Mistari 200 ya kwanza.
You move over.
Chào, tôi là Luke, đây là bộ phim của tôi. Cho tôi hỏi vài câu nhé.
Tại sao bạn lại nhảy?
Vì nó như hơi thở, cuộc sống của tôi.
Tôi không thích giả vờ. Khi tôi nhảy tôi cũng chẳng giả vờ.
Tôi là chính tôi khi tôi nhảy, tuyệt hơn bất cứ lúc nào trong ngày.
Tôi nhảy để trở thành 1 người khác.
Có nhiều thứ trên thế giới này muốn chèn ép bạn.
Nhưng khi bạn nhảy, bạn được tự do.
Chúng tôi bất đầu nhảy từ khi lên 7, trong chính ngôi nhà của chúng tôi, ngay phòng khách.
Chỉ nhảy và nhảy, bắt chước Micheal Jackson.
Và tôi chỉ thích nghe nhạc trong tiệm tạp hóa
nhảy xung quanh những cái kệ bán hàng
rôi người ta bảo "Này, bình tĩnh lại"
Và tôi "Tôi không thể dừng lại, tôi phải nhảy, tôi phải nhảy".
Khi người ta đi ngủ thì tôi lại mở cửa gara và tập nhảy.
Thật tuyệt khi tôi nhận ra là tôi yêu thích nó vì tôi chưa bao giờ cống hiến
nhiều thời gian và công sức vào thứ gì đó như thế.
Đó không đơn giản chỉ là nhảy nhót lung tung. Nhảy cũng có vốn từ vựng riêng của nó.
- Inglewood. - Tôi đến từ Argentina.
Tôi từ bắc Uganda.
- Miami, Florida. - Koreatown, Los Angeles.
Có đầy rẫy những băng đảng và bạo lực.
Tôi không thể bị kẹt ở đó mãi được.
Thị trấn của tôi bị tấn công.
Cha mẹ tôi không muốn thấy mặt tôi nữa.
Cô ấy đá tôi ra khỏi nhà.
- Tôi phải ra đi. - Những điệu nhảy đã cứu tôi.
Những điệu nhảy thật sự đã cứu tôi.
Nếu không nhảy, chúng tôi cũng chẳng biết làm gì bây giờ nữa.
Tôi trắng tay, tôi không có tiền.
Tôi đã sống ở New York với 15$ một tuần.
Những điệu nhảy mang chúng tôi đến gần nhau, khắp thế giới, chúng tôi ở đây.
Sự thật thì bên trong mỗi con người là một vũ công.
Chúng tôi đều có nhịp đập trái tim.
Chúng tôi đều có giai điệu bên trong mình. Boom - Boom, boom - Boom.
- Anh nói gì nhỉ? - Anh gọi chúng tôi là gì?
- Sinh ra từ máy nghe nhạc? - Yes.
- Sinh ra từ máy nghe nhạc. - Nghe được đấy.
Sinh ra từ máy nghe nhạc.
Âm thanh này nghe thật ngu ngốc, nhưng tôi lại thích nó.
Và nếu chúng tôi nghe đủ nhiều
có lẽ chúng tôi sẽ nhận ra là tất cả cùng nhảy chung một bài nhạc.
Những sinh viên mới của trường ĐH New York Chào mừng đến với quảng trường Washington.
Nó là trung tâm, và bên phía bên phải là...
Cha? Mẹ? Hai người có thể về được rồi.
Không, ta sẽ dẫn con và Camille đi ăn tối.
Cha mẹ đã hứa với gia đình cô ấy rồi.
Thôi mà, không cần đâu.
Phải, bọn con ổn rồi, thật mà cô A.
- Ta đi thôi. - Được rồi. Chụp tấm cuồi cùng nhé.
OK. Tấm cuối cùng.
Đừng sít vào nào, bọn con là bạn tốt cơ mà.
- Gần rồi cơ mà. - Gần hơn nữa đi! Ôm cô ấy đi chứ.
- OK. - Tốt lắm con trai.
Được rồi. Sẵn sàng. Nói "mẹ thật dễ thương" đi nào.
- Mẹ thật dễ thương. - Cám ơn.
Chuẩn bị...
Oh. Look at this. Picture of a hat. I got a hat with hair.
Nếu ông nội con thấy cha chào tạm biệt con lúc này một kỹ sư tương lai...
Cha rất vui vì con không nhảy nhót nữa.
Oh, sao cũng được.
- OK, con làm mẹ tự hào. - OK. Được rồi.
Cho mẹ chui vào balô của con nhé?
- Mẹ ôm chặt quá. - Thôi nào, con trai.
Con sẽ làm mẹ từ hào nếu con có thể đi vô trong kia chứ.
- Con yêu à! - Mọi người đi hết rồi.
- Được rồi. OK. - Con sẽ gọi khi đến ký túc xá.
- Nhớ lăn khử mùi nhé con trai, mỗi ngày. - Đi nào.
- Nhớ nha, quan trọng lắm đấy. - Đi nào em!
- Vì con là một đàn ông rồi đó. - Em à, coi chừng kẹt xe đó.
Được rồi.
- Wow! Họ thật là... - Thật lúng túng.
- Mình định nói "love you". - Xin lỗi..
Hey, Cam, xem kìa.
Là phiên bản giới hạn của giày Nike Dunk đấy.
Uh - Oh. Biết rồi. OK, Moose, điểm đến kế tiếp là quảng trường.
Mình chỉ muốn nhìn gần hơn. Mình trở lại ngay. Ok?
Sao cũng được.
- Tôi cược 25$ cho Kid Darkness. - 25$ cho Darkness.
- Chung tiền đi nào - Xin lỗi nhé.
Oh, xem kìa.
Yo, tôi cược 10$ cho cậu nhóc đó.
Tôi 20$.
Yo, thấy không hả?
Oh, whoo - Hoo - Hoo!
Vô nhảy đi cậu nhóc.
Xem anh ấy có gì nào?
- Yo, xem anh ấy kìa. - Nhảy cũng khá đấy.
Xem kìa, nhảy được đấy.
Tôi không nghĩ anh ấy lại nhảy được như thế.
Anh bạn, cho chúng tôi xem anh có gì nào.
Cố lên, Darkness
Oh!
Oh!
- Bắt tên này đi. - Cảnh sát kìa, dừng lại thôi.
Chạy thôi. Họ đang đuổi theo kìa.
Nhanh lên.
Chạy thôi.
Này, tôi không thể...
Không có thời gian đâu. Chạy đi.
- Cảnh sát đây! - Tránh đường.
Này, anh chuẩn bị làm gì vậy?
Nhảy trước, rồi sợ sau.
Whoa.
Tránh ra! Tránh ra.
Xin lỗi.
Tránh đường.
Oh. Ah.
Ôi, mệt đứt cả hơi.
Phổi của tôi, nó đang cháy đây này.
Anh đi đâu đấy?
Yo.
Anh làm thế nào vậy?
Ý tôi là cứ như anh biết bay ấy anh như một tên ninja vậy.
- Luke. - Ồ, cụng tay nào.
Thế nào?
Được rồi.
Tôi là Robert Alexander đệ tam.
Từ lúc anh hỏi.
Nhưng anh có thể gọi tôi là Moose.
- Tôi thương không thấy cậu quanh đây. - Tôi vừa mới nhập học ĐH New York.
- Tôi sẽ trở thành kỹ sư. - Nhưng cậu cũng có thể thành một vũ công.
Thôi, thôi không được đâu.
Ý tôi là, hồi trung học nhảy nhót đối với tôi tuyệt lắm nhưng đó là khoảng thời gian tôi đối mặt với thế giới thực.
Cậu thật sự không biết mình làm gì hồi nãy hả, anh bạn?
- Cậu là B - FAB. - B - FAB là gì thế?
Born from a boombox. (Sinh ra từ máy nghe nhạc)
Chẳng hạn như là có một số người phải đi học nhảy nhưng còn có một số người sinh ra là để nhảy rồi.
Cậu đang ở thành phố New York, trung tâm vũ hội của thế giới.
Xem này.
Cuộc thi lớn nhất từ trước tới giờ. Chưa bao giờ tiền thưởng lại nhiều thế.
Và mấy anh chàng ở công viên hồi nãy, bọn họ cũng chuẩn bị đi thi đấy.
Cậu đủ khả năng đó, cậu nên đi thi đấu.
Xe của cậu à?
Chúa ơi, tuyệt quá.
Vào đi.
Những gì cậu thấy ở công viên hôm nay chỉ là sự khởi đầu mà thôi.
Đến rồi.
- Đây là đâu vậy? - Thôi nào.
Chào mừng đến nhà của mình. Ngôi nhà của cướp biển.
Đẹp đấy, hơi nhỏ một chút.
Cha mẹ mình biến đổi chỗ này một năm trước.
Tất cả sống ở trên và mở một CLB ở dưới để kiếm sống.
Coi như là một nơi ẩn náu vậy đó.
Chúng tôi gọi đây là "Vault".
Bản sắc ở đây là nhảy.
Chúng tôi sống cùng nhau, làm việc cùng nhau, thi đấu cùng nhau.
Nhưng không giống những nhóm khác chúng tôi có phong cách riêng.
Mình tìm thấy những người này quanh thành phố. Họ rất tài năng, nhưng lại sống lang thang.
Bọn mình kết nghĩa anh em tại đây, như một gia đình vậy
nơi trở thành chính mình không luật lệ gì hết.
Nơi này thật tuyệt.
Thing 1 and Thing 2 ở kia, họ là anh em sinh đôi Chicago.
Này, chúng tôi đã thấy cậu nhảy ở công viên hồi sáng. Cậu thật là....
- Tuyệt vời! - Cứ như là người ngoài hành tinh vậy.
- Cậu thật tuyệt vời. - Cho tôi hỏi một câu nhé...
Thôi nào, anh em, đừng hỏi, tôi sẽ dẫn cậu cấy dạo một vòng.
Được rồi.
Các cậu thật tuyệt.
- Luke. - Jacob!
Gì thế.
- Đây là Moose. - Rất vui khi gặp cậu, Moose.
Anh chàng này là thuyền trưởng đấy.
Tôi nghe nói cậu đã làm vài thứ ấn tượng ngoài công viên hồi sáng phải không?
Sao ai cũng biết vậy?
Nếu là cậu đánh bại Kid Darkness thì tin tức lan nhanh lắm.
Luke này, tôi nói chuyện với cậu một lát nhé, tôi có...
- Tí nữa nhé! Tôi phải dẫn cậu ấy đi xem một vòng. - Để bọn tôi dẫn cậu ấy cho.
Cho cậu ấy xem xung quanh nào.
- Thôi nào các cậu. - Làm ơn mà!
Thôi mà, Chúa sẽ làm gì nhỉ?
- Được rồi, đừng làm cậu ấy đau nhé. - Hứa mà!
Moose, đây là "Ticks". Chúc may mắn.
Ngân hàng mới gửi về đấy.
Chúng ta nợ 6 tháng rồi.
- Ta vừa trả họ tháng trước mà. - Thế còn 5 tháng còn lại thì sao?
Chúng ta vẫn đang cố mà.
Ngân hàng không muốn nghe thế đâu.
Nếu ta không trả tiền thì họ sẽ đưa Vault ra đấu giá công cộng đấy.
Nghe này, mình luôn có kế hoạch.
Moose, cậu ấy đánh bại Kid Darkness, bằng chính phong cách của mình.
Chỉ cần tập huấn cho cậu ta một chút cậu ấy sẽ là hi vọng của chúng ta
để chiến thắng cả trăm ngàn đôla từ cuộc thi World Jam.
Jacob, chúng ta không thể mất Vault đúng không ta sẽ không để điều đó xảy ra.
Cậu không hiểu đâu. Chưa có ai có thể đánh bại Kid Darkness như thế cả.
Whoo!
Nghiêm túc đấy.
Cậu nghĩ là Samurai sẽ để yên như thế sao?
Họ sẽ tìm cậu và đánh bại cậu đấy.
- Gì chứ? - Nhóm Samurai.
Máu mặt nhất thành phố đấy.
- Đối thủ lớn nhất của bọn mình. - Yeah.
Họ sẽ tìm mình hả?
Họ có nhiều công nghệ tiên tiến lằm, chẳng hạn nhu là GPS ấy.
Coi chừng đấy, họ ngay sau lưng cậu.
Thôi nào. Đủ rồi. Đừng để họ hù dọa cậu.
- Cậu giờ thuộc nhóm của chúng tôi. - Và không ai có hiềm khích với chúng tôi cả.
- Kể cả Samurai. - Nếu cậu không muốn bị nướng chín.
- Gì chứ? - OK, các cậu không hiểu đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.