Mistari 200 ya kwanza.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Sau khi bố qua đời,
tôi chẳng muốn gì trừ việc mẹ được hạnh phúc.
Tôi sẽ là loại người gì nếu không giúp mẹ chứ?
Nếu tôi không cứu mẹ?
- Ông có ăn không? - Không.
Đã nghĩ ra chưa béo?
Sao?
Chúng ta đã tiếp nhận trang trại
từ Cụ Ông, Cụ Bà bao nhiêu năm rồi?
Sao lại hỏi thế?
Chết tiệt, nghĩ đi.
Anh từng tắm trong nhà chưa, Phil?
Anh chưa.
Sáng sớm mai, em trai. Chuyến lùa gia súc lớn.
Có một con bò chết. Giữ đàn ta tránh xa.
- Sao thế? - Bệnh than. Đừng đụng vào.
Chà,
chắc là nó đây rồi.
"Nó" là gì, Phil?
"Nó" là gì à? Được rồi béo, anh sẽ nói em biết "nó" là gì.
Đã 25 năm kể từ chuyến đầu ta cùng đi.
Năm 1900.
Một thời gian dài đấy.
Không quá dài.
- Biết ta nên làm gì chứ? - Làm gì?
Cắm trại trên núi và tự săn cho mình ít gan nai sừng tấm tươi.
Nấu nó trên than như Bronco Henry đã dạy chúng ta.
Em bị đau bụng à?
Không.
Em đang tỏ ra là nói liền hai chữ thì sẽ đau lắm.
Lùa chúng hướng nào?
Ta đang đi đúng rồi!
Giữ được rồi!
Giữ lấy nó!
Tối nay sẽ có 12 khách.
Ông biết họ thích ăn gì không?
Họ thích ăn gà rán cho bữa tối.
Dạ?
Mẹ sẽ cần phòng con.
Được ạ.
Con làm gì thế?
Không có gì.
Một album à?
Không hẳn ạ.
- Mẹ xem nhé? - Vâng.
- Mẹ thích dinh thự chứ? - To quá dọn không xuể.
Mẹ không cần dọn.
Sẽ có người dọn dẹp mà.
Cô ấy đẹp thật.
Mẹ thích hoa của cô ấy.
Giỏi quá, Peter.
Chúng thật đáng yêu.
Cảm ơn mẹ.
Trưng bàn ăn nhé?
Được ạ.
- Mẹ cần ba con gà. Con làm được chứ? - Vâng.
Con sẽ phải dọn đồ của con xuống kho.
Mẹ sẽ chuẩn bị chỗ ngủ cho con trên sàn.
CHỒNG VÀ CHA YÊU DẤU CỦA ROSE VÀ PETER
BÁC SĨ JOHN GORDON 1880 - 1921
Nóng bỏng đấy!
Xin chào các quý cô.
Jake.
Uống đi.
- Cậu ấy có đó không? - Không.
Ta không thể đợi mãi. Đàn gia súc vào bãi rồi, cạn ly thôi.
- Ông sẽ nói gì chứ? - Không.
Vắng em tôi thì không nói.
Em đã đi đâu?
Anh đâu thể để anh em chờ mãi được.
Có gì đâu.
Ừ.
Em kiểm tra nguồn điện bị hỏng. Sáng mai mới sửa được.
Không, cảm ơn anh. Phil, họ đã sẵn sàng đón ta ở Red Mill.
Giờ ăn tối, anh em.
Đi thôi nào.
Hai mươi lăm năm trước, em đã ở đâu, bé Georgie?
- Ở với anh. - Anh bảo này.
Một đứa mập ngố, quá đần nên không học xong đại học.
Mọi người đã giúp em, béo ạ.
Có một người đã dạy em và anh chăn nuôi, nên ta đã rất thành công.
Bronco Henry.
Nên…
Uống vì anh em ta, Romulus và Remus, và vì con sói đã nuôi lớn ta.
- Bronco Henry. - Vì Bronco.
- Il lupo. - Vì Bronco Henry.
- Ông chủ đi rồi. - Ăn tối, anh em.
Cảm ơn nhiều.
- Rose? Rosie, chơi piano đi nào. - Tôi không thể!
- Chơi đi! - Coi nào!
- Mọi việc ổn chứ? - Vâng, thưa cô. Ổn cả.
Chà chà, đẹp làm sao.
"Tôi chưa từng thấy phụ nữ nào lái xe".
Tôi hỏi: "Ông chưa từng thấy quý bà nào lái xe hơi à?"
Ông ấy tưởng con chó lái.
Không.
Không!
Phải rồi.
Này,
không biết cô bé nào làm mấy cái này?
Thật ra là cháu làm ạ.
Mẹ cháu từng trồng hoa.
Nên cháu làm chúng giống hoa vườn nhà.
Thứ lỗi cho ta.
Chỉ là chúng trông rất thật.
Rồi, các quý ông. Các cậu phải làm như thế với cái khăn.
- Thật ra để lau giọt rượu thôi. - Nghe chưa, anh em?
Chỉ để lau giọt rượu rỉ ra.
Lấy đồ ăn cho bọn ta.
- Bronco có từng ăn ở đây không? - Không, không có.
Thế hai người ăn ở đâu?
Hồi đó bọn tôi ăn cá trích ở quán rượu và uống rất nhiều rượu.
Tôi nhớ có lần, Bronco đánh cược mình có thể làm bất kỳ con ngựa nào
nhảy qua đống bàn ghế của quán rượu được chất cao trên đường.
Bọn tôi chọn cho ông ấy một con ngựa già yếu.
Ông ấy chẳng phiền gì.
Ông ấy nhảy lên yên,
cho con ngựa bước đến đống bàn ghế, nói chuyện với nó một lúc,
vỗ cái đầu to xấu xí của con ngựa trong lúc nó khụt khịt.
Rồi ông ấy vung roi lên,
cho nó lùi lại và…
Sao?
Bay qua.
Nhảy qua được?
Nhưng làm ngựa già nhảy được… Tôi chưa từng nghe.
Cứ cho đó là do amour đi.
Em nghĩ sao, George?
Amour?
Em không… Sao… Em không biết anh đang nói gì.
Yên lặng được không? Chúng tôi đang ăn.
Dừng đi, không thì tôi dừng cho!
Con ổn không, Peter?
Con đi đâu thế?
Đi đi. Em sẽ tính tiền.
Sáng mai tính đi.
Em sẽ ra sau.
Tôi tính tiền bây giờ, cô Gordon, hay…
Cô có thể…
gửi hóa đơn và tôi sẽ gửi lại séc.
Xin em, xin em Đừng rời xa anh đêm nay
Em thuộc về anh Anh yêu em nhất trên đời
Nhất định phải là em Anh chẳng cần một ai khác
Đêm nay trong thị trấn xưa cũ Ta bên nhau mặn nồng
Tao đã nói sẽ làm mày vui. Tao biết mày yêu tao mà.
Lại đây, tao yêu mày.
George?
DÙNG KHI CÓ CHÁY
George?
Em trai.
Em đã đi đâu thế?
Điều anh nói về con trai cô ấy lúc tối, Phil ạ…
làm cô ấy khóc.
Cô ta dán tai vào cửa à?
Cô ấy đã khóc, Phil.
Cái quái gì chứ?
Anh bảo con cô ta thôi như vậy và giống người hơn đi.
Chỉ ra điều đó, thế thôi.
Cô ta nên biết rõ chứ.
Giữ vững.
Cậu ấy làm được!
Trước đây cậu ấy khá hơn.
Sẽ làm được thôi.
Bronco Henry học như thế à?
Tôi chưa từng thấy ông ấy ngã ngựa, thật đó.
Ông thấy gì trên đó, Phil?
Con thú nào trên đó à?
Có ai khác thấy cái ông thấy không, Phil?
George?
Không, cậu ấy không thấy.
Coi nào. Phil. Nó là gì?
Có thứ gì đó ở đó, phải chứ?
Nếu cậu không thể thấy, thì không có.
Hẳn là một con thú.
RED MILL NHÀ HÀNG - CHỖ NGỦ - ĂN TỐI
Chào anh Burbank.
Chào cô Gordon.
Tôi giúp được gì?
Thật ra tôi chỉ đến gặp cô.
Tôi khá bận.
"Món xốt lành mạnh nhất này vô cùng tuyệt hảo
khi ăn kèm với thịt, cá và phô-mai".
Họ đem theo rượu vang.
Ước gì họ không làm thế.
Tôi không thích uống.
Tôi nghĩ không chỉ là rượu vang. Có vẻ là rượu mạnh.
Họ đến sớm. Tôi không nên để cây piano tự động ở đó.
Nước đây ạ.
Tôi thấy có bác sĩ ở Herndon và ông Weltz làm mai táng.
Ôi, trời ạ. Tôi ước gì Peter ở đây.
Nó sẽ phục vụ salad, và tôi cần chiên gà.
Đôi khi nếu anh đưa đồ ăn lên bàn…
Anh Burbank…
Tôi sẽ chạy đi gọi Peter.
Chào buổi chiều!
Có vẻ tôi là phục vụ mới.
Bác sĩ.
Anh Burbank.
Ông Weltz.
Gặp phải trận tuyết rơi ở bên dưới à?
No comments yet. Be the first to leave one.