Mistari 200 ya kwanza.
PHỎNG THEO SỰ KIỆN CÓ THẬT
Ngày 18 tháng 5 năm 1965
SÂN BAY LE BOURGET PARIS, PHÁP
DAMASCUS THẾ NÀO RỒI?
TÔI CẦN NÓI CHUYỆN VỚI THỦ TƯỚNG ISRAEL.
Cảm ơn.
NHÀ RIÊNG COHEN BAT-YAM, ISRAEL
VĂN PHÒNG MOSSAD TEL AVIV, ISRAEL
Xin chào.
Có tin gì từ Pháp không?
Có.
PHỐ NGƯỜI DO THÁI DAMASCUS, SYRIA
Giáo trưởng Endebbo?
Đúng.
Đi với chúng tôi.
Cảm ơn vì đã tới muộn thế này.
GỬI VỢ YÊU NADIA,
ĐÀI PHÁT THANH DAMASCUS DAMASCUS, SYRIA
Tôi là George Seif, từ Đài phát thanh Damascus.
Vài phút trước, tổng thống yêu dấu của chúng ta,
Amin Al-Hafez, đã yêu cầu tôi đọc thông báo này.
Gián điệp Phục quốc Do thái, Elin Cohen...
Làm tốt lắm.
Giờ thì kí đi.
Chàng trai tội nghiệp,
anh không nhớ tên mình.
Anh không biết mình là ai.
LOẠT PHIM GỐC NETFLIX
SÁU NĂM TRƯỚC
CỬA HÀNG HAMASHBIR TEL AVIV, ISRAEL
Chồng ơi,
em yêu anh hơn mọi thứ trên thế giới này.
Nhưng nếu anh về muộn đêm nay, em sẽ giết anh, Nadia.
Thế nó tốn bao nhiêu?
Đó không phải chuyện của em.
Quá đắt đỏ với em.
Không có gì là quá đắt cho em yêu của anh.
Giờ thì nhanh lên nếu không muốn trễ.
Nó rẻ lắm. Nó chỉ...
Nó chỉ có nửa giá.
Em thích lắm.
Này, chuyện gì vậy?
Lại tấn công ở phía bắc.
... gây thiệt hại nặng cho Tiberias
trên biên giới Israel-Syria.
Thủ tướng Israel đang kiểm tra thiệt hại.
Khu định cư nông nghiệp hay kibbutzim,
nằm trong vùng cả hai nước đòi chủ quyền.
Cuộc chiến nổ ra ngay
khi bên Syria bị cho là
đã bắn vào nông dân Israel lái máy kéo.
Israel dùng xe tăng, súng cối và
máy bay phản công.
- Đâu phải đi. - Sĩ quan Syria nói
- 70 người Israel đã bị giết dưới đất... - Ổn mà.
... và năm máy bay bị hạ.
Israel tuyên bố đó là sáu chiếc MiG của Syria.
Israel cung cấp đoạn phim này,
khi tường thuật cuộc không chiến trên bầu trời…
Và lũ trẻ. Ý tôi là bọn trẻ.
Thật là tồi tệ. Thật sự.
Họ nói có bao nhiêu thương vong?
- Ý tôi là... - Em đây rồi.
- Chào. - Anh tìm em cả tối.
Em đến đây với Nadia. Anh nhớ cô ấy chứ?
- Ôi, Nadia! - Chào.
- Này! - Xin chào.
Cô có biết vợ tôi
thực sự quý cô không?
- Cảm ơn rất nhiều. - Thôi nào.
Cho chúng tôi nước khoáng với ít chanh nhé?
Arik, đây là Eli.
Chồng của Nadia.
Chúa ơi.
Tôi rất xin lỗi.
- Tôi... - Ý tôi là, thật ư Arik?
Thật sao?
- Không... - Không, ổn mà.
Không, tôi chỉ sợ thôi.
Chào mừng.
Đừng lo.
- Là vì cái áo ghi lê. - Không.
Tôi ổn và để chứng minh điều đó,
tôi sẽ lấy nước khoáng cho mọi người.
- Không. - Tôi sẽ đi với anh.
Không.
Với một chút chanh.
Lũ trẻ!
Bọn trẻ, tôi...
Tôi rất quan tâm đến lũ trẻ.
Được rồi, thôi đi.
- Hơi quá đáng đó. - Anh biết.
Họ thật tốt khi mời chúng ta.
Họ mời ta để thêm màu cho bữa tiệc của họ thôi, Nadia.
Thế thôi.
Vậy đó là màu gì vậy?
Nâu.
Ôi, đừng thế nữa.
Không đúng. Cô ấy mời ta vì cô ấy thích em.
Cô ấy là bạn em.
Cô ấy là bạn em? Em sửa váy cho cô ta đó.
Em là nhân viên của cô ta. Thế thôi. Là cô hầu gái thôi.
Anh làm em buồn à?
Nadi?
Anh không nói là cô ấy không phải bạn em hay không thích em.
Chính xác ý anh là vậy.
Anh nghĩ vì có tiền nên họ...
Không phải vì điều đó.
Vì họ nghĩ họ giỏi hơn ta.
- Ai? - Tất cả. Mọi người.
Với những bữa tiệc ngu ngốc
và thứ âm nhạc trẻ con của họ.
Họ không biết anh đã làm được gì ở Ai Cập.
Họ nghĩ anh chỉ là người nhập cư khác.
Anh không nói ra thì sao biết được?
Anh ngồi yên trong góc và mong mọi người đoán được.
Chà, họ có thể hỏi.
Em biết họ thấy gì khi nhìn anh không?
Em biết mình thấy gì mà.
Họ thấy một người Ả Rập.
Thế thôi.
Người Do Thái nữa.
Nhưng chỉ là người Ả Rập.
Anh là người Ả Rập của em.
Nào.
- Eli. - Hả?
Giúp em một việc nhé?
Ừ.
Cho em ít nước khoáng với ít chanh nhé?
EIN GEV KIBBUTZ BIÊN GIỚI ISRAELI SYRIAN
Nằm xuống!
- Nằm xuống! - Nằm xuống!
Mọi người nằm xuống!
Mọi người!
Mọi người!
VĂN PHÒNG THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ JERUSALEM, ISRAEL
Tôi mệt mỏi và chán việc chôn con trai và con gái mình…
Thuốc nhé?
Tôi bỏ rồi.
...và tôi muốn biết đó là gì.
Và nếu anh không cho tôi đáp án đúng,
tôi sẽ tìm người trả lời được.
Jacob, không thể tiếp tục thế này được.
Không thể!
Đưa ra cách giải quyết đi!
Ta cần cử người đến đó càng sớm càng tốt.
- Không làm như vậy được. - Vậy thì khiến nó làm như thế đi.
Ta không có ai ở đó để kể chuyện gì đang xảy ra.
Chúng ta mù và điếc hết.
Tôi hiểu, nhưng điều anh đang nói cần thời gian.
Bao lâu?
Syria không giống Ai Cập.
Chúng hoang tưởng, khả nghi.
Để tạo vỏ bọc đáng tin cậy, tàu hỏa…
Chúng ta đang nói về ít nhất hai năm.
Anh có sáu tháng, không hơn một ngày.
Không thể nào.
Anh muốn vào đó nói với anh ấy ngay không?
Tôi sẽ đi với anh. Nào.
Hãy cho tôi biết ngay khi anh xác định được của cải.
Ta đã từng phạm sai lầm đó rồi.
Đi với tôi. Tôi muốn cho anh xem cái này.
Đi với tôi. Nhé?
Tôi không được cho anh xem cái này.
Nathan,
ổn mà.
Trong năm tháng qua, đã có bốn vụ tấn công
từ Golze Syrain vào làng mạc của ta.
- Các cuộc tấn công đang leo thang. - Tôi biết.
Hãy im lặng và lắng nghe!
Những ảnh trên không này
chúng tôi lấy từ những người bạn Mỹ
đã cho chúng tôi biết vị trí chính xác
từ đó người Syria đang bắn.
Những chấm ở đây là gì?
Anh nói xem.
Chắc chắn là thiết bị hạng nặng.
Xe tăng?
Dan…
mấy cái này được chụp một tiếng trước...
và sau vụ tấn công gần đây nhất.
Không có chấm.
Chúng đâu rồi?
Tôi nghĩ ở dưới đất, nhưng không chắc.
Vậy những cuộc tấn công này…
Chúa ơi, chúng không ngẫu nhiên.
Là đánh lạc hướng.
Người Syria đang cố làm chúng ta lạc hướng.
Đúng thế.
Tại sao? Chúng định làm gì?
Chúng tôi không biết chúng đang xây dựng gì,
nhưng tôi có thể đảm bảo
là ta sẽ không thích nó.
Golan là một trong những nơi được bảo vệ nhất trên thế giới.
Người Syria không cho ai vào đó.
Kể cả chính dân họ.
Chúng ta cần tai mắt ở bên kia biên giới.
Tôi hiểu, nhưng...
Ta nợ người dân quyền được sống trong hòa bình và an ninh.
Ở vùng đất này,
No comments yet. Be the first to leave one.