The Bear

The Bear

Pakua Manukuu ya Vietnamese

Maelezo ya toleo

The Bear S00E01 Gary 1080p DSNP WEB-DL DDP5 1 H 264-NTb track3 eng
Maoni na subteks
AI natural translated by subteks.me

Lebo

webdl
ai-translated
Yamechapishwa tarehe: 2026-05-14
Upakuaji: 26
Wenye Ulemavu wa Kusikia: No

Hakikisho la manukuu ya Vietnamese

Mistari 200 ya kwanza.

Đến giờ rồi.

- Trông anh ổn đấy. - Thật á?

Anh tự hào về em.

- Anh tự hào về em. - Anh yêu em.

Anh yêu em rất nhiều.

Và anh cũng yêu em.

Và anh cũng yêu em.

Chụt.

- Chúa ơi, đi mẹ nó đi. - Ừ.

Làm đi.

Được rồi, tốt nhất là anh phải về nhà trước 5 giờ 15.

Không vấn đề gì, cưng à.

Này, dừng, dừng lại.

Anh sẽ đánh thức cả khu phố dậy đấy.

Đến đúng giờ mẹ đi.

- Chết tiệt, anh quên... - Anh đùa tôi đấy à?

Ừ, anh xin lỗi. Được rồi, đợi anh một lát.

Khốn thật. Chết tiệt.

Mẹ kiếp... ồ đây rồi.

- Đây rồi. - Ôi, Chúa ơi.

- Anh có chịu vào cái xe chết tiệt... - Cô muốn tôi vào cái xe đó à?

Lên xe ngay!

- Lên xe đi. - Được, được, được, được.

Đi thôi.

Đ-Đừng làm ồn nhé, được không, chỉ là...

S-Sao anh lại đóng cửa mạnh thế?

Sao anh cứ phải... Chỉ là... Im mẹ mồm vào đi.

Tôi có đóng mạnh đâu.

Đừng có chối khi anh vừa làm thế.

Mike, tôi làm thế này này.

Anh phải chỉ cho tôi lại đi.

- Ừ, chính xác. - Được rồi, thôi đi.

Cái thứ rác rưởi chết tiệt này tệ đến mức nào vậy?

Tôi mua ở chỗ GoGo's chết tiệt đấy.

Tôi thấy nó khá ngon mà. Cái gì vậy, hạt phỉ à?

Giờ họ chỉ nhận thẻ ghi nợ thôi.

Nếu không có thẻ ghi nợ thì sao, hả?

Thì anh tiêu đời nếu không có thẻ ghi nợ.

Anh có thẻ ghi nợ rồi. Anh lại phải trả cái phí chết tiệt đó nữa.

- Kiểu gì họ cũng chơi mình thôi. - Ừ, vì nếu dùng thẻ tín dụng,

thì họ phải trả phần trăm cho thẻ tín dụng.

Tôi hiểu, nhưng sao lại chơi khách hàng? Chẳng có lý do gì cả.

Phải nói với anh, Mike, anh có vẻ hơi bi quan quá đấy.

Kiểu năng lượng đó không hợp cho nhiệm vụ này đâu.

Mẹ kiếp, tự đi mà làm đi. Nhiệm vụ gì cơ?

Này, chúng ta đang vận chuyển hàng hóa qua các bang đấy.

Chúng ta đang mang một hộp băng chết tiệt đến Gary, Indiana.

Gary, Indiana chết tiệt. Đó là nơi chúng ta đến.

Trong hộp có gì?

Tôi không biết trong cái hộp chết tiệt đó có gì. Nó được dán kín. Tôi vừa nói là dán kín rồi mà.

Anh có thể nói với tôi.

Được rồi, cũng phải. Tôi không cần phải biết.

Anh đúng là đồ ngu. Anh đúng là đồ ngu mà.

Đúng là anh rồi, đồ khuân vác...

Anh còn chẳng biết mình đang chở cái gì.

Anh chỉ đang di chuyển thôi. Đồ ngu. Đồ lừa chở hàng chết tiệt.

- Tôi là đồ ngu. - Ừ.

Anh đã bao giờ thấy "cái ấy" của con lừa chưa?

Anh có thấy con lừa ở dưới kia không?

Hí ha.

- Chuyện gì vậy? - Ở lại đây.

Có phải Jimmy không?

Mike.

Cảm ơn, Michael.

- Anh đang làm gì đấy? - Anh ổn chứ?

Tôi chẳng bảo anh ở trong xe à?

- Cái gì? - Này, tôi bảo ở trong xe cơ mà.

Sao anh không thể cứ ở trong cái xe chết tiệt đó hả?

- Anh đâu có bảo ở trong xe. - Anh không nghe tôi nói ở trong xe à?

- Anh không nói. - Anh chỉ đứng nhìn tôi thôi à?

Tôi không nghe thấy vì anh đâu có nói.

Quá đáng lắm rồi đấy, Rich.

- Đồ chó chết. - Tôi không phải đồ chó chết.

Anh không thể bảo tôi phải đi đâu và làm gì được.

Này, xem tôi làm cái gì đêm qua nè.

Anh làm một cái... Anh làm cái đó à?

Ừ, tôi làm cái này. Nhạc cho Gary.

Nào cưng, làm thôi.

- Ồ, ồ, ồ. - Vặn âm lượng từ từ thôi.

- Được không? Chỉ... Chỉ... - Tôi đang vặn từ từ đây.

- Tắt đi. - Đây là vặn từ từ đấy.

Đúng là những gì tôi đã làm.

- Thề với Chúa, nếu anh... - Thôi đi, thôi đi, thôi đi.

Thôi đi, thôi đi, thôi đi.

Tôi sẽ tấp cái xe chết tiệt này vào lề và bỏ mặc anh ở đây. Anh hiểu không?

Đây không phải... đây là... Đây không phải là vặn âm lượng từ từ.

Thế đấy.

Tôi không làm thế. Tôi biết cách... Tôi tôn trọng cái xe chết tiệt này.

Giờ tôi muốn anh tôn trọng cái thứ âm nhạc chết tiệt này.

Lạy Chúa tôi.

Ừ, anh ta đây rồi. Anh ta đây rồi.

- Anh ta đây rồi. - Dừng lại. Đừng chạm vào tôi. Thôi, thôi.

Anh có muốn nghe vài sự thật thú vị về Gary không?

Nóng lòng quá.

Đoán xem dân số bao nhiêu.

70.000.

Đó là một thành phố thuộc vành đai rỉ sét.

Nó từng được gọi là Thành phố Phép thuật.

Nó cũng từng được gọi là thành phố của thế kỷ.

- Thành phố của thế kỷ. - 54% là nữ.

Đối với những người trong chúng ta vẫn còn độc thân...

thì đó có thể là một sự thật khá thú vị.

- Chắc chắn là John Cougar Mellencamp rồi. - Michael Jackson, đồ đười ươi chết tiệt.

- Michael Jackson ở Gary à? - Cả nhóm Jackson 5 nữa.

Anh có thể nói tên Tito trước khi nói John Cougar Mellencamp chứ.

Được rồi.

Chết tiệt. Koney King có bán pizza puff.

- Cái gì? - Koney King có bán pizza puff.

Tôi tưởng đó chỉ là món ở Chicago thôi chứ.

Anh định nói với tôi là anh không hề hứng thú với việc đi đây đó à?

- Đi đây đó? - Ừ.

Anh không thấy chán cái cuộc sống cũ kỹ này sao?

Đây là điều tôi đang nói đến, Michael. Đây là một nhiệm vụ chết tiệt.

Jimmy đang tin tưởng giao cho chúng ta nhiều trách nhiệm hơn.

Chúng ta có con đường rộng mở phía trước đấy, anh biết không.

Có rất nhiều điều tích cực trong ngày hôm nay.

Trách nhiệm hả? Ừ?

- Ừ. - Anh cảm thấy được tôn trọng chưa?

- Rồi. - Thật không?

Tôi nghĩ theo thời gian anh sẽ thấy đây là một...

có lẽ là một ngày có thể thay đổi cuộc đời.

Thôi nào. Chúng ta đang có một ngày tuyệt vời. Lái xe đến Gary.

Bada bing, bada boom, rồi quay về đây.

Chúng ta sẽ về nhà trước 5 giờ 15, trễ nhất là vậy.

5 giờ 15? Sao lại là 5 giờ 15?

Đó là chuyện của Tiff mà cô ấy mê tín thôi.

Mê tín cái gì cơ?

Mẹ cô ấy chuyển dạ lúc 5 giờ 15 và cô ấy cứ đinh ninh trong đầu rằng

cô ấy sẽ, anh biết đấy, cùng một chuyện sẽ xảy ra với cô ấy.

- Đó là điều ngu ngốc nhất tôi từng nghe. - Tôi không thể...

- Sao lại có thể cùng một chuyện... - Tôi biết.

Vì thực sự, một ngày có bao nhiêu phút chết tiệt cơ chứ?

Có hàng ngàn phút chết tiệt trong một ngày.

Sao nó lại có thể xảy ra vào cùng một lúc? - Tôi không nói là điều này có ý nghĩa gì cả.

Vậy nên chúng ta cần về trước 5 giờ 15 vì mẹ cô ấy đã đẻ ra cô ấy vào lúc đó...

Đó không phải... đó không phải là vấn đề.

- Đó là thứ ngu ngốc nhất tôi từng nghe. - Đó không phải vấn đề.

Đó là vấn đề chết tiệt nếu anh nói chúng ta phải về trước 5 giờ 15.

Chúng ta sẽ về trước 5 giờ 15.

- Đó là lý do tôi nói nó không phải vấn đề. - Thật là ngu xuẩn.

Anh thà cứ đi phục vụ thịt bò cả ngày à?

Thôi nào. Tận hưởng con đường đi.

Này.

- Chào mừng đến Indiana. - Đấy thấy chưa.

Anh đúng là gã du hành thế giới, Rich.

- Chúc mừng nhé. - Đi thôi.

Ồ phải rồi, anh thấy khác biệt không?

- Thành phố Phép thuật. - Thành phố của thế kỷ.

Anh nghĩ chuyện này xảy ra trong một đêm à?

Ồ phải, họ chỉ cần bật công tắc.

- Và mọi thứ cứ thế... - Họ đã bật công tắc.

Chắc chắn là không giống Chicago rồi.

Cách có 35 phút thôi mà.

Này. Tôi không biết nói gì. Cô ấy sẽ thay đổi nhanh thôi.

- Gọi cho Jimmy đi. - Chỉ...

- Này! Chào anh yêu. Chào anh. - Chào em. Em cảm thấy thế nào?

Ừ, anh biết đấy, em nghĩ em ổn.

Ý em là sao?

Em không biết. Em không chắc phải mô tả thế nào.

- Chỉ là, giống như là... - Cái gì?

Giống như là, em thấy buồn đi vệ sinh rất nặng, nhưng em không biết.

Em không biết đây có phải là điều bác sĩ dặn phải để ý không.

Được rồi.

Co thắt à? Em nghĩ nó giống như...

- Giống Braxton Hicks à? - Vâng.

Ừ, có lẽ vậy. Nhưng anh biết đấy, em sẽ ổn thôi.

Chưa đến 5 giờ 15 mà, nên là.

- Thế à? - Ừ, đừng lo, em ổn mà.

- Được rồi. - Anh đã giao hàng xong chưa?

- Gần xong rồi. - Vậy thì, em tự hào về anh.

Em rất tự hào về anh. Chuyến đi thế nào? Anh có vui không?

Ừ, ừ, chúng tôi đang có thời gian vui vẻ.

Còn Mikey thì sao? Anh ấy ổn chứ?

- Ừ, anh ấy ổn. - Ồ, tốt quá.

Nhưng đừng hút thuốc lá nhé anh yêu. Hứa với em đi, được không?

- Được. - Ok.

Nghe này, anh sẽ gọi lại cho em sau, nhé?

- Gọi anh nếu em cần gì. Anh yêu em. - Được rồi. Em yêu anh.

Ok, em yêu anh rất nhiều.

Sao rồi? Cô ấy nói gì?

Cô ấy bảo sẽ cho chúng ta biết trong vài giờ nữa.

Cô ấy sẽ cho chúng ta biết.

Vài giờ là bao lâu?

- Khoảng ba? Bốn tiếng à? - Richie, tôi không nói thế. Cô ấy nói thế mà.

Chúng ta có hàng giờ để giết ở Gary. Anh vẫn cảm thấy được tôn trọng chứ?

Mẹ nó. Thôi nào, tôi không biết nữa, đi kiếm gì ăn đi.

Anh thấy cái đó không? Đó là nhà của Michael Jackson.

Ừ.

Shamone!

Khóa cửa lại.

Gặp anh trong đó.

Chúng ta đang nghe gì đấy, Teddy Pendergrass à?

Vâng, đúng vậy.

- Chà, một chút TP. - Tôi yêu...

- Vâng, tôi yêu Ted. - Quán xúc xích lãng mạn anh chọn đấy.

Tôi nghe nhạc cổ điển.

- Ừ, tôi cũng vậy. - Nó có ý nghĩa lắm.

- Ừ. Ừ. - Và anh biết họ đang nói gì đấy.

Chào. Chào mừng đến với Koney King.

- Cảm ơn cô. - Này Mike, đây là Alicia.

More Vietnamese subtitles for The Bear

Maoni

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left