முதல் 200 வரிகள்.
Coi nào nhanh lên. Nhanh lên. Tôi sắp biến thành tượng ở đây rồi.
Chuyển hàng đi. Nhanh lên.
Charlie.
Mang sang đây.
Lẹ lên!
Coi nào.
Chất lỏng vàng đấy anh bạn. Đúng là nó rồi.
Chúng ta xong chưa?
Các anh, chúng ta sẽ đi thằng tới New York, vậy nếu có ai đó muốn "xả",
thì làm ngay bây giờ đi. Không ai à?
Vậy đi thôi.
Khốn thật!
Chờ chút. Chậm lại.
Hắn vẫn còn thở.
Kệ mẹ nó. Quăng nó ra 1 bên.
Xoay người lại!!
Nhanh!
Giơ tay lên. Bỏ vũ khí xuống.
- Mấy thằng con lừa chó chết. - Tao nói là bỏ vũ khí xuống!
Mày nữa thằng mập. Bỏ xuống!
Bỏ vũ khí xuống.
Tụi bây có biết đây là hàng của ai không hả?
Chuyện này quá hiển nhiên rồi, phải không?
"Hèn hạ, quái vật, sự sa đọa tàn bạo,"
bạn của lũ trộm cướp và gái điếm,
lương tâm bị hủy bởi thứ chất lỏng ác quỷ đó,
"rượu, cái tên của sự điên loạn."
Ngày mai, chúng ta sẽ thức giấc để chào đón một bình minh mới.
Và trước khi sự kiện quan trọng đó xảy ra,
tôi xin hân hạnh giới thiệu
Người thủ quỹ đáng kính của thành phố Atlantic,
ngài Enoch Thompson.
Bà McGarry, cảm ơn bà vì bài thơ tuyệt vời đó.
Bà gửi cho tôi 1 bản nhé?
Đúng là một quý ông tốt.
Thưa các bà.
Nhiều năm trước có 1 cậu bé
sống tại ngay thành phố này.
Mùa đông năm 88, hằn vài vị còn nhớ,
trận bão tuyết lớn nhất trong lịch sử.
Một gia đình bị kẹt trong tuyết và lạnh cóng,
mà không có thức ăn hay chất đốt để sưởi ấm.
Người cha đã qua đời... ông ta bị hủy hoại bởi
rượu.
Và mọi thứ
đều đổ dồn về cậu bé,
một cậu bé còn rất nhỏ tuổi
phải tự đi kiếm ăn cho bản thân và cho gia đình.
Cậu ra ngoài khi trời lạnh cóng,
mang đôi giày đã bị khâu vá chằng chịt,
áo ấm của cậu là những tờ giấy báo,
cậu bé lê từng bước, thân ngập trong tuyết
tới đường rầy xe lửa,
quỷ gối và dùng đôi tay trần để bới móc
để tìm 1 ít than,
hi vọng được vài củ khoai tây
con sót lại trong 1 cái túi nát.
Không được gì,
cậu ấy vớ lấy 1 cái cán chổi
và trong sự tuyệt vọng, giết cho bữa tối của gia đình mình:
Ba con chuột nấp trong 1 thùng hàng.
Rất đáng tởm, phải.
Nhưng gia đình đó đã sống sót.
Và cậu bé đó?
Cậu bé đó đang nói chuyện với mọi người ngay tối nay
Ngay trên khán đài này.
Lệnh cấm chính là 1 sự tiến bộ.
Từ nay sẽ không còn gia đình nào bị cướp bởi cha của họ,
làm tù nhân của rượu.
Tôi rất tự hào
khi sống trong 1 quốc gia,
mà cuối cùng thì năm nay cũng sẽ cho phụ nữ quyền được bầu cử.
Thưa các quý bà, tôi rất tiếc phải thông báo
rằng tôi phải đi vì 1 việc làm ăn khẩn cấp của hạt
và do đó tôi sẽ không thể ở lại dự tiệc được.
Shh shh.
Và để kết thúc, để tôi nói thế này:
Không có sự hỗ trợ của nhưng người phụ nữ tốt
như các vị, những người đàn ông như tôi
sẽ không đâu vào đâu cả.
Cảm ơn và Chúa phù hộ các vị.
Lúc ở dưới hào, cùng lắm thì chỉ ăn tới thịt cầy
Nhưng mà chuột à?
Quy tắc thứ nhất của chính trị này nhóc:
Đừng để sự thật phá hỏng 1 câu chuyện hay.
Tới đây nào các cậu! Đừng e ngại.
Hãy gặp các cô gái làm nên sự tuyệt vời đi
Ngay trước mặt các bạn đây. Còn chờ gì nữa?
Nhưng quý cô xin đẹp từ Paris...
Pháp.
Này các cô nhóc,
ta biết là ở đây có nhiều thứ mà bố mẹ các nhóc
muôn đưa các nhóc tới, nhưng cái này
không nằm trong số đó. Đưa mấy cô nhóc này đi chỗ khác giùm, phải.
Đáng ra là mấy cô nhóc đó phải đi lâu rồi mới đúng.
Đừng ngại ngùng, các bạn. Họ không cắn đâu...
trừ khi bạn muốn họ cắn.
- Hey, Nucky, thế nào rồi? - Không tốt như anh, Wendell.
- Chào buổi tối, Nucky. - Hey, anh thế nào?
- Anh thế nào rồi, Nucky? - Rất vui khi gặp anh.
Hãy nói là không phải thế đi, Joe.
Tới tận cùng thế giới!
Được rồi, bình tĩnh nào các cậu.
Tôi có rồi! Tôi có rồi! Ở đây.
Này có uytky mạch đen không? Tôi muốn gin!
Cảm ơn nhé.
- Em trai tôi có ở đây không? - Trên lầu.
Tất cả bọn họ.
Tôi rất muốn bắt anh ta, nhưng anh ta còn tới 24 giờ. Nên tôi không thể.
Các anh, các anh.
Ngài thị trưởng, những người bạn
Nhưng thành viên của hội đồng thành phố,
như các vị biết, chưa tới 2 giờ nữa
Rượu sẽ bị tuyên bố là bất hợp pháp bởi đạo luật
được ban ra bởi những quý ông đạo mạo nằm trong quốc hội của chúng ta.
Nâng ly vì lũ khốn đẹp mã dốt nát đó!
Có lẽ rằng trên khắp quốc gia sẽ khô khốc vì không có giọt rượu nào,
nhưng tôi đang tiến hành những thỏa thuận
sẽ giữ cho thành phố Atlantic ướt át như người cá.
Jeez, Nucky, giờ anh lại là người cá à?
Tất cả các phiếu bầu đều đáng giá, ngài thị trưởng.
Một đảng viên đảng cộng hòa chính gốc
Cơ hội là đạo luật Volstead không phải chỉ gõ cửa, bạn của tôi,
mà nó đá thằng cửa và xông vào!
Tôi sẽ tin khi tôi nhìn thấy. Coi nào, George,
làm như là mấy cái luật cấm này chưa từng xảy ra vậy,
nhưng có 1 chuyện là... giá cả sẽ tăng lên 20 lần.
Có thằng ngu nào chịu trả 3 dollar cho 1 ly chỉ đáng 15 cent?
- Anh chứ ai. - Anh sẽ trả 12 dollar
cho 1 con điếm đẹp đẽ vô dụng
Phải anh sẽ trả Anh trả.
Tôi biết.
Anh ta đúng rồi đấy
Thứ nhất... chúng ta có sản phẩm
mà những người khác muốn có. Phải.
Hơn thế nữa là chúng ta có loại sản phẩm mà anh ta không được phép có
- Họ có thể cũng cấm luôn cả thuốc lá. - Một người đàn ông trong ngày nghỉ của mình,
Tin tôi đi, nếu anh ta muốn uốngl anh ta sẽ trả tiền để có nó. - Đúng.
Vậy còn đạo luật thì sao? - Luật à? Tôi chính là luật, nhóc Georgie à.
Hay là anh say quá nên tưởng tôi là Lillian Gish, huh?
Cái phù hiệu trên người tôi đâu phải hoa.
Tôi sẽ đá anh ta ra khỏi đây ngay bây giờ. Anh biến ra khỏi đây.
- Lũ đặc vụ liên bang! - Anh đã bị bắt.
Lũ liên bang, lũ khốn đó.
Ôi lũ đặc vụ liên bang, chỉ là...
một gã bắt chó với phù hiệu cảnh sát.
Còn đó là sự khác biệt đối với 1 gã bắt chó thông thường.
Giờ với tư cách là những ông chủ, các vị sẽ chịu trách nhiệm
tiếp nhận lời yêu cầu và thu thập
từ nhà hàng, khách sạn, những gì các vị sở hữu.
Những yêu cầu này sẽ được em trai tôi và người của cậu ấy xem xét,
họ sẽ chịu trách nhiệm giám sát việc vận chuyển.
Và nghĩa là tôi cũng có vài thay đổi nhân sự.
- Mọi người hẳn còn nhớ Jimmy Darmody? - Chào mừng trở lại, nhóc!
Chào mừng, Jimmy.
- Rất vui khi gặp lại cậu. - Tôi nghe rằng cậu cho họ thấy địa ngục là gì rồi.
- Chắc chắn. - Chính xác.
Và giờ sau khi cậu ấy làm cho thế giới trở nên an toàn hơn cho chế độ dân chủ,
cậu ấy quay lại để giúp chúng ta 1 tay.
Trong vòng 3 tuần Paddy Ryan sẽ tiếp quản
khu số 4 với tư cách là chánh văn phòng.
Jimmysẽ là người làm việc dưới quyền anh ấy.
- Cố lên nhóc. - Paddy.
- Chúc mừng, Paddy. - Đó là 1 vinh dự, các vị.
- Paddy Ryan... môt người tốt. - Cẩn thận thị trưởng
Có ngày cậu ta sẽ chiếm cái ghế của ông đấy.
Nếu muốn thì cậu ta lấy bây giờ cũng được
- Cho thời gian đi, ngài thị trưởng. - Chào mừng nhập hội, paddy.
10, nine, eight,
seven, six, five,
four, three, two,
one.
Lệnh cấm\!
Cậu đi đâu vậy?
- Có gì không ổn à? - Không có gì, tôi cũng không biết nữa.
- Bao tử của tôi. - Oh, uống brioski đi.
- Em có xem cái bài vớ vẩn này không? - James.
Không, đưa nó vào miệng con ấy.
Dempsey... "nhà vô địch không phải là 1 gã trốn đi lính".
Anh ta đã giải trình tình trạng của mình trong cuộc chiến."
Bài báo nói gì? - Anh không biết. Anh ta phải chăm sóc cho mẹ mình.
- Đúng là bài báo vớ vẩn. - Họ không thể viết nếu như chuyện này không phải là sự thật.
Thông minh 1 chút đi, Ange. Chỉ vì tiền thôi.
Bộ em nghĩ là 1 người có thể từ bỏ cơ hội
để chiến đấu vì tổ quốc của mình sau?
Sao chứ? Sao em nhìn anh như thế?
Đại học Princeton không phải là tất cả, Angela.
Anh có suy nghĩ thêm về chuyện đó không?
Lúc anh tốt nghiệp thì anh sẽ 25... gần 26 rồi.
- Em có thể đi làm. - Làm gì?
Vẽ tranh à?
Và rồi còn nhóc Skeezix nữa?
- Con đi đâu thế? - Hey, ngồi xuống và ăn cho hết thức ăn đi.
Không, lại đây. Con phải ăn cho hết.
Ngồi lên nào. Còn phải lo cho con nữa, đúng không? - Phải.
Uống sữa đi. Thêm 1 miếng nữa.
Có lẽ anh có thể học được nhiều khi làm cho Ryan.
- Món trứng xong chưa? - Anh bình tĩnh 1 chút đi!
Mẹ con thần kinh rồi khi nghĩ bố sẽ làm việc chol thằng đần như gã Ryan.
- Ryan là thằng đần. - Ryan là thằng đần.
No comments yet. Be the first to leave one.