Taylor Tomlinson: Look at You

Taylor Tomlinson: Look at You

Pakua Manukuu ya Vietnamese

Maelezo ya toleo

Taylor Tomlinson Look at You 2022 2160p NF WEBRip x265 10bit HDR DDP5 1-TrollUHD
Maoni na thanhtu2004
1:01:14

Lebo

webrip
web
BRip
x265
HD
Yamechapishwa tarehe: 2022-11-09
Upakuaji: 33
Wenye Ulemavu wa Kusikia: No

Hakikisho la manukuu ya Vietnamese

Mistari 200 ya kwanza.

‪HÀI KỊCH ĐẶC BIỆT NETFLIX

‪Xin chào đón Taylor Tomlinson!

‪Xin cảm ơn rất nhiều!

‪Xin cảm ơn!

‪Cảm ơn mọi người, cảm ơn nhiều!

‪Xin cảm ơn!

‪Tôi thật sự biết ơn sự có mặt của các bạn. ‪Vài năm trở lại đây thật sự khó khăn.

‪Có lúc tôi còn cắt tóc mái. ‪Cuộc đời trở nên tối mù.

‪Không phải tôi thích để mái. ‪Tôi chỉ muốn được hỏi thăm.

‪Vậy mà cũng hiệu quả đó.

‪Bạn đăng hình mình để mái,

‪mọi người kiểu "Thả hình ngọn lửa. ‪Được đó, gái ơi!" Rồi họ nhắn:

‪"Cô ổn không vậy?"

‪Tôi đã làm thế này. Tôi cắt mái ngang,

‪rồi hai ngày sau đó, cắt đầu nấm ‪lần đầu tiên trong đời.

‪Và ngay khi cắt đầu nấm xong,

‪tôi tự nhủ: ‪"Lẽ ra mình nên để kiểu này trước.

‪Nếu mình tự tha thứ được thì ‪đã không cắt mái ngang kiểu này nhỉ?"

‪Nhưng có một điều. Cảm giác để mái ngang ‪giống y như khi cắt đầu nấm.

‪Lúc nào mình cũng nhìn bạn bè rồi hỏi: ‪"Ê, nhìn tớ kì không?

‪Nếu thấy kì, chắc các cậu ‪sẽ nói tớ biết đúng không? Nó có…

‪Khác theo kiểu không ổn? Không đẹp hay…

‪Thôi. Tớ đổi ý rồi. Tớ không muốn làm vậy.

‪Trễ rồi hả? Chuyện đã rồi?

‪Rồi, không sao, tớ có thể sống thế này."

‪Tôi quay lại trị liệu. ‪Ở đây có ai đang trị liệu không?

‪Hầu hết là phụ nữ. Vấn đề ở chỗ đó.

‪Kiên trì theo trị liệu rất khó.

‪Bác sĩ cũ của tôi bảo ‪khi gần gũi với người khác

‪tôi có khuynh hướng tự vùi dập.

‪Tôi nghĩ điều đó thật nhảm nhí,

‪nên tôi trốn không đến luôn.

‪Rồi sau đó… ‪cuối cùng tôi cũng phải quay lại trị liệu

‪vì cuối cùng tôi đã hẹn hò đủ người

‪mà người nào cũng bảo ‪cái nết của tôi chẳng ra làm sao.

‪Bạn biết đó, ‪khi bạn đạt đủ hạn ngạch yêu đương

‪để nhận ra rằng "À, chắc là tại mình!

‪Nhận xét đổ vào và đều… tán đồng.

‪Tệ thật đó."

‪Sau vài vụ chia tay vật vã vài năm trước,

‪cuối cùng tôi đã nghiêm túc ‪tự nhìn lại mình

‪và nghĩ: "Taylor, nếu năm trên năm người ‪nghĩ rằng khi cãi nhau,

‪mày cư xử như con gấu mèo ‪kẹt trong bao rác.

‪Thì có lẽ đã đến lúc ‪mình phải uống thuốc chống co giật

‪hay chích ngừa dại."

‪Giờ tôi đang uống rất nhiều thuốc.

‪Còn ai khác không? Thuốc trầm cảm?

‪Điều trị bằng thuốc? Vâng.

‪Tốt. Bạn đang uống gì nào? La lớn lên.

‪Zoloft, Lexapro. A!

‪Nhìn chúng ta xem. ‪Anh em ta đều ở đây hết này!

‪Trời đất ơi! Tôi cũng đang uống thuốc.

‪Tôi không nói thuốc gì đâu, ‪đó là chuyện riêng tư, nhưng…

‪Đùa thôi. Tôi uống vài loại.

‪Tôi uống Klonopin ‪để điều trị chứng hoảng loạn.

‪Tôi mừng là mình đang uống Klonopin. ‪Vì trước khi

‪trị liệu bằng thuốc này, ‪tôi luôn bị hoảng loạn

‪ngay khi phải đến chỗ nào đó.

‪Đó là thời điểm tệ nhất để hoảng loạn, ‪vì khi đó bạn phải kìm nén

‪cơn hoảng loạn đó ‪giống như mắc đại tiện mà không kịp đi.

‪Mọi người hiểu ý tôi chứ? Kiểu như

‪"À, tôi xả ra được 60% rồi.

‪Chưa xong nhưng mà tôi phải làm việc.

‪Bốn mươi phần trăm còn lại để sau đi

‪hoặc tôi sẽ phải phóng vào cầu tiêu ‪ngay giữa bữa trưa nếu không có ai."

‪Tôi còn dùng thuốc khác để ngủ

‪vì tôi gặp ác mộng về đêm. ‪Không thể vui vẻ hay thản nhiên nói về nó.

‪"Nửa đêm dậy la hét và…"

‪Loại thuốc ngủ tôi đang dùng rất tốt.

‪Nó không giúp hết ác mộng

‪nhưng nó giúp bạn nằm yên khi gặp ác mộng.

‪Nghe thì tệ đó, nhưng trước đây,

‪tôi thức dậy giữa chừng và run sợ

‪còn bây giờ, tôi vẫn ngủ

‪cho đến kết cục tự nhiên của cơn ác mộng,

‪nhờ đó tôi biết được cái kết.

‪Kiểu như: "À, cuối cùng hắn ta đâm mình.

‪Được đó, cú quay xe trong kịch bản đây, ‪Quý ông Shyamalan Ác Mộng."

‪Tôi tưởng mình uống thuốc trầm cảm.

‪Hóa ra không phải.

‪Hóa ra tôi uống thuốc ổn định tâm trạng

‪mà họ dùng để trị trầm cảm.

‪Sự thật hài hước về thuốc kê đơn.

‪Khi kê đơn thuốc, thật ra họ dùng thuốc ‪trị bốn loại bệnh khác nhau.

‪Tức là bạn không biết mình bị bệnh gì

‪cho đến khi tìm ra một đơn thuốc hiệu quả

‪và tự mình Google tất cả tên thuốc.

‪Sau nhiều năm thử và thất bại,

‪cuối cùng tôi cũng tìm ra đơn thuốc ‪hiệu quả,

‪sáu tháng trước, tôi quyết định ‪Google nó vì phải hiểu vì sao chứ.

‪Và hóa ra những thứ tôi uống

‪chủ yếu được dùng để trị chứng ‪rối loạn lưỡng cực.

‪Thế là tôi quay lại gặp bác sĩ tâm lý ‪và nói:

‪"Có phải nên nghĩ rằng…?"

‪Và cô ấy kiểu "À, đúng rồi!"

‪Tôi hỏi: "Các cô báo cho người ta biết ‪bằng cách chết tiệt này sao?"

‪Và cô ta đáp: "Không đâu. ‪Chúng ta không biết mà.

‪Thật may là chúng ta đã tìm ra." ‪Và tôi kiểu "Chúng ta sao?"

‪Tôi nói: "Cô không biết tôi bị lưỡng cực ‪thật à?" Cô ấy đáp:

‪"Dĩ nhiên không. Chúng tôi tưởng ‪là căng thẳng và trầm cảm."

‪Tôi bảo: "Được rồi. Vì tình huống này ‪khá giống

‪đổ nhầm thuốc cho chó vào phô mai."

‪Rồi tôi nói "Tôi không biết nên thấy sao ‪về chẩn đoán này." Và cô ta nói

‪"Nếu cô thấy ổn hơn, ‪cô không cần phải nói rằng

‪'Tôi bị rối loạn lưỡng cực.' Hãy nói, ‪'Tôi có cảm xúc lưỡng cực.'"

‪Nghe có vẻ giống ai đó đang nói

‪"Tôi đã bảo ‪cô đang hành xử như con khốn mà."

‪Tôi mừng vì biết ‪mình bị rối loạn lưỡng cực.

‪Tôi uống đúng thuốc, tôi đeo nhẫn ‪báo tâm trạng, tôi đang xử lý tốt.

‪Nhưng lúc mới phát hiện, ‪tôi thật sự thấy khó nuốt trôi.

‪Đó là tôi đã nuốt nhiều thuốc rồi nhé.

‪Vì khi phát hiện ra chuyện như thế,

‪bạn sẽ nghĩ: ‪"Trời ạ, mình sẽ kể với ai đó chứ?

‪Mình có nên kể với ai không?

‪Nếu mình kể chuyện này với người ta,

‪mình có hấp dẫn

‪và hoặc đủ tài năng để trở thành ‪một nguồn cảm hứng không?"

‪Đại loại như, nếu tôi có gì đó đặc biệt ‪và người khác cũng có nó

‪và họ phát hiện ra tôi cũng vậy,

‪họ sẽ thấy ổn hay tệ về thông tin đó?

‪Vì khi tôi nhận chẩn đoán, họ đưa ra ‪một loạt tên.

‪Kiểu như "Bạn biết ai bị lưỡng cực không?

‪Selena Gomez."

‪Thế là tôi kiểu ‪"Thông tin đó giúp tôi thấy khá hơn.

‪Cô ấy rất xinh.

‪Được thôi, tôi sẽ bị lưỡng cực."

‪Tôi không lớn lên

‪trong một gia đình chú trọng đến ‪sức khỏe tâm thần.

‪Chúng tôi rất sùng đạo.

‪Không biết liệu bạn có từng cố nói ‪với người bố bảo thủ của mình

‪rằng bạn có vấn đề về tâm thần. ‪Việc đó không thuận lợi lắm.

‪Hồi trung học, tôi nói: ‪"Bố, con nghĩ mình bị trầm cảm."

‪Và ông bảo: "Con chỉ cần thêm đạm thôi. ‪Ăn thêm một muỗng bơ đậu phộng đi."

‪Đúng thế, ngoài kia có nhiều ông bố ‪đang sống trong căng thẳng,

‪bám lấy hũ bơ đậu phộng ‪như thể đó là giải pháp cho mọi vấn đề,

‪như chiếc phao giữa cơn bão.

‪"Rồi sẽ qua thôi!"

‪Lời khuyên về sức khỏe tâm thần duy nhất ‪bố cho tôi

‪là tôi bị hoảng loạn ở thời trung học

‪và tôi không biết nó là gì, ‪tôi đã rất căng thẳng.

‪"Con không biết.

‪Con không biết làm gì ‪khi cảm thấy thế này."

‪Và ông ấy bảo: "Được rồi,

‪bố chỉ có thể nói ‪khi nào con cảm thấy thế này,

‪hãy tránh xa những người con yêu quý, ‪càng xa càng tốt,

‪cho đến khi con cảm thấy khác đi."

‪Chính là kiểu lời khuyên dành cho một ‪người sói, kiểu như là…

‪"Hãy chạy vào rừng đến khi nào ‪mày không còn là quái vật nữa.

‪Đừng để người ta thấy mày biến hình. Họ sẽ ‪không chấp nhận con người thật của mày."

‪Và có những người bạn dọa tôi lúc tôi ‪cố gắng chữa trị.

‪Họ bảo: ‪"Tớ thử uống thuốc chống trầm cảm rồi.

‪Tớ không thích cảm giác khi uống. ‪Không còn là chính mình."

‪Giờ khi tôi cũng đang uống, tôi nói: ‪"Đúng, tớ cũng thế! Tuyệt cú mèo."

‪Được chứ? Và tôi cảm thấy là chính mình.

‪Tôi chỉ cảm thấy như có ai đó ‪đang ngồi trên người mình và bảo: "Suỵt!

‪Đừng nói nữa. Cô sẽ làm hỏng tất cả. ‪Chúng ta…

‪Chúng ta đang cố giúp cô.

‪Cô mà chịu im miệng đi ‪thì giờ đã lấy được chồng rồi.

‪Nhớ chưa? Chúng tôi cũng thế. ‪Chúng tôi đang cố giúp cô. Ngủ đi.

‪Chọn cuộc phiêu lưu khác mà theo."

‪Và họ cảnh báo về tác dụng phụ ‪của việc uống thuốc.

‪Họ bảo "Có thể ham muốn tình dục sẽ giảm."

‪Và tôi nói thật nhé, tôi đã trải nghiệm ‪điều đó khi dùng thuốc,

‪nhưng không biết là do ham muốn giảm

‪hay là lòng tự tin tăng lên nữa.

‪Bạn biết chứ?

‪Do tôi không có tâm trạng, hay do tôi ‪không cần kiểu công nhận đó? Là gì nhỉ?

‪Vì trầm cảm sẽ làm bạn suy sụp

‪và bạn thì "Dù gì cũng ở dưới đáy, ‪thôi cứ làm ai đó vui đi. Mình…"

‪không muốn lãng phí công sức."

‪Nếu bạn không cười, ‪chúc mừng mức Serotonin của bạn nhé.

‪Còn bạn thì nói "Serotonin là gì?" ‪Đừng lo. Bạn có đủ rồi.

‪Tôi đã không chắc ‪mình có nên nói về điều đó trên sân khấu.

‪Và rồi tôi cần chất liệu mới để diễn ‪và tôi nói "Cháy hàng! Có gì bán nấy."

‪Không, thực sự là tôi bất ngờ

‪là tôi cảm thấy tệ về điều đó ‪vì tôi nghĩ mình rất cởi mở.

‪Và tôi không nghĩ bất kì ai nên buồn

‪khi bị chẩn đoán có vấn đề tâm thần

‪vì đó chỉ là thông tin về bạn

‪mà sẽ giúp bạn biết cách ‪chăm sóc bản thân tốt hơn.

‪Đúng thế.

‪Bị rối loạn lưỡng cực không sao cả.

‪Rối loạn lưỡng cực như không biết bơi vậy.

‪Bạn có thể ngại nói ra

‪và bạn sẽ khó đi đến những chỗ nhất định.

‪Nhưng có phao tay mà.

‪Chỉ cần bạn đeo phao tay,

‪bạn có thể đến bất kì ‪chỗ quái nào bạn thích.

‪Và… tôi biết vài người trong số các bạn ‪sẽ nói "Taylor này,

‪nếu tôi bị đánh giá vì đeo phao thì sao?"

‪Bọn họ không hề quan tâm ‪sống chết của bạn,

‪vậy thì quan tâm làm gì?

‪Hay là kệ mẹ họ đi, một chút thôi.

‪Tôi không biết nữa.

‪Nói gì đi nữa, bạn cũng phải đeo phao tay

‪vì sẽ không hay khi biết ‪bạn không biết bơi

‪mà vẫn xuống bể bơi

‪và nhảy vào chỗ sâu nhất, ‪gây rắc rối cho tất cả mọi người.

‪Và bạn vùng vẫy nói "Tôi không sao!" ‪Họ thì bảo "Cô đang sắp chết đuối đó."

‪Rồi có ai đó tốt bụng và đẹp trai ‪nhảy vào giúp bạn.

Maoni

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left