The Collector

The Collector

Pakua Manukuu ya Vietnamese

Maelezo ya toleo

The Collector 1965 1080p BluRay X264-AMIABLE - Viet
Maoni na quynhchi

Lebo

BluRay
x264
1080
Yamechapishwa tarehe: 2023-06-05
Upakuaji: 46
Wenye Ulemavu wa Kusikia: No

Hakikisho la manukuu ya Vietnamese

Mistari 200 ya kwanza.

NGƯỜI SƯU TẦM

Phụ đề Việt - Quỳnh Chi

Tôi cho là do nó biệt lập,

và xa tất cả các nơi khác,

nên tôi đã quyết định mua ngôi nhà.

Và sau khi tôi đã mua, tôi tự nhủ tôi sẽ không bao giờ thực hiện kế hoạch,

mặc dù tôi đã chuẩn bị hết,

và biết cô ấy ở đâu vào mọi lúc trong ngày.

Tạm biệt.

Trông thật giống anh ấy. Thấy không?

Tạm biệt.

- Miranda, Miranda, dừng lại. - Làm một vại nào.

Chỉ một vại thôi.

Psst! Freddie, lại đây.

Freddie! Lại đây nhanh lên.

Nào, Freddie. Nhanh lên.

Cô Annie, cô làm gì ở đây?

- Thư này gửi cho cháu. - Cháu đã bảo cô đừng bao giờ đến ngân hàng.

Đọc đi, Freddie. Đọc đi!

Cậu ấy thắng cá độ bóng đá!

Cậu ấy thắng 71.000 bảng.

Làm ơn mở cửa ra!

Có ai ở đó không?

Làm ơn cho tôi ra! Làm ơn cho tôi ra!

Hy vọng cô ngủ ngon.

Tôi mang cho cô ngũ cốc.

Nói cho tôi biết cô thích gì.

Tôi sẽ mang tới bất cứ gì cô muốn.

Đây là đâu? Anh là ai?

Tôi đã phải lấy dũa móng tay và kéo ra khỏi túi của cô.

Tại sao anh lại đưa tôi đến đây?

Đây là phòng cô.

Tránh ra!

Đừng buộc tôi lại phải dùng vũ lực.

Tôi yêu cầu được thả ra ngay lập tức!

La hét không ăn thua đâu. Chẳng ai nghe thấy cô cả.

Dù sao thì cũng chẳng bao giờ có ai nghe.

Tôi không biết anh nghĩ tôi là người thế nào.

Nếu anh nghĩ tôi là con gái nhà giàu và anh sẽ có khoản tiền chuộc lớn,

thì anh sẽ bị sốc.

Tôi biết cô là ai. Cô là Miranda Grey.

Cha cô là bác sĩ James Grey ở Reading.

Và tôi biết ông ấy không giàu.

Tôi biết rất nhiều về cô, nhiều hơn là cô nghĩ.

Làm sao anh biết được ?

Này, thế tôi đang làm gì ở đây?

Hy vọng cô mặc vừa những bộ đồ này.

Tôi không biết chính xác cỡ của cô.

Nhưng tôi thấy cô mặc những màu này.

Trông cô rất xinh đẹp trong các bộ đồ đó.

Khoan đã! Đừng đi!

Quay lại đi! Làm ơn quay lại đi!

Làm ơn mở cửa ra!

Đừng bỏ tôi lại !

Mở cử....

Làm ơn!

Hãy nói cho tôi biết chúng ta ở đâu,

và anh là ai?

Anh đã bỏ ra rất nhiều công sức.

Tất cả những bộ đồ đó, tất cả những cuốn sách nghệ thuật đó.

Tôi là tù nhân của anh, nhưng anh muốn tôi là một tù nhân sung sướng.

Tại sao?

Vì anh biết cha tôi không giàu, việc này không phải là vì tiền chuộc.

Việc duy nhất là tình dục.

Không phải vậy chút nào.

Tôi sẽ tôn trọng cô đúng mực.

Vậy thì tại sao tôi lại ở đây?

Tôi muốn cô là khách của tôi.

Khách của anh?

Tôi không muốn là khách của anh!

Hãy để tôi đi!

Tôi yêu cô.

Lạ lùng là,

tôi tự nhủ hàng chục lần,

là tôi sẽ không nói cho cô biết.

Tôi sẽ để tình cảm diễn ra tự nhiên từ hai phía.

Thế mà, khi tôi vừa chạm vào cô,

câu đó lại buột ra.

Cô thấy đấy,

ở Reading,

chúng ta thường đi trên cùng xe buýt.

Thậm chí tôi còn ngồi cạnh cô một hoặc hai lần.

Tôi thường nhìn cô suốt.

Và sau đó, khi cô được học bổng,

và đi Luân Đôn.

Tôi nghĩ tôi sẽ quên cô.

Từ lần đầu nhìn thấy cô, tôi...

Tôi nghĩ tôi đã biết cô là người duy nhất.

Tôi không hiểu tất cả chuyện này.

Tôi không hiểu tại sao anh đưa tôi đến đây.

Tôi muốn cô dần biết về tôi.

Nhưng anh không bắt cóc người khác để họ dần biết về anh.

Anh có biết là anh sẽ gặp những rắc rối gì không?

Tôi mặc kệ.

Chắc phải đăng trên báo rồi.

Tôi không xem.

Anh có thể bị tù nhiều năm.

Thế cũng đáng.

Kể cả bị tù cả đời.

Nếu anh không nghĩ cho anh, thì cũng hãy nghĩ cho tôi.

Và cha mẹ tôi. Nghĩ xem họ phải sợ hãi thế nào.

- Tôi xin lỗi. - Và trường tôi.

Tôi không thể nghỉ học. Tôi đã làm việc rất chăm chỉ để giành học bổng đó.

Tôi không thể để mất nó.

Cô muốn quay lại với gã đó.

Gã nào.

Cái gã hợm hĩnh trong quán.

Cô yêu hắn, phải không?

Trời ạ! Đây giống như một nhà thương điên vậy.

Chắc người ta phải tìm kiếm tôi.

Cả nước Anh chắc phải tìm kiếm tôi.

Sớm hay muộn, họ sẽ tìm thấy tôi.

Không bao giờ.

Bởi vì, cô thấy đấy,

cứ cho là họ tìm cô,

nhưng chẳng ai tìm tôi.

Đợi đã, đợi đã!

Tôi sẽ hứa một điều.

Bây giờ hãy để tôi đi. Tôi sẽ không nói với ai.

Chúng ta có thể là bạn. Tôi có thể giúp anh.

Nếu anh để cho tôi đi bây giờ, tôi sẽ bắt đầu ngưỡng mộ anh.

Tôi sẽ nghĩ, anh ấy đã kiểm soát được mình, nhưng anh ấy lại hào hiệp.

Anh ấy cư xử như một quý ông thực thụ.

Tôi sẽ bịa ra chuyện gì đó. Sẽ không ai biết về việc này trừ chúng ta.

Um... ah...

Không.

Không, tôi không thể để cô đi.

Giúp tôi với!

Ai đó giúp tôi với!

Giúp tôi với! Giúp tôi với!

Giúp tôi với!

Làm ơn giúp tôi với!

Anh sẽ giữ tôi ở đây bao lâu?

Tôi không biết.

Còn tùy.

Tùy vào cái gì?

Tùy vào việc tôi sẽ yêu anh ư?

Vì nếu đó là điều anh muốn, Tôi sẽ ở đây cho đến khi tôi chết!

Đi đi!

Cút đi!

Nghĩ kỹ đi.

Có chuyện gì vậy?

Tôi không biết.

Tôi tưởng tôi chết đêm qua vì đau.

Tôi đã bảo cô là việc này sẽ xảy ra. Tôi đã bảo cô là cô sẽ ốm.

- Tôi đã bảo cô là phải ăn. - Không phải vì việc đó.

Có vẻ như tôi đau ruột thừa. Anh phải gọi bác sĩ cho tôi.

Hãy đưa tôi đến bệnh viện.

- Như thế sẽ an toàn hơn cho anh. - Như thế là kết thúc đối với tôi.

Có một buồng điện thoại ở ngoài đường.

Thôi được rồi.

Tôi sẽ có một thỏa thuận.

Tôi sẽ nói cho cô biết khi nào cô có thể đi,

nhưng với một số điều kiện.

Cô phải bắt đầu ăn,

và nói chuyện với tôi,

và không cố trốn như thế.

Anh vẫn chưa nói khi nào anh sẽ tôi đi.

- Sáu tuần. - Sáu tuần?

Chắc anh điên.

- Vậy, năm tuần? - Không, không bao giờ!

Tôi cố gắng tử tế.

Đợi đã.

Năm tuần?

Tôi sẽ ở lại một tuần và không thêm một ngày nào nữa.

Không, tôi không thể đồng ý như vậy.

Hãy biết điều.

Cô không thể thấy là tôi chuẩn bị hết như thế này

không phải để cô chỉ ở lại một tuần?

Thế không đủ thời gian.

Thời gian làm gì?

Tôi đã nói với cô rồi. Để dần biết tôi.

Tôi biết anh. Tôi ghét anh. Tôi ghét anh.

- Tôi sẽ giữ lời hứa. - Lời hứa của anh!

Khi hết thời gian, cô có thể đi ngay khi cô muốn.

- Hai tuần. - Bốn tuần.

Một tháng. Sẽ là ngày 14.

Anh không thấy là bốn tháng, bốn năm anh cũng không có được điều anh muốn?

Sao cô có thể chắc chắn như vậy?

Bởi vì tôi biết tôi cảm thấy thế nào!

Có thể sau bốn tuần cô sẽ không cảm thấy như vậy.

Bốn tuần sẽ là ngày 11, không phải ngày 14.

Đồng ý chứ?

Tôi sẽ đi vào ngày 11?

Tôi cũng có vài điều kiện.

Tôi phải viết thư cho cha mẹ tôi.

Và căn phòng này! Tôi không thở được. Tôi cần không khí trong lành và ánh sáng.

Tôi muốn tắm.

Tôi muốn có họa phẩm, và tôi cần dược phẩm.

Tôi muốn salad và hoa quả tươi.

Hoa quả tươi,

và salad.

Cô đã hứa phải ăn.

Được rồi. Đồng ý.

Thật sự đấy.

Chúc ngon miệng.

Bốn tuần.

Một, hai,ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười.

11, 12, 13, 14, 15, 16, 17...

28.

Maoni

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left