Mistari 200 ya kwanza.
Phụ đề dịch bởi Sangeras.
Hồi tôi sinh ra, thế giới đơn giản lắm.
Chỉ có mỗi cớm và cướp
Địt mẹ nằm! Nằm xuống!
Mày nữa! Cấm nhíc! Cấm nhíc!
Nhưng nó không dành cho tôi
Thế rồi đến Mùa hè Tình yêu
Cỏ và thuốc lắc xuất hiện
Có những đứa lưu manh bị nhốt tận 12 năm...
vì cướp của ngân hàng 10 ngàn bảng,
chạm trán với lũ trẻ trâu bị kết án 12 tháng...
vì buôn lậu 2 triệu bảng bạch phiến.
Cứ tính mà xem, mày à. Mình làm ăn sai hướng rồi.
Ma túy đã thay đổi tất cả.
Hãy luôn nhớ rằng sẽ có một ngày buôn ma túy được coi là hợp pháp.
Bọn chúng sẽ không nhường nó cho những kẻ như tôi khi nhận ra
là nó có thể đem về bao tiền: đéo phải triệu, mà là tỉ.
Các Cty ma bán thuốc kích thích mang cho người ta thứ họ muốn.
Sung sướng hôm nay, đần độn ngày mai.
Nhưng giờ đang hiện tại mà.
Thế nên, đến hết lệnh cấm, là phải chớp ngay cơ hội.
Tôi không phải lưu manh.
Tôi là doanh nhân có những món hàng sinh ra để làm bột trắng.
10 năm trước, cỏ đá chỉ dành cho các vụ tiệc tùng của mấy ngôi sao.
Nó từng bị các độc giả tờ Daily Mail say sưa lên án trong mấy quán rượu.
Giờ họ là khách hàng lớn nhất của tôi.
Đây là Clarkie. Tốt nghiệp Cambridge với tấm bằng hóa sinh công nghiệp.
Hắn đang phải xoay sở để trả nợ vụ tín dụng học phí.
Ngày nay, tôi chỉ bán theo từng cân một.
Theo thời giá của thị trường,
nó khiến bạn trả 20 ngàn bảng hoặc 15 năm ngồi tù,
lâu hơn hẳn tội hiếp dâm đấy.
Đời là thế mà.
Có nhiều nguyên tắc sống còn mà chúng tôi phải tôn trọng.
Luôn làm việc trong một nhóm nhỏ.
Phải thật kín đáo. Chỉ làm ăn với những người được tiến cử.
Nó giống như là bán...
máy giặt, giày dép, hay thổi kèn vậy.
Chừng nào bạn không chơi đểu, chừng đó người ta còn quay lại
Thế không có nghĩa là chúng tôi không được đong gian bán thiếu,
nhưng đừng bao giờ tham lam quá
Hiểu rõ và tôn trọng kẻ thù
Chỉ bọn ngu còn tỏ ra nguy hiểm mới nghĩ rằng luật pháp ngu xuẩn
Và hãy tránh nó như tránh bệnh dịch hạch,
tránh bọn lưu manh to mồm, thích gây sự chú ý,
để kiếm danh tiếng, để có một cái tên.
Chào, Slavo. Ừ, Công tước đây.
Tất cả đều ngon lành. Khi nào gặp nhau được?
Chúng không cố ý phá hỏng. Chủng chỉ phá hỏng, thế thôi.
Thứ lỗi tôi việc nói điều quá hiển nhiên, nhưng hãy tránh xa người dùng cuối.
Chúng đảm bảo sẽ lôi bạn vào rắc rối.
Như súng vậy.
Tôi ghét súng, và bạo lực.
Nhưng người La Mã hay có câu này,
"Nếu ta tìm kiếm hòa bình, phải chuẩn bị chiến tranh.”
Morty và thằng đàn em Terry, chúng trông chừng sau lưng tôi.
Morty đã có bài học đắt giá về cẩn trọng: 10 năm ở tù.
Hắn là cầu nối của tôi với giới tội phạm, và hắn cản trở tôi làm ăn với mối khác.
Xem nhé, kìa là Amsterdam, chỗ này là Oofdorfe...dorfe.
Đéo có chút manh mối nào cả. Không ai biết nói tiếng Anh.
- Vào xe. Tao chắc là đường này. - Lên đi.
- Tao cá mày là đường này. - Ta từng đi đường đó rồi.
Ừ, nhưng ta sẽ đi lại lần nữa. Đưa tao bản đồ.
Thôi ngay, cả hai chúng mày.
Cứ như đi hẹn hò với cả hai đứa vậy.
- Cả ngày chúng mày cứ rên rỉ. - Đừng có làm to chuyện thế.
Liệu có bao nhiêu cái nhà kính ở đó đây?
Morty.
Terence.
Clarkie.
Cực, cực quan trọng: trả tiền mau lẹ cho người cung hàng.
Ở đây, đó là Jimmy Price. Hắn ở trên đỉnh ngọn tháp.
Trả tiền hắn. Đầy đủ, đúng hạn, không thiếu, không trả lẻ tẻ.
Bạn không có cơ hội sau đâu. Jimmy chính là ông trùm.
Địt mẹ thằng Gene đâu?
- Tao chịu, hỏi tao câu khác đi. - Đồng hồ mày đang chỉ mấy giờ?
- Giống như của mày. - Hắn chưa bao giờ muộn cả.
Chúng mày câm đi.
Phải kiên nhẫn.
Gene là cánh tay phải của Jimmy.
Ở cạnh hắn từ thủa xưa.
Mọi ma túy và tiền mặt đều phải thông qua Gene.
Jimmy tin hắn bằng cả tính mạng.
Mà này, Jimmy muốn gặp mày ngày mai vào bữa trưa.
Đợi một phút. Có vấn đề gì sao?
Tại sao ai cũng tin là có vấn đề khi hắn muốn nói gì đó nhỉ?
Có thể hắn thấy biết ơn. Chắc thế rồi.
Gặp mày tại Stoke Park lúc 1 giờ.
Đẹp quá!
Ta cần phải đi vào và ra khỏi đây thật nhanh.
Paul và thủy triều không biết đợi đâu.
Tất cả đều thích đi qua cánh cửa gắn chữ "phòng riêng".
Nhờ đó, sẽ có một lý do để trở nên giàu có.
Tôi có cổ phần ở trong một hãng cho thuê phát đạt.
Nó cho tôi một thu nhập lương thiện. Để làm đẹp cho bản kê khai của tôi.
Trong khi nhiều năm trước, bọn vô lại cố gắng lấy tiền ra khỏi nhà băng,
Bây giờ, vấn đề lại là làm sao để gửi thu nhập bẩn vào trong đó.
Đó là nghề của Singh. Hắn rửa tiền cho tôi.
Và sau một tuần, nó sẵn sàng để gom lại,
dưới dạng tấm séc xinh xắn, sạch sẽ mệnh giá hàng triệu.
Việc làm ăn giờ đang phát đạt
Nhưng như tôi luôn nói, phải có một kế hoạch và bám vào nó
Dừng lại khi đã tiến đủ xa
Nên phòng khi có gì đổ bể, tôi sẽ bỏ lại tất cả phía sau.
Không, bọn tao đã có hàng rồi.
Ờ, hơn hẳn những gì tao mong đợi
Chỉ là mấy thứ nó đến nhanh hơn những gì được dự đoán
Nhanh lên, chúng mày Nhúc nhích đi nào
Nếu mà ta lỡ đợt thủy triều, ta sẽ không thể đi đâu cho tới sáng đấy.
Paul, mày đâu được trả tiền để rên rỉ. Mày được trả để đưa hàng của tao về nhà.
Nhanh lên, cưng. Sao không? Cẩn thận, nó hơi chênh vênh.
Cuộc sống quá tuyệt vời, tôi có thể nếm nó trong miệng.
Bữa trưa mai sẽ như bữa Xen, vờ lắng nghe chuyện của hắn.
Sau đó lặng lẽ bỏ đi mãi mãi.
BÁNH NHIỀU TẦNG
Đó là loại tinh khiết đấy.
Mời theo tôi, các ngài.
Ngài Price đang ở Phòng Bầu Dục.
- Khách đây, thưa ngài Price. - Cảm ơn, Angelo. Mời ngồi.
Tất cả ổn thỏa với tay kế toán mà tôi tiến cử cho cậu chứ?
- Hắn làm được việc không? - Raj làm rất tốt công việc.
Tốt. Ta cũng phải đóng thuế như người khác, đúng không?
Tất cả đều phải làm phần của mình.
Gửi lời chào hộ tôi vào lần tới gặp hắn nhé.
Cậu đói không? Đồ ăn ở đây sẽ khiến chim cậu cương cứng.
Ăn nào.
Ngon.
Bọn mình sẽ kiểm tra độ phê của mấy cục nhỏ xinh này.
Đừng yêu cầu tao. Tao đéo động vào chúng đâu.
Mày là đồ khốn tội nghiệp, thật sự đấy.
- Brian. - Gì?
Ngồi xuống, anh bạn. Có quà cho mày đấy.
Tự sướng đi.
Cho ta chút riêng tư nào, Angelo.
Cậu muốn gì, con trai?
- Xin lỗi gì cơ? - Trong đời. Cậu theo đuổi cái gì?
Một tước vị trên cao? Một ghế ngồi hàng đầu?
Tôi không biết được, ông Price. Đó là một câu hỏi quá rộng mở.
Phải, rộng mở. Trả lời hay đó.
Mấy năm trước, nhiều người sẽ tưởng cậu là dân đồng tính
nếu dùng từ "rộng mở" đấy.
- Cậu không đồng tính, đúng không? - Không.
- Không nộp chậm tiền thuê? - Không.
Không, tôi không nghĩ cậu như vậy.
Nó không tệ đâu, tôi chắc vậy. Thời thế thay đổi rồi.
Cậu biết tại sao người như cậu không thể rời bỏ nghề này không?
Bởi vì cậu kiếm quá nhiều tiền cho những người như tôi.
Thôi, vào việc chính này. Tôi cần sự giúp đỡ.
Tôi cần một kẻ lanh lợi, một kẻ thận trọng.
Mồm không rộng đến mang tai. Không nhiều tên hớt lẻo bên cạnh.
- Rất sẵn lòng thôi, ông Price. - Jimmy. Cứ gọi tôi là Jimmy.
Sự giúp đỡ này. Không phải cho tôi. Thực ra, là cho một bạn tốt của tôi.
Giống như anh em ruột vậy. Bọn tôi từng học cùng trường.
Giờ hắn là một người buôn khôn bán khéo.
Hắn xây những tòa nhà chọc trời. Vợ hắn mang dòng máu quý tộc.
Tôi sẽ cho cậu gợi ý. Eddie Temple. Cái tên đó có ý nghĩa với cậu chứ?
- Tôi biết ông nói về ai. - Eddie có một con gái.
Charlie. Con bé là Chúa.
Là ánh sáng của đời hắn. Hắn cúi lạy mặt đất nơi con bé dẫm lên.
Nó có vẻ đẹp rất riêng, Charlie.
Hoặc đúng như tên của nó, Charlie Spencer-Temple.
Nhưng nó không chịu cư xử như một quý cô.
Con bé nghiện bột trắng và yêu một thằng cô hồn.
Đó là nơi cậu nhập cuộc. Cậu sẽ đi tìm con bé.
- Tìm nó? - Nó mất tích rồi.
Vậy ông nên kiếm một thám tử tư.
Ờ phải.
Một tay cựu cảnh sát tò mò, vẫn thuộc bảng lương của Scotland Yard?
Con bé đã trốn khỏi một trại cai nghiện ở West Country.
Cai...
Ở đó con bé đã phải lòng một thằng nghiện rác rưởi tên Kinky.
Tôi nghĩ chúng đã quay về London.
Tôi không biết phải bắt đầu từ đâu cả.
Đôi khi chúng ta phải thực hiện việc gì đó vượt quá bổn phận mình.
Nó gọi là sự hy sinh, con trai à.
Cứ hỏi Gene.
Cứ hỏi Morty.
- Tôi sẽ làm hết sức mình. - Cậu làm hết sức cậu và tìm nó.
Có gì hãy báo kịp thời cho ông McGuire.
Tôi cũng có một việc nhỏ vượt quá thông thường.
Gene sẽ giải thích cho cậu.
Mọi chuyện đều vừa ý ngài chứ?
- Hoàn toàn luôn, Angelo. - Cảm ơn.
"Chi tiết, chi tiết. Việc phải làm, việc phải xong.
Đừng quấy rầy tôi với mấy chi tiết. Chỉ cần báo tôi vào lúc xong việc.
- Ai nói câu đó, con trai? - Winston Churchill?
Gần đúng.
Không, là tôi đấy. James Lionel Price.
Thằng bé ngoan.
Tao sẽ gặp mày ở kho ngày mai. Nói chuyện lúc 4 giờ.
Kể mày một chút về chuyện làm ăn. Tao sẽ thu xếp cuộc gặp lúc 5h với Công tước.
- Nó bị sao thế? - Nó vừa xơi một viên.
Hạng siêu thuốc ecstasy đó. Chúng ta sẽ kiếm hàng triệu!
Tao không quan tâm. Đây là kho tàu của tao.
Tao muốn đống thuốc này và thằng đần kia biến khỏi đây ngay.
- Tao không muốn vô tù đâu. - Paul. Bình tĩnh, anh bạn.
Thằng Gene sẽ xuống đây cùng người mua. Mày cũng sẽ có phần mà.
Đây, thong thả đi. Xơi một viên này.
Gene, tại sao chúng ta lại làm ăn với thằng Công tước?
Ừ, tại sao ta lại dây dưa thằng cha đó?
No comments yet. Be the first to leave one.