Wake Wood

Wake Wood

Pakua Manukuu ya Vietnamese

Maelezo ya toleo

Wake Wood 2011 720p BluRay x264-HD4U
Maoni na whisky
Phụ đề gốc mình tự dịch. Khớp với cả bản của FLAWL3SS.

Lebo

BluRay
x264
720p
720
HD
Yamechapishwa tarehe: 2011-07-30
Upakuaji: 43
Wenye Ulemavu wa Kusikia: Yes

Hakikisho la manukuu ya Vietnamese

Mistari 200 ya kwanza.

Phụ đề được dịch bởi whisky

- Mừng sinh nhật con, Alice. - Chào bố.

Hôm nay chúng ta có bệnh nhân mới. Loại chó mà con thích đấy, biết không?

Con sẽ được xem nó sau khi đi học về.

Nó dễ thương quá!

Lại đây cậu bé. Cảm ơn bố.

- Đoán xem tay nào. - Tay phải.

Đúng rồi.

Một cái mặt dây chuyền. Thích quá! Cảm ơn mẹ. Con yêu mẹ lắm.

Mẹ cũng yêu con.

Chúc mừng sinh nhật.

Ôi, bố làm buồn cười quá!

Giờ thì đi học đi. Chúc mừng sinh nhật!

Đây rồi. Mày có khoẻ không?

Bố đã chữa hết bệnh cho mày chưa?

Không!

Xin lỗi chị. Um...

Loại này ít gây kích ứng da phải không?

- Chào mọi người. - Chào Arthur.

- Chào sếp. - Sợ lụt nghề hay sao mà tới đây làm thế?

Thường thì tôi sẽ làm. Nhưng cái đầu gối của tôi chẳng đỡ hơn chút nào cả.

Thế nên tôi mới thuê một người trẻ trung hơn.

Rất cứng tay, thấy chưa.

Cứ giữ yên nó như thế nhé.

Đấy, thế là xong.

Chào chị. Xin lỗi, tôi chỉ muốn tìm thuốc gì để chữa nhức đầu thôi.

Được. Mời chị vào.

Nhức đầu phải không, chị Brogan?

- Mary. Chị có sao không? - À vâng, không sao.

Lúc nãy tôi không thấy ai khác vào cả.

- Hai người đi chung với nhau à? - Cháu gái tôi. Deirdre.

- Chào cháu. - Nó đến thăm tôi.

- Hình như cháu cần một ống thuốc khác. - Để cô làm cho.

Vâng, cảm ơn cô.

Cô làm lại chỗ này lúc nào vậy? Trông nó lạ quá.

- Mới gần đây thôi. - Cũng phải chín tháng rồi.

Có khi hơn, vì họ mới chuyển đến đây mà.

Ventolin. Tôi cần xem toa thuốc.

Hình như tôi có đem theo. Cái gì tôi cũng giữ cả.

- Cháu đến đây chơi bao lâu? - May quá.

Ồ, cái này hết hạn từ năm ngoái rồi.

Hey.

Em ổn chứ?

- Anh đang làm gì thế? - Em biết anh muốn làm gì mà.

Không!

Những thứ này cứ như là những lỗ đen vậy.

Chúng ta không thể vứt đồ của Alice đi được.

- Không, chúng ta không thể giữ chúng nữa. - Anh không hiểu sao?

Em chưa... em chưa sẵn sàng.

Nếu làm như vậy thì chúng ta sẽ quên nó mất.

Vậy anh phải làm gì đây?

Anh có thể để em ra đi.

Không phải tại anh, Patrick. Chuyện này không phải lỗi của anh.

Em biết không? Tất cả những gì anh muốn là em được bình an.

Đưa em ra ga đi.

Cái gì thế?

Chúng sẽ đến chỗ Arthur nhờ giúp đỡ. Ông ấy sẽ tìm được thợ sửa máy.

Nghe kìa. Tiếng phát ra đằng kia khi gió lặng.

- Đây là chỗ nào thế? - Anh không biết nữa.

Hay dữ

Nhìn chúng giống như bia mộ vậy.

Có xe đằng kia.

- Anh sẽ cố gọi ông ấy. - Để em ra phía sau xem thử.

Ta về thôi.

Chuyện gì thế?

Louise.

- Nói gì với anh đi chứ? - Anh à, em chỉ muốn đi ngủ thôi.

Louise, Patrick.

Arthur, ông làm gì ở đây?

Tôi chỉ muốn bảo đảm là hai người có về nhà an toàn hay không.

- Ý ông là sao? - Sao, có không?

Xe chúng tôi bị hư giữa đường.

Và chúng tôi đến tìm ông, nhưng không gặp.

Thế này là sao, Arthur? Ông tự nhiên vào nhà chúng tôi như vậy à?

Tật của nhà quê, có lẽ thế.

Hai người nói là đã đến chỗ tôi.

À, vậy thì hiểu rồi.

- Chuyện quái gì thế này? - Được rồi, tôi đi đây.

Cậu làm việc tốt lắm, Patrick.

Chúng tôi rất vui vì cậu đã chọn Wakewood và hy vọng cậu tìm được sự bình yên ở đây.

Vâng, chúng tôi ổn mà.

Còn cô thì sao, Louise?

Mọi thứ vẫn ổn đấy chứ?

Deirdre?

- Cháu có... - Cháu đây rồi, cục cưng.

- Hôm nay cháu sẽ về nhà. - Cô bé có sao không?

Không, cảm ơn.

- Bây giờ... - Cháu nóng lòng quay về quá.

Dì biết mà. Thời gian qua nhanh thật.

Đây. Tiền mua cặp kính.

Đi thôi cháu yêu.

Alice có giọng nói rất dễ thương.

- Cho tôi biết tên của con gái tôi. - Tôi không biết.

- Nói đi. Nói tên của con gái tôi đi. - Tôi không biết, thật mà.

Tên của nó là Alice.

Nhưng mà, làm sao cháu của chị lại biết?

Những việc diễn ra tại Wakewood không phải ai cũng biết được đâu.

Và nó là việc gì?

Xin chị, hãy sinh một đứa khác mà yêu thương.

Tôi không thể.

Tôi hiểu cảm giác của chị.

Không, tôi không nghĩ là chị hiểu.

Deirdre không phải là cháu của chị. Vậy thì chị nói đi.

Chị muốn gặp lại con gái mình, đúng không?

Như vậy có được không?

Tôi không thể nói được, nhưng đó là sự thật.

- Alô. - Anh à.

Anh phải đến chỗ của O'Shea. Em giúp anh được không?

- Không được. - Anh đón em lúc 10 giờ nhé?

Nhanh lên, nhanh lên. Vào đó đi.

Đi nào. Vào đó.

Nhanh lên. Đi tới nữa.

- Con này bị sốt cao quá. - Ừ, nó sốt rồi.

Tôi sẽ chích thuốc cho nó. Em chuẩn bị cho anh 35ml

và có lẽ cả thuốc chống nhiễm trùng nữa.

Nhanh lên, đi tới. Đi tới đó! Lẹ lên. Đi tới nữa!

- Kéo nó dậy. Kéo nó dậy. - Đi tới đó.

- Nhanh lên, đứng dậy. Đứng dậy ngay! - Nó không chịu đứng dậy, bố.

Coi nào!

Coi nào!

- Mày làm gì thế? - Đưa tôi xem.

- Shh, đàn bà! - Để tôi thử làm ngay tại chỗ nó đứng luôn.

- Cái con chết tiệt. - Yên nhé.

Chúng ta phải đưa nó vào giá kẹp thôi. Đi nào! Đi nào!

- Đừng làm thế, Mick. - Đừng khó chịu vậy chứ.

- Ra khỏi đó ngay, Mick! - Đi mau! Đi mau!

- Nhanh lên! - Bố, ra đi! Đi mà bố.

Ra khỏi đó đi! Kéo nó lên! Kéo nó lên! Kéo nó lên!

Mở cửa trước ra!

Không được! Bị kẹt rồi! Đẩy đi!

Bố ơi! Bố!

Bố ơi.

Cậu đã làm hết sức mình rồi.

Tôi nghĩ ông nên tìm người khác để thay thế tôi.

Chúng tôi sẽ rời Wakewood.

Đây là một cú sốc đối với hai người. Ngày mai chúng ta sẽ nói chuyện.

Arthur.

Chúng tôi không ở lại đâu.

Kể tôi nghe về con gái của cô nào.

- Đây không phải là lúc. - Tôi nghĩ đã đến lúc rồi.

- Arthur... - Nghe tôi nói.

Nghe tôi nói này.

Tôi có thể đưa con gái của cô cậu trở về, trong một thời gian ngắn

để hai người gặp nó, lại được ôm nó vào lòng, và nói lời tạm biệt.

- Như vậy sẽ xoa dịu nỗi đau của hai người chứ? - Đùa thế không vui đâu.

Nếu cô bé đã chết trong vòng một năm, tôi có thể đưa cô bé trở lại.

Nhưng chỉ được ba ngày thôi. Đối với nhiều người như vậy là quá đủ.

Thật là lố bịch. Đúng là nhảm nhí.

Thôi được. Thôi được.

Nhưng hãy làm điều này, Patrick.

Trước khi cậu từ chối đề nghị của tôi...

...hãy hỏi vợ của cậu.

Cô ấy biết đấy.

- Em đã kể hết rồi. - Em chưa kể gì với anh cả.

- Em à, ngừng lại đi. - Ngừng lại? Ngừng cái gì?

- Anh nghĩ em đang làm gì? - Coi nào em.

Đi mà. Xin em đấy. Cứ nói thẳng với anh. Em đã nhìn thấy gì?

Em đã nhìn thấy gì?

Em thấy gì đó giống như...

Cái gì?

Một sự chào đời, chắc vậy.

Và?

Em tin ông ấy.

Patrick, em tin những gì Arthur nói.

Nếu chúng ta làm việc này, em sẽ ở lại chứ?

Louise?

Em chỉ muốn được gặp lại nó.

OK.

Nhưng đâu có đơn giản vậy, phải không?

Dù cho chúng ta phải nói dối, không phải rất đáng làm hay sao?

- Tên của con gái hai người là gì? - Alice.

Alice Hannah Daley.

Alice Hannah Daley.

- Cô bé thích buổi sáng hay buổi tối? - Buổi sáng.

- Da cô bé ẩm hay khô? - Ẩm.

Cô bé có thích mèo, bò, hay ngựa không?

Ngựa. Nhất là ngựa con.

- Tóc cô bé dầy hay mỏng? - Tóc hơi dầy, phải không?

Khá dầy.

- Cô bé đã được sinh ra vào ngày nào? - Ngày 22, tháng Mười.

Con gái của hai người đã được chôn bao lâu rồi?

Patrick, con gái của cậu đã chết và chôn được bao lâu rồi?

Đã được mười một tháng, hai tuần, hai ngày.

Đây là điều chúng tôi có thể làm.

Con gái của hai người sẽ được quay về. Hãy tận dụng thời gian.

Sau đó cô bé sẽ quay về với rừng.

- Sự sống của bé chỉ là tạm. - Nó sẽ bình thường chứ?

Ừ, khá bình thường. Tim nó vẫn đập, nó vẫn hít thở

và cô bé sẽ nhớ những ký ức đã có với hai người, hầu hết ký ức.

Nó sẽ chỉ kéo dài trong ba ngày,

trong thời gian đó hai người phải giữ Alice ở trong vùng của ngôi làng Wakewood.

Những chiếc cối xay gió nằm ngoài địa phận. Hãy lấy chúng làm mốc.

Đó là một quy luật tự nhiên.

Sao chỉ có ba ngày?

Chúng ta kéo lại sự sống của một người chết.

Ba ngày là những gì chúng ta có được.

Có lẽ nó phản ánh các giai đoạn của sự sống. Sinh ra, sống, chết.

Tôi cũng không rõ.

Bây giờ, để làm được điều này, chúng ta cần một cái xác.

Và như hai người đã biết,

More Vietnamese subtitles for Wake Wood

Maoni

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left