Mistari 200 ya kwanza.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
- Vậy tuần sau là cá hồi Copper River? - Nghe được đấy.
- Đó là lời hứa à? - Chắc chắn.
Được rồi, mong là vậy.
Chào Theresa hộ tôi nhé.
Cảm ơn. Được rồi, Love.
Tôi là người lạc quan.
Và Love, đó là lý do vì sao tôi sẽ nói,
"Anh rất háo hứng kể chuyện tình của ta cho các con."
Tôi biết, dù mới bắt đầu,
nhưng con người tôi luôn vậy.
Ngay khi còn nhỏ, chỉ cần một cái nhìn từ một cô gái
và tôi đã thử họ của mình với tên cô ấy.
Tôi không nghĩ đó là sai.
Tôi nghĩ tình yêu nên đột nhiên xuất hiện và hạ gục bạn hoàn toàn.
Nhưng đừng nhầm lẫn sự lạc quan với sự chắc chắn.
Tôi đã rút ra vài bài học cay đắng,
lũ ngốc luôn vội vàng.
Và tôi đã là kẻ ngốc nhiều hơn một lần.
Nếu thành thật, tôi thấy có gì không ổn
và thanh minh chúng.
Tôi rất muốn có được tình yêu,
đó là lý do tôi phải nhìn thật rõ.
Anh biết không? Tôi sẽ đợi cá thu vua.
- Được rồi. - Sắp có rồi nhỉ?
Tìm những điều không ổn trước khi đi quá xa.
Tên nó là gì?
- Cindy. - Cindy?
Không phải nói là tôi lạc quan, nên...
câu chuyện của chúng ta, có lẽ bắt đầu từ một tuần trước.
CHÀO MỪNG ĐẾN LOS ANGELES
Tôi tới đây,
và trong vài phút, tôi biết…
mình đang ở một vùng đất xa lạ.
Người bơm môi,
phê thuốc, mù quáng đi theo xu thế ở khắp nơi.
Gã này nói tóm gọn là:
một kẻ Unabomber ký hợp đồng đóng ba phim.
Chào mừng đến thành phố nơi mọi người cố biến mất
mà không cần thực sự cố gắng.
Tôi chụp ảnh với anh được không?
Ồ, chắc rồi.
Tội nghiệp.
Hẳn anh ta rất ghét sự chú ý.
- Được rồi, ảnh đẹp đó. - Hendy, chụp với tôi được không?
Và rồi có tôi,
người trong số bốn triệu không muốn bị phát hiện.
Được rồi.
Bước một trong nỗ lực của tôi...
bánh taco
với một người có ý định
tạo ra một con người mới, khó xác định vị trí,
ít nhất theo quảng cáo được làm cẩn thận trên Craigslist.
Anh đã từng nghĩ về việc bây giờ mọi thức ăn đã bị biến đổi gen?
Kiểu như, chính xác thì
đống ngô biến đổi này làm gì với biểu sinh của ta?
Rõ ràng, California có thương hiệu về các nhà thuyết âm mưu.
Phải, hãy cẩn thận, bạn sẽ có một lá gan không còn sạch.
...anh có thể cho lợn không khí trong lành để chúng không cần kháng sinh nữa.
Tôi nghĩ vậy.
- Lồng không phải đáp án. - Đúng, không bao giờ.
Vậy, thứ tôi cần...
Tôi hiểu rồi.
Rời đi, không dấu vết.
Nếu tôi muốn rời đi hôm nay, ví dụ tới Mexico...
Lựa chọn tuyệt đó.
Thức ăn sạch hơn và rẻ, anh sẽ yêu nơi đó.
Nhưng tôi không thể ở đó mãi.
Tôi có việc chưa xong ở đây.
Tôi không khuyến khích quay lại đâu.
Rời đi để trốn Candace là bắt buộc,
nhưng lựa chọn quay về đây
và đối mặt với cô ấy khi đã sẵn sàng cũng vậy.
Tôi cần thứ gì đó toàn diện hơn.
Rồi.
Đây là thỏa thuận.
Làm thẻ căn cước hoàn hảo, có thể dùng được tốn rất nhiều thời gian.
Will mà anh đang thấy đây,
tôi đã hoàn chỉnh danh tính của mình trong một thập kỷ.
Tôi có việc làm.
Kiểm tra lý lịch tôi à, chúc may mắn.
Ảnh mặt trên mạng?
Không thể tìm được.
Cứ tra đi và tôi cảm thấy như mình có thật.
Và nó là sự lao động của tình yêu
quá sâu sắc để định được giá.
Tôi hiểu rồi.
Tôi rất cảm kích nếu anh có thể giúp.
Vậy anh có mang nó theo hay...?
Theo tôi.
Tôi nhận ra rằng với vấn đề giữa tôi và Candace,
mua đồ của gã này là không đủ,
và tôi không có mười năm để tạo ra danh tính mới.
Anh có lợi thế khi là người da trắng.
Không ai nghi ngờ khi một gã da trắng.
Tôi nhận ra mình phải là anh ta.
Will có vẻ ổn với một gã đã ở trong hộp cả tuần.
Vào đây.
Không có ông Mooney,
phải mất nguyên hai ngày để lắp thứ này.
Căng thẳng làm khi Will nhìn tôi lắp chúng.
Anh nên tự hào về mình.
Thủy tinh plexi ba phần tư inch thật khó nhằn.
Nhưng những đường viền này thật đẹp.
...chú ý tới chi tiết...
Tôi nghĩ Mooney sẽ rất ấn tượng.
Tôi đoán nó biểu trưng cho anh.
Có lẽ là không gian an toàn?
Không gian anh cần khi còn bé để bảo vệ...
Tôi biết ai ở đây cũng thích nói về cảm xúc của họ,
nên nếu anh muốn một buổi trị liệu...
kể về Jasper đi.
Nhìn anh kìa.
Có thể đặt mình ở bên ngoài,
việc đó hẳn rất quyền lực...
Ai... là Jasper?
Nhanh lên.
Hắn nói anh có gì đó của hắn.
Hắn đang tìm tôi.
- Anh không thể giữ tôi ở đây. - Tôi đã nói chỉ là tạm thời.
Và kế hoạch là gì?
Tôi... Nghe này, tôi không... Tôi xin lỗi.
Tôi đã không nghĩ…
Tôi chỉ hành động.
Nó là khẩn cấp.
- Anh có thể thả tôi ra. - Tôi cũng muốn vậy.
Hãy tìm cách làm điều đó thật an toàn cho hai ta.
Ngay khi Jasper biến mất.
Anh không hiểu ý tôi.
Cái lồng này không tuyệt.
Tôi cần ánh sáng.
Tôi cần thuốc.
Chuyện này sẽ không tốt cho anh đâu.
Nếu anh muốn tôi cân nhắc nhu cầu của mình…
nói cho tôi gã này muốn gì.
Jasper Krenn.
Tôi gặp hắn ở nơi mọi người gọi là "web tối".
Còn không phải khách hàng. Tôi điều tra hắn...
tôi không thích nên từ chối diễn.
Vậy anh chưa từng gặp hắn?
Đúng.
Hắn không biết tôi trông thế nào,
nên sẽ không biết anh chỉ là tên khốn nào đó
dành gạch đánh vào đầu và cướp danh tính của tôi,
nếu đó là điều anh đang hỏi.
Được rồi.
Được rồi, đợi đã. Anh...
Anh đòi phí...
trước khi gặp mặt.
Anh không trả lại tiền cho hắn.
Điều đó có thể là đúng.
Anh phải trả lại hắn.
Tôi muốn lắm nhưng đã tiêu nó rồi.
Và khả năng kiếm tiền của tôi bị giảm đi khi ở trong lồng.
Anh nợ bao nhiêu?
Ba nghìn đô la.
Không vấn đề.
Chỉ nhiều 2.700 đô tôi có
vì sự rời đi không có kế hoạch của mình.
Dạy một người cách câu cá…
bạn sẽ nuôi sống họ cả đời.
Dạy anh ta làm sách giả,
và có lẽ, chỉ là có lẽ...
anh ta có thể làm ra thứ gì đó đáng giá...
Ba ngàn.
Nhiều nhất có thể.
Vậy thì ba ngàn.
Tiêu chuẩn của ông ta thấp thật.
Mooney sẽ vứt lại nó cho tôi và bắt làm lại thêm 50 lần.
May mắn thay, hiệu sách LA thực ra là phép nghịch hợp.
Ít nhất giờ tôi có thể đuổi gã Jasper này đi,
quay lại câu chuyện:
em...
người có thể
chỉ cần trả một khoản phí 3.000 đô la
để ở khu Gomorrah này .
Nó đáng mà.
Giá mà em không phải người dậy sớm.
CHỢ CÁ LOS ANGELES
Nó dần trở nên dễ hiểu,
tôi nhìn em càng nhiều,
thì càng khó để thấy em rõ ràng.
Nếu không muốn bị tổn thương,
tôi phải giữ khoảng cách tới khi thẩm tra xong.
Này!
Anh cứ đi lang thang. Đây.
Mặc dù nó rất khó khi em cứ mời tôi mọi thứ.
Tôi không muốn làm phiền cô.
Không thể nào.
Nhìn con cá mặt trăng kia đi.
- Cá của Ecuador hay địa phương? Cảm ơn. - Địa phương.
Tôi biết cô đang bịa ra chuyện này để gây ấn tượng với tôi.
Cô không cần cố quá.
Nếu cô nói con cá kia là người ngoài hành tinh, tôi sẽ tin.
Không, đó là lý do vì sao thật tốt khi anh đi theo tôi hôm nay.
Với một người làm ở Anavrin,
anh thiếu hiểu biết về lối sống của người ăn cá.
Tôi không biết gì về họ cả.
Cô ổn chứ? Trông cô hơi...
Không.
No comments yet. Be the first to leave one.