đã hiểu liệu những người đó
có bao giờ hiểu được đạo lí hay không.
Vâng, nhưng con không hiểu tại sao.
Nhưng phải có 1 lí do đằng sau chuyện này.
Con quá hồ đồ nên không hiểu được.
Vậy thì ta cũng hồ đồ.
Ta cũng không hiểu nổi.
Không đúng,
thầy là thầy tu, thầy rất sáng suốt.
Vậy sao?
Vậy thì...
tại sao khuôn mặt của những người đó
vẫn ám ảnh ta?
Tại sao những lời họ nói ra...
vẫn vọng trong tai ta?
Sao ta vẫn đang tìm kiếm 1 câu trả lời
trong vô vọng?
Lời đáp duy nhất ta tìm ra
là ta thật ngu ngốc
chắc ta không xứng đáng được giảng đạo cho người khác.
Thầy sẽ đi đâu ạ?
Ta không biết.
Ta hãy đến bên kia.
Chỗ này trông không ổn.
Cái gì mà ồn ào thế? Ta đang cố ngủ.
lm đi!
lm đi ư? Còn các ngươi thì sao?
Mồm ngươi thì sao?
Hỗn xược, ngươi đang nói chuyện với 1 sư thầy.
Sư thầy? Ta không tin.
Sư thầy sẽ làm ta ngủ, gã này đánh thức ta.
Ông này là ai?
Hắn là tên trộm và lừa đảo.
Tốt nhất ta nên tránh xa hắn ra.
Ta biết rồi.
Nếu ta thật sự là tên trộm hay kẻ lừa đảo, ta sẽ không sống lâu thế này đâu.
Xin thầy tha thứ cho.
Tôi đã sống trong đây quá lâu
nên quên sạch cả lễ nghi.
Bạn bè duy nhất của tôi là mấy cái xác này.
Gia đình họ bỏ họ lại ở đây.
Để mặc lũ quạ và tôi chăm sóc họ.
Tôi trở thành nhà đòn bất đắc dĩ ở cái nơi khỉ gió này.
Tôi có nghe thầy định trả áo cà sa có phải không?
Tôi có 1 dúm tóc từ 1 cái xác.
Tóc dày bóng mượt phải không nào?
Thầy có thể lấy nó để người ta tưởng
rằng thầy có tóc thật.
Thầy muốn không?
Nếu thầy làm quen với mấy cái xác, thầy sẽ thấy họ rất dễ thương.
Họ cứ nằm đó im lặng mà không nhiều chuyện.
Họ không ăn cướp hay quấy rối
người khác hay đánh lộn.
Chỉ mỗi tội họ hôi quá đi.
Dù chắc cũng không hôi bằng vài người còn sống.
Hắn cũng kinh tởm như 3 gã ngoài toà hôm nay.
Ghê tởm như tôi? Cũng khó lắm đấy.
Vậy nói nghe xem chuyện gì xảy ra hôm qua?
Nào!
1 người bị giết hại.
Ngày nào mà chả có chuyện đó.
Không phải 1 vụ án mạng thông thường.
Cách thức xảy ra và lời khai trên toà rất kì lạ.
Ông cũng nghe được chuyện đó?
Vậy là nhà sư đây ra toà?
Thầy ấy là nhân chứng, cũng như tôi.
Ông? Tại sao?
Tôi tìm ra cái xác.
- Thật ư? - Phải.
Ở đâu?
Trong bụi rậm phía đông tường thành.
Đó là 1 buổi trưa
rất nóng bức.
Trời nóng ngay cả trong rừng.
Nên tôi quyết định không đốn cây củi nào cả.
Tôi định sẽ làm vào buổi chiều.
Tôi tìm thấy 1 cái khăn choàng như các quí bà hay dùng.
Tôi lấy làm kì lạ tại sao 1 cái khăn tại vướng và bụi cây
Phụ nữ không nên vào rừng làm gì.
Rồi tôi tìm thấy 1
cái kẹp tóc bằng bạc dưới đất.
Rồi tôi thấy cái xác chết, mắt lồi và miệng mở ra...
tôi bắt đầu bỏ chạy tới khi chân chảy máu.
Tôi chạy tới khi tìm được cảnh sát
và kể lại cho họ chuyện đó.
Nên hôm qua họ yêu cầu tôi và thầy làm nhân chứng.
Vậy thầy có liên quan gì tới chuyện này?
Thầy đã thấy cả 2 người họ.
2 người?
Vậy là có 1 phụ nữ nữa?
Phải.
Người phụ nữ là vợ của người bị hại.
Tôi đi ngang qua họ sáng hôm qua.
Gần thung lũng Dong Yen.
Người đàn ông ăn mặc sang trọng như 1 chiến binh quí tộc.
No comments yet. Be the first to leave one.