Mistari 200 ya kwanza.
SHOCHIKU giới thiệu
1 bộ phim của AKIRA KUROSAWA
SỬ THI THÁNG 8
1 tác phẩm của Kurosawa
Phát hành bởi Feature Film Enterprise 2
Điều hành sản xuất: Toru Okuyama
Sản xuất: Hisao Kurosawa
Từ tiểu thuyết của Kiyoko Murata
Trợ lý đạo diễn: Ishiro Honda
Trợ lý sản xuất: Mike Y. Inoue, Seikichi lizumi
Hình ảnh: Takao Saito, Masaharu Ueda
Chỉ đạo nghệ thuật: Yoshiro Muraki Ánh sáng: Takeji Sano
Quay phim: Kenichi Benitani Phục trang: Kazuko Kurosawa
Âm nhạc: From Schubert và Vivaldi cùng Shinichiro Ikebi
Với sự tham gia của các diễn viên
Sachiko Murase
Hidetaka Yoshioka - Tomoko Ontakara Mie Suzuki - Mitsunori Isaki
Hisashi Igawa - Toshie Negeshi Choichiro Kawarasaki - Namuri Kayashima
và Richard Gere
Kịch bản và đạo diễn bởi Akira Kurosawa
Đó là 1 mùa hè vui nhộn.
Trong kỳ nghỉ, chẳng có gì ngoài những điều kỳ lạ xảy ra.
Và cậu bé đã thấy 1 bông hồng
Từ bỏ đi! Cây organ đó! Em càng thử nó càng tệ.
Chắc chắn em sẽ sửa nó.
Em đỗ đại học rồi.
Cuối cùng cũng thoát ra khỏi kỳ thi địa ngục.
Em đã quyết rồi.
Chắc chắn không phải học trong kỳ nghỉ hè nữa.
Em có nhiều thời gian để sửa cây đàn này, chắc chắn đấy...
Lại 1 lần nữa Tateo nói "chắc chắn." Em đã nói từ đó 3 lần rồi đấy.
Có thư từ Hawaii.
Có ảnh đính kèm.
Xem nào.
"Bố thông báo vội với mọi người rằng...
"đã gặp được gia đình con trai Suzujiro ở sân bay Honolulu."
Bố đang đeo vòng hoa kìa.
"Bọn bố biết rằng người vợ đã mất của Suzujiro là 1 người Mỹ...
"nhưng hơi ngạc nhiên khi thấy...
"tất cả các thành viên trong gia đình đều là 100% người Mỹ."
Tuyệt quá!
Đây là xe Cadillac limousine!
Con trai ông ấy Clark và vợ, Natalie...
và những đứa con của họ Michael với Emily.
Cặp Michael và Emily trông có vẻ trạc tuổi bọn mình.
Và Emily, cô ấy thật đẹp.
- Tateo, em yêu cô ấy à? - Đồ ngốc!
"Nhưng tất cả bọn họ đều nói sõi tiếng Nhật, điều này khiến cho mọi người thấy thoải mái."
Chị hiểu cảm nhận của họ. Bố khá kém tiếng Anh.
"Sau 1 chuyến đi thoải mái khoảng 20 phút...
"bọn bố đã tới nơi ở của Suzujiro.
"Thật không may bọn bố đã gặp Suzujiro, giờ đang ốm nằm giường."
Ông ấy có phải anh trai của bà không ạ?
"Suzujiro trông bảnh hơn bọn bố đoán.
"Ông ấy rất mãn nguyện và nắm tay bọn bố thật chặt...
"không muốn buông ra trong 1 lúc lâu.
"Nhưng ông ấy rất thất vọng rằng bà không tới.
"Ông ấy liên tục hỏi có chuyện gì với bà...
"và bọn bố không biết trả lời sao nữa.
"Từ khi bà từ chối...
Bọn bố đã thay mặt bà đến thăm ông ấy...
"thật là không phải.
"Chúng ta là ruột thịt của bà...
"nhưng sau cùng, lại thành người xa lạ cứ như Suzujiro chẳng liên quan.
"Người ông ấy thật sự muốn gặp là người sống sót duy nhất...
"em gái ông ấy, chính là bà.
"Bọn bố không thể làm việc của bà.
"Suzujiro, người đã nhắm mắt trong 1 lúc...
"mở mắt, và nói:
"Bà cũng có thể tới gặp ông ấy...
"'cùng các cháu trong kỳ nghỉ hè.'
"Ông ấy nói, 'Chúng ta có thể cảm thấy dễ dàng hơn theo cách đó.'
"Đó là 1 ý tưởng hay, làm ơn hãy làm theo lời ông ấy."
- Hãy... - Đến Hawaii.
"Bố cùng nghĩ đó là 1 ý tưởng hay.
"Mẹ à, hãy nghĩ về điều đó nhé.
"1 chuyến đi tới Hawaii không khác biệt lắm...
"với 1 chuyến đi từ Nagasaki tới Tokyo, nơi nhà của chúng ta đã..."
Tuyệt quá!
"Con cầu xin mẹ 1 ân huệ.
"Làm ơn hãy tới Hawaii cùng các cháu...
"và gặp Suzujiro.
"Trân trọng, Tadao."
Bà ơi, Ý tưởng này hay quá! Ta chắc chắn nên đi thôi.
- Mọi người đi Hawaii! - Tuyệt quá!
- Đó sẽ là 1 kỳ nghỉ tuyệt vời! - Bà ơi, đi thôi! Đi đi ạ!
Chờ đã! Mẹ cháu cũng viết...
"Gửi mẹ, Suzujiro bảo bọn con ở lại nhà ông ấy.
"Không phải ở khách sạn.
"Chúng con quyết định cung kính không bằng tuân lệnh.
"Đó là 1 dịnh thự lớn, tráng lệ.
"Bọn con đã đi 1 vòng.
"Khu vườn rất đẹp, và không gì đẹp hơn góc nhìn ra biển.
"Mẹ ơi, hãy tới đây nhé! Yoshie."
Nhìn kìa! Đó là 1 ngôi nhà tuyệt đẹp!
Trông như khách sạn ý!
Còn 1 lá thư nữa. Từ Clark, con trai Suzujiro.
Được viết bằng chữ katakana.
Em đọc được không?
"Gửi cô...
"Cháu là con trai...
"của em trai cô...
"Suzujiro Haruno.
"Kể từ khi bố cháu...
"từ Nhật Bản...
"tới Hawaii năm 1920...
"ông ấy đã sống với những trái dứa...
"và ông ấy sẽ sớm chết như 1 người Mỹ...
"rời bỏ cháu với trang trại rộng lớn này.
"Ông ấy bảo cháu rằng ước được gặp cô...
"em gái ông ấy, trước khi chết.
"Làm ơn hãy tới và gặp bố cháu nhé.
"Trân trọng kính chào, Clark."
Cảm xúc quá!
Chắc chắn rồi.
Bà ơi, mình tới Hawaii thôi.
Bà đã biết lá thư nói gì rồi đấy. Sẽ không hay nếu ta không đi.
Nhưng lạ lắm.
Chắc phải có sai xót gì ở đây.
Xé nó đi! Nếu bà là triệu phú...
thì có khả năng đây là kẻ lừa đảo giả làm anh trai bà.
Nhưng cháu cá là chẳng ai đủ ngốc...
để bận tâm nói dối về việc giả làm anh trai của bà cả.
Ở ảnh đầu tiên, những người này rất giàu!
Suzujiro Haruno.
Tên thời con gái của bà là Haruno...
nhưng bà không thể nhớ ra cái tên Suzujiro.
Sau tất cả, bà sinh ra trong 1 gia đình nghèo chỉ toàn trẻ con.
Bà có hơn 10 anh chị em.
Hơn 10?
Bên cạnh đó, đây là người Mỹ, phải không?
- Sao ông ấy lại là anh trai bà được? - Nó được viết trong thư.
Ông ấy tới Hawaii với tư cách là dân nhập cư và nhập tịch.
Mặc dù ông ấy có quốc tịch Mỹ...
Anh trai bà thì vẫn là anh trai bà.
Người tên Suzujiro này phải là anh trai bà.
Phải đấy. Nếu không thì, lý do ông ấy cố gắng tìm bà là gì?
Bà biết...
nhưng...
Giờ chắc đã tới lúc đi ăn 1 ít đậu rồi.
Thật bướng bình
"Ai cần họ chứ!" Chẳng có TV.
Và tủ lạnh nữa, đoán xem em đã phải năn nỉ bà mua nó tới nhường nào?
Bà vẫn không chịu mua máy giặt.
"Quần áo có thể giặt tay mà không cần thứ như thế," bà nói.
Bà thật cứng đầu.
Ngon quá!
Ăn cùng các cháu làm món ăn ngon hơn hẳn.
Bà.
Hãy để chị cháu nấu ăn từ sáng mai nhé.
Cháu đảm bảo mọi người sẽ thích.
Và điều đó cũng dễ cho bà nữa
Đừng lo cho bà.
Nói 1 cách đơn giản thì...
Bọn cháu thất vọng về cách nấu ăn của bà.
Tức là món bà nấu không hợp khẩu vị bọn cháu.
Thực tế là, nó thật sự tệ.
Cháu xin lỗi bà, nhưng...
bí ngô và đậu này, rồi lại bí ngô và gà...
nó được đun sôi với nước tương đủ nhiều khiến cho bọn cháu không phân biệt nổi.
- Nó rất đen, nhão, mặn... - Tateo!
Em nghĩ bà nấu tệ là do hàm răng giả của bà.
Miễn là mọi thứ mềm mại, mọi thứ đều ổn.
- Nhưng bọn mình không có răng giả. - Shinjiro!
Shinjiro, em tuyệt quá! Em làm tốt lắm.
Thật đó. Nhờ có em...
Mà chị có thể bắt đầu ngồi vào bàn từ sáng mai với 1 cảm giác thật nhẹ nhõm.
Ăn là việc em quan tâm duy nhất à?
Nhưng khong dễ thế đâu. Mai chúng ta sẽ đi mua đồ ở Nagasaki.
- Em cũng đi nữa nhé, Shinjiro. - Em xin rút.
Em có 1 kế hoạch lớn để thuyết phục bà đưa chúng ta cùng đi Hawaii.
Phải rồi! Đó là chủ đề lớn cho kỳ nghỉ hè lần này!
Chúng ta sẽ đi Hawaii! Chắc chắn! Cố lên nào!
Định mệnh đang gõ cửa.
Dưới thị trấn Nagasaki xinh đẹp này...
có 1 Nagasaki khác đã biến mất chỉ vì 1 quả bom nguyên tử.
Ông nội mất trong vụ thả bom Nagasaki phải không?
- Đúng. - Vì sao bà vẫn an toàn?
Bà ở nhà, phía sau núi, cách trung tâm vụ nổ 10 km.
Nhưng bà bảo em rằng tóc bà là hậu quả của bom nguyên tử.
Đó là bởi bà đã tới Nagasaki vào ngày đó, để tìm ông.
Ngôi trường nơi ông dạy gần với trung tâm vụ nổ.
Và bà có tìm thấy ông không ạ?
Tòa nhà trường học bị nghiền nát và bốc lửa, đầy rẫy những thi thể cháy đen.
Việc xác định xem thi thể nào của ông là bất khả thi.
Em có muốn tới trường không?
Em biết đấy, bà cũng từng là giáo viên dạy trường này.
Bà bỏ việc và cưới ông.
Bà thật may mắn phải không?
Chị không biết nữa.
Khi ông mất, bố mới chỉ là 1 đứa bé...
còn bà thì đang mang bầu mẹ Minako trong bụng.
Bị bỏ lại 1 mình...
Chị nghĩ rằng bà đã rất khó khắn.
Giờ vẫn vậy...
dù không ai tìm ra ông...
ông ở đây, em chắc chắn.
Ngày đó, chúng ta đi vòng quanh thị trấn Nagasaki...
vì chúng ta muốn biết nhiều hơn về bom nguyên tử.
Mặc dù quả bom đã được thả xuống, tòa nhà này vẫn an toàn?
No comments yet. Be the first to leave one.