Mistari 200 ya kwanza.
8:00 SÁNG, ELIAS-CLARKE PHÒNG NHÂN SỰ
XE BUÝT NÀO DỪNG Ở ĐÂY?
ĐẠI HỌC NORTHWESTERN TỔ CHỨC PHONG TRÀO TAKE BACK THE NIGHT
Chúc may mắn.
DỰA THEO TIỂU THUYẾT CỦA LAUREN WEISBERGER
NHÀ XUẤT BẢN ELIAS-CLARKE
Chào, tôi có cuộc hẹn với
Emily Charlton?
- Andrea Sachs? - Vâng?
Tuyệt. Bên nhân sự chắc chắn có khiếu hài hước kỳ lạ. Đi theo tôi.
Rồi. Tôi từng là trợ lý thứ hai của Miranda
nhưng trợ lý đầu tiên của bà ấy mới được lên chức, nên giờ tôi là số một.
- Cô đang tìm người thay thế mình. - Ừ, tôi đang cố.
Miranda đã sa thải hai cô gái trước chỉ sau vài tuần.
Chúng tôi cần tìm ai đó sống sót nổi ở đây.
- Cô hiểu không? - Có, tất nhiên. Miranda là ai?
Trời ơi. Tôi sẽ giả vờ là cô không hỏi tôi điều đó.
Bà ấy là tổng biên tập của Runway. Chưa kể là một huyền thoại.
Làm cho bà ấy một năm là cô có thể được nhận ở bất kỳ tạp chí nào cô muốn.
Có cả triệu cô sẵn sàng sống chết vì công việc này đó.
Nghe có vẻ là một cơ hội tuyệt vời. Tôi mong được xem xét.
Andrea à,
Runway là tạp chí thời trang, thế nên quan tâm đến thời trang là rất quan trọng.
Sao cô nghĩ tôi không quan tâm đến thời trang?
Trời ơi.
Không!
Có chuyện gì đó?
Bà ấy đang tới. Báo mọi người đi.
Lẽ ra phải 9:00 bà ấy mới tới chứ.
Tài xế vừa nhắn tin, cô chăm sóc da mặt của bà ấy bị vỡ đĩa đệm.
Trời ạ, mấy người này.
- Ai đó? - Tôi còn không thể nói.
Rồi, mọi người. Chuẩn bị tinh thần đi!
Có ai ăn bánh mì tròn kẹp hành à?
Xin lỗi, Miranda.
Tránh ra nào.
Tôi không hiểu sao xác nhận cuộc hẹn lại khó thế.
Tôi biết, xin lỗi, Miranda. Tôi đã xác nhận...
Tôi không có hứng thú biết rõ sự bất tài của cô.
Bảo Simone tôi không nhận cái cô mà cô ta gửi tôi cho bố cục Brazil.
Tôi cần người sạch sẽ, khỏe mạnh, vui vẻ. Còn cô ta thì dơ dáy, mệt mỏi, bụng phệ.
Trả lời "có" cho tiệc của Michael Kors.
Tôi muốn lái xe thả tôi lúc 9:30, và đón tôi vào đúng 9:45.
Rồi gọi cho Natalie ở Glorious Foods và nói "không" lần thứ 40. Không.
Tôi không muốn bánh dacquoise. Tôi muốn torte với mứt quả đại hoàng.
Rồi gọi chồng cũ của tôi và nhắc ông ta
đi họp phụ huynh ở Dalton tối nay,
sau đó gọi chồng tôi, mời ông ấy đi ăn tối cùng tôi
ở nhà hàng tôi đã đến cùng Massimo.
Ngoài ra, bảo Richard tôi đã thấy ảnh mà anh ta gửi
về các nữ binh sĩ nhảy dù
và họ đều hết sức kém hấp dẫn.
Chẳng thể kiếm được ai đáng yêu
- và mảnh khảnh mà nhảy dù à? - Không.
- Tôi đặt yêu cầu quá cao à? - Không.
Không hẳn.
Ngoài ra, tôi cần xem tất cả những bộ Nigel đã chọn
cho vụ ảnh bìa lần hai của Gwyneth.
Không rõ cô ta đã sụt chút cân nào chưa. Ai kia vậy?
Chẳng ai cả.
À, bên nhân sự gửi cô ta tới cho vị trí trợ lý mới.
Tôi đã phỏng vấn cô ta trước hộ bà.
Nhưng cô ta vô vọng và hoàn toàn không hợp việc này...
Rõ ràng, tôi phải tự phỏng vấn,
vì hai cô trước mà cô gửi cho tôi là hoàn toàn không thích hợp,
nên hãy cho cô ta vào.
Thế thôi.
Vâng.
- Bà ấy muốn gặp cô. - Vậy ư?
Đi mau.
Cái này xấu òm. Đừng để bà ấy thấy.
- Đó là... - Đi đi.
Cô là ai?
Tôi là Andy Sachs.
Tôi vừa tốt nghiệp Đại học Northwestern.
Vậy cô làm gì ở đây?
Tôi nghĩ tôi có thể làm tốt vị trí trợ lý của bà.
Và...
Tôi đến New York để làm nhà báo, tôi gửi thư xin việc đi khắp nơi
và rốt cuộc nhận được cuộc gọi từ Elias-Clarke
và đã gặp Sherry tại phòng nhân sự và...
Về cơ bản, ở đây hoặc ở Auto Universe.
Vậy cô không đọc Runway?
Không.
Trước ngày hôm nay, cô chưa từng nghe về tôi à?
Chưa.
Cô không có phong cách hay thẩm mỹ thời trang.
Chà...
Tôi nghĩ việc đó tùy thuộc vào...
Không. Đó đâu phải câu hỏi.
Tôi từng là tổng biên tập của The Daily Northwestern.
Tôi đã thắng một cuộc thi quốc gia cho sinh viên báo chí với một loạt bài
về Công đoàn Lao công
- đã phơi bày việc bóc lột... - Thế thôi.
Rồi. Bà rất đúng. Tôi không hợp ở đây.
Tôi không gầy hay quyến rũ và không biết nhiều về thời trang
nhưng tôi thông minh.
- Tôi học nhanh và rất chăm chỉ. - Tôi đã lấy được hàng độc quyền
của Cavalli cho Gwyneth.
Vấn đề là, với cái mũ lông khổng lồ mà cô ấy đội,
trông cô ấy như đang diễn trên sân khấu ở Golden Nugget.
Cảm ơn vì đã dành thời gian.
Cái cô nhỏ bé buồn rầu đó là ai?
Ta đang làm số về trước và sau mà tôi không biết à?
Andrea này.
Khoan. Em có việc ở tạp chí thời trang?
Đó là gì, phỏng vấn qua điện thoại ư?
- Đừng xấu tính thế. - Không, anh chỉ...
Miranda Priestly nổi tiếng là khó lường.
Rồi, Doug. Làm sao cậu biết bà ấy là ai mà tớ lại không biết?
Tớ thực ra là nữ mà.
Điều đó giải thích rất nhiều.
Làm cho Miranda Priestly là một thương vụ lớn.
Cá là có cả triệu cô sẵn sàng sống chết vì công việc đó.
Ừ, tuyệt. Vấn đề là, tớ không thuộc số đó.
Ta phải có nơi để bắt đầu chứ, đúng không?
Nhìn nhà hàng mà Nate làm việc này.
Thôi nào. Khăn ăn bằng giấy ư? Ôi trời!
Ừ, còn Lily đang làm việc ở phòng tranh đó. Em biết đấy.
Ồ, xin lỗi. Mà chính xác thì cậu làm gì?
Tớ thật may, tớ đã có việc mình mơ ước.
- Cậu phân tích nghiên cứu doanh nghiệp. - Nhà phân tích nghiên cứu.
- Các cậu nói đúng. Việc của tớ tệ quá. - Không.
- Rất tệ. Tớ không... Rất chán. - Ổn cả thôi. Thở đi nào.
- Tớ đang cố. - Uống đi.
- Tớ sẽ uống. - Tớ muốn nâng cốc chúc mừng.
Vì công việc trả tiền thuê nhà.
- Vì công việc trả tiền thuê nhà. - Phải. Vì công việc trả tiền thuê nhà.
Ôi, cưng à. Anh nên chứng kiến cách mấy cô ở Runway ăn mặc.
Em chẳng có gì để mặc đi làm.
Thôi nào, em sẽ trả lời điện thoại và đi mua cà phê.
Em cần đầm dự tiệc cho việc đó à?
Em nghĩ là có thể đó.
Anh thì nghĩ lúc nào trông em cũng tuyệt.
Em nghĩ anh nói quá rồi.
- Này. Thôi nào. - Ừ.
Hãy về nhà đi. Anh nghĩ ra một việc ta có thể làm
- mà không cần quần áo đó. - Thật ư?
- A-lô? - Andrea.
Miranda quyết định hủy bài về áo khoác mùa thu cho tháng Chín,
và bà ấy chèn vào đó vụ chụp ảnh ở Sedona từ tháng Mười.
Cô cần đến văn phòng ngay lúc này.
Mua cà phê cho bà ấy trên đường đi.
Ngay giờ ư?
Giờ lấy bút và viết xuống này,
tôi muốn một ly latte không bọt, tách kem,
thêm cà phê và ba ly cà phê lọc có thừa khoảng đổ sữa.
Cực nóng nhé. Ý tôi là nóng đó.
- A-lô? - Cô đang ở đâu?
Tôi gần tới rồi. Vâng.
Khỉ ạ.
Vì sao cà phê của tôi chưa tới đây?
Cô ta chết rồi hay sao?
Không... Trời ơi.
Đợi dài cả cổ.
Tôi hy vọng cô biết đây là việc rất khó mà cô hoàn toàn không hợp.
Nếu cô hỏng việc, tôi cũng gặp nguy đó.
Nào, treo áo lên. Đừng quăng lung tung.
Rồi. Trước hết, cô và tôi trả lời điện thoại.
Phải trả lời ngay mỗi khi điện thoại reng.
Cuộc gọi mà bị đưa vào hộp thư thoại sẽ khiến bà ấy cáu lắm.
Nếu tôi không ở đây... Andrea.
Cô sẽ phải ở rịt cái bàn đó.
Thế lỡ tôi cần đi?
Cái gì? Không. Có lần, một trợ lý rời bàn
vì cô ta bị dao rọc thư làm đứt tay.
Khiến Miranda không kịp gặp Lagerfeld
ngay trước khi ông ấy lên chuyến bay dài 17 tiếng tới Úc.
Giờ cô ta làm ở TV Guide.
Phải luôn bám lấy cái bàn, hiểu rồi.
Văn phòng Miranda Priestly nghe.
Bà ấy không rảnh lúc này.
Ai đó...
Vâng, tôi sẽ báo là cô đã gọi.
Lại lần nữa.
Hãy nhớ, cô và tôi có công việc khác hẳn nhau.
Cô mua cà phê và chạy việc vặt.
Còn tôi phụ trách lịch trình của bà ấy,
các cuộc hẹn, chi phí bà ấy dùng, và
quan trọng nhất, tôi sẽ đi với bà ấy tới Tuần lễ Thời trang ở Paris vào mùa thu.
Tôi được mặc đồ cao cấp. Được tham dự các chương trình và bữa tiệc.
Tôi được gặp các nhà tạo mẫu. Rất tuyệt diệu.
Rồi, giờ ở yên đây.
Tôi đi tới Ban Nghệ Thuật để đưa họ sách mẫu.
- Cái gì cơ? - Đây là sách mẫu.
Nó là bản mẫu chứa hết nội dung của số báo tới.
Ta giao nó tới nhà của Miranda vào mỗi tối, bà ấy gửi... Đừng chạm vào.
Sáng hôm sau, bà ấy gửi lại cùng với ghi chú.
Đáng lẽ trợ lý thứ hai phải làm việc này
nhưng Miranda rất kín đáo, và không thích người lạ tới nhà.
Nên cho tới khi bà ấy quyết định cô không phải kẻ tâm thần,
tôi nhận nhiệm vụ đáng yêu là đợi chờ sách mẫu này.
- Emily à? Tôi làm gì nếu... - Tự xử lý đi.
A-lô, văn phòng của bà Priestly.
Ý của tôi là thế mà. Văn phòng của Miranda Priestly.
Bà ấy đang họp. Làm ơn để lại lời nhắn nhé?
Được rồi.
Cô đánh vần từ "Gabbana" nhé?
A-lô?
Chắc là không rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.