Mistari 200 ya kwanza.
NGÔI NHÀ THÂN YÊU
Bạn có mơ về đời thực, một cuộc đời…
Thằng 36!
Mày sửa ổ khoá chưa?
Nghe này, Bra Joe, tôi đảm bảo.
Khi nào giao xong cái bếp này cho tiệm bia,
tôi sẽ làm ngay lập tức.
Mày nhanh tay lên đi.
Có hiểu không hả?
Thứ Hai phải xong đấy.
PHI VỤ NHỎ CỦA ĐẠI CA NUNU
Hình như tôi đi lạc rồi, chỗ này thật khó hiểu.
Còn không định vị GPS được nữa, Bra Joe.
Nếu mày có đi ngang một nhà máy bỏ hoang,
mày tới nơi rồi đó.
Ông có biết Sigodiphola không Bra Joe?
Nhà dưỡng già của tao gần khu đó.
Và đó là nơi gần nhất mày có thể đến gặp tao.
Mày đã sửa ổ khóa chưa?
Được rồi Bra Joe…
- Khi tôi xong việc ở đây… - Ngay sáng thứ Hai!
Thứ đầu tiên tao muốn thấy
trên bàn làm việc của mình
là biên lai giao hàng.
Và một cái ổ khóa mới. Hiểu chưa?
Nếu làm không xong thì tao đảm bảo
mày sẽ như cái nhà máy Sgodiphola kia.
Tao bỏ mày luôn.
Nghe rõ chưa?
- Thằng 36? - Vâng, Bra Joe.
Tao không tin thằng nhóc này.
Xin chào.
- Cậu sao rồi? - Tôi ổn.
- Tuyệt vời. - Tôi là người giao bếp cho ông.
Này, ra phụ nó bê bếp vào đây!
GIAO HÀNG WILLARD
TIỆM SỬA XE SIPHO
Ông ơi, mất hàng rồi.
Bọn nó đã lấy…
Bọn nó lấy bếp của ông.
Này cậu.
Đã giao hàng đâu mà là của tôi.
Cái bếp cũ của tôi cũng bị trộm ở đó.
Mấy khu nhà tái định cư ở đây
đều bị trộm bếp hết cả.
Giờ tới cậu nữa?
Bọn trộm bếp này đã quay lại.
Chết tôi rồi.
Tôi có thấy tụi nó, bọn nó chạy chiếc xe buýt nhỏ.
Một thằng nhìn rất cợt nhả.
Chiếc xe màu xanh lá phải không?
Đúng rồi.
Có lẽ đó là… Puntsununu.
Mấy gã đó rất nguy hiểm.
Puntsununu?
Con này.
Con cứ đi suốt trong khi bố cần con ở đây.
Bố à, mình phải bán bao nhiêu chai bia thì cuộc sống mới khá lên
khi nhà máy đóng cửa rồi?
10.000 hay 20.000?
25.000 có thể tạo ra sự khác biệt đó.
Thế giới này rộng lớn hơn tiệm bia Boy's Holiday của bố đấy.
Người ta có nhiều tiền lắm,
như cây me rụng lá.
Mày muốn đi lắm hả?
Vậy đi đi.
Nhớ mang theo cái ô mà che đầu,
phòng khi cây me rụng lá đấy.
Mong là nó rơi ngập đầu mày!
Trời ạ.
Nhỏ con gái của tôi.
Chơi toàn với lũ đầu đường xó chợ và xã hội đen.
Xin hãy cho tôi biết
tụi nó có phải bọn đã trộm bếp của tôi không?
Cậu thấy thằng mới đi ra không?
Nó là vệ sĩ của Puntsununu.
Tụi nó rất nguy hiểm,
tụi nó bán ga tại Sgodiphola
như là trùm khu này vậy.
Cậu hãy nghe lời tôi.
Tốt hơn hết là tự bỏ tiền túi ra
đền cho công ty rồi kệ đi thôi.
Tôi không thể làm vậy.
Hãy cho tôi biết Puntsununu ở đâu?
Chỗ cậu đào mồ chôn thân đấy.
Tôi sẽ đội mồ sống dậy và quay về đây giao bếp cho ông.
Cậu cứng đầu thật.
Cậu rẽ hướng kia…
đi lên dốc rồi xuống dốc.
Khi cậu thấy có đường rẽ trái
là đến nơi rồi đấy.
- Cảm ơn ông. - Nghe này, lo mà cầu nguyện đi.
NGUY HIỂM
Ê thằng kia!
Thằng kia!
Tới mua hàng hả? Không thì biến?
Tao đã thấy mày.
Thì sao?
Puntsununu đâu?
Nó muốn gặp Puntsununu!
Puntsununu đây này.
Biến đi.
Tao nói biến!
Mày có muốn ăn kẹo đồng không?
Sao mày lại biết dùng súng?
Ừ, chắc mày cũng biết bóp cò đấy.
Nhưng mày nhắm có chuẩn không?
Puntsununu đâu?
Có chuyện gì?
Mày muốn bắn tao?
Tôi không tới đây vì điều đó.
Tôi đến để lấy lại gói hàng.
- Mafia, mày đi rửa xe. - Không được, Đại ca Nunu!
Thằng giao hàng làm đấy.
Tao nhìn thấy hết rồi, nó vừa dập mày tơi tả.
Mancane, sao mày chưa đào hố xong nữa?
Dạ Đại ca, do đất cứng quá.
Vậy mày đào mạnh lên.
Dạ Đại ca.
Dẫn nó tới nhà xưởng.
VUA THAN
Thằng ngu. Đừng quên cái này.
Anh chàng giao hàng giỏi võ.
Mày giao cái gì tới cho tao?
Tôi không đến để giao hàng.
Tôi đến để lấy lại đồ của mình.
Một thằng đệ của ông đã trộm hàng của tôi.
Mày đang hỏi tao hay đang chất vấn?
Cả cái khu Sgodiphola đều chỉ tôi tới đây.
Mày gặp may đấy.
Hồi nãy mày khá cừ đấy,
chơi trò cao bồi và làm náo loạn sân của tao.
Mày biết trò tung hỏa mù đó à?
Mày mà ăn phải viên đạn là hay rồi.
Cái bếp của tôi đâu?
Ai biết.
Nói thẳng ra, tao không quan tâm.
Điều mà tao quan tâm lúc này
và người mà tao muốn là một xạ thủ giỏi.
Tao thấy mày chơi súng khá đấy,
nghệ như nhịp trống amapiano.
Chỉ là trò vặt vãnh với tôi.
Nghe cho kỹ đây.
Tôi là một tay chơi ghi-ta chuyên nghiệp.
Hồi trước, tôi từng đi lính.
Lính cơ à.
Tao thích câu chuyện của mày đấy.
Nói xem, cái bếp mày đang tìm
đáng giá bao nhiêu?
15.000.
Chỉ thế thôi à?
Đây là lời đề nghị.
Mày có muốn kiếm 20.000
ngay vào cuối tuần này không?
VĂN PHÒNG WILLARD
Nói tiếp đi. Tôi đang nghe đây.
Mày muốn nghe chuyện của tao à?
Được, tao sẽ kể cho mày nghe.
Ngày xửa ngày xưa…
khu này được xây để phục vụ một nhà máy.
Cầm lấy, Cây Thông Giáng Sinh.
Bạn có mơ về đời thực?
Một cuộc đời tự do, cân bằng…
Suốt nhiều năm, nhà máy hoạt động tốt
và Sgodiphola cũng sống tốt.
Đỉnh của chóp luôn, em yêu.
Rồi một ngày nọ, họ quyết định đóng cửa nhà máy.
Thế là dân thị trấn này trở thành những kẻ khốn cùng
và bắt đầu sụp đổ.
Lúc đó tao đã quyết định
lấp đầy khoảng trống mà nhà máy đã để lại…
và mở nhà máy riêng của mình.
Thế là cứ làm thôi.
Kế hoạch của tao rất đơn giản,
đó là biến Sgodiphola trở nên vĩ đại lần nữa.
Nó là Nhà Xưởng.
Nó bị mất việc khi nhà máy đóng cửa.
Mấy thằng hồi nãy đều là thanh niên không có nghề ngỗng.
Tao trở thành chính quyền và cho tụi nó công ăn việc làm.
Nhưng những kẻ khốn cùng kia ghen tị.
Đó là lý do tao phải tìm cách bảo vệ nhân viên của mình.
Nhưng giờ tao đã có mày, chàng lính.
Mày sẽ dạy tao cách bắn súng.
Súng của tao.
Vậy là 20.000 đó
là tiền để tôi dạy ông cách bắn súng sao?
Và rồi chúng ta sẽ đều sống vui vẻ mãi về sau.
Và có giấc ngủ yên bình vào ban đêm.
Ngủ yên vào ban đêm sao?
Người ta bắn súng suốt đêm.
Mày đang làm ồn đấy.
Mẹ, con chỉ đang kể cho nó nghe về mơ ước.
Mơ là chuyện của mày,
hạ cái giọng xuống, mày ồn ào quá.
Nếu không mẹ mày lại phải vào xe cấp cứu nữa.
Không có vấn đề gì.
Tôi sẽ dạy cho ông.
Chỉ cần đặt cọc ít tiền xăng xe, tôi sẽ phục vụ ông đến thứ Hai.
Chào mừng đến với Sgodiphola.
Sao rồi mấy quý ông!
No comments yet. Be the first to leave one.