முதல் 200 வரிகள்.
Good Neighbours
Oh, tao xin lỗi. Tao tưởng mày đang đói.
Tao điên rồi.
Tạm biệt.
Chị của mày đâu rồi?
Được rồi, không nghe tao à.
Nếu cửa sổ để mở cho buổi cà phê dài, và sau đó mày sẽ bị mắc kẹt bên ngoài cả ngày đó.
Tao là người nghiêm túc đó.
- Anh Spiegelman. - Bà Gauthier.
Bằng thịt.
Rất vui được gặp bà.
Căn hộ trên tầng thứ tư. Tôi đã nói rõ rồi, phải không?
Vâng, bà đã. Bà đã nói rồi.
À...
Tôi nghĩ mọi thứ sẽ tốt thôi.
Nếu anh nói vậy.
Chào mừng bọn mày.
Tao rất hân hạnh.
Một căn hộ lạnh lẽo đáng yêu.
Oh, tao bực mình với bọn mày đó.
Spencer, anh lên chưa?
Đến đây.
- Nói tiếng Anh chứ? - Ừ.
Chào.
Báo ngày hôm qua. Nhưng không có gì về kẻ giết người cả.
Cô đã đánh hết ô chữ chưa?
Có bao giờ tôi không làm đâu?
- Chào. - Chào.
Tôi chuyển lên tầng trên. Phòng số mười hai.
Cảm ơn Chúa. Tôi nghĩ anh đang chuyển gối chứ.
Thật là một công việc kì lạ.
Vậy, hay lắm, cả hai người đều nói tiếng Anh.
Xin lỗi, tôi khiếm nhã quá. Tôi là Victor. Rất vui được gặp anh.
Spencer.
Louise.
Rất vui được gặp cô.
OK, tạm biệt.
Và cô ấy đã đi.
Chà, chúc may mắn khi di chuyển, anh bạn. Tôi muốn giúp anh một tay nhưng...
... tôi lười quá.
Không, gì chứ? Không, không, không... Tôi có một người em từ Ottawa...
- Tôi đùa thôi, Vince. - Ừ...
Vâng.
Và anh ấy cao ráo. Cô biết tôi đang yêu mà.
Với tôi chiều cao lí tưởng là khi nhảy và cô có thể tựa đầu vào cằm của anh ta.
Ý tôi là nó thật nóng bỏng, phải không?
Rất nóng.
Và tôi chưa bao giờ gặp gã nào cao vậy và tóc vàng.
Như mò kim đáy bể.
Tôi tuyệt đối nghĩ rằng mấy anh chàng tóc vàng giống như thần thoại vậy. Ý tôi là, tôi chưa bao giờ gặp anh chàng tóc vàng nào ở bất kỳ nơi đâu, đúng chứ?
Oh, và cơ thể anh ta...
Tôi biết anh ta có một cơ thể tuyệt vời bởi vì tại một thời điểm nào đó, tôi cúi xuống và tôi chạm vào tay anh ta,
và tôi thề có Chúa anh ta giống như, giáp sắt bên dưới chiếc áo thun hay thứ gì đó.
Tôi biết, phải không.
Và tên anh ấy là Roland. Tôi biết cô nghĩ anh ta hoàn toàn khập khiễng.
Nhưng tôi nghĩ thật hấp dẫn.
Nó giống như cái tên của những người Anh cổ điển, cô biết đấy. Giống như anh ta là chủ của một cái gì đó, một cái gì đó.
Dù sao thì anh ta cũng đón tôi khi xong việc đêm nay.
Không phải cô làm xong lúc nửa đêm sao?
Vậy thì chúng tôi sẽ uống vài ly.
Dù thế nào thì tôi cũng không ngủ với anh ta đâu.
- Nhưng cô sẽ làm vậy. - Anh ta nóng bỏng mà.
Cô đã đọc tờ Gazette chưa? Có tin gì về vụ giết người hàng loạt chưa?
Chúa ơi, bình tĩnh đi Louise. Không có kẻ giết người hàng loạt nào cả. Chỉ là một người phụ nữ bị chết thôi.
Ba người chết và một bị cưỡng hiếp.
Gì cũng được.
Cô có chắc là không phiền chứ?
Không, ai quan tâm chứ. Dù sao thì cũng đâu có ai quanh đây.
- Được rồi. - Chúc ngủ ngon.
Chúc ngủ ngon.
Oh, nếu cô có tin gì của Natalie. Nói với cô ta là tôi sẽ giết cô ta đó.
Và hiếp cô ta.
Vâng.
Xin lỗi. Tôi rất xin lỗi. Bên ngoài tối quá.
Thấy cô về nhà một mình và tôi chỉ định ra ngoài và nói chào thôi.
Tôi đúng là một thằng ngốc. Tôi là Victor chúng ta đã gặp nhau sáng nay.
Tôi biết thật là kỳ lạ. Tôi đứng ở đây.
Nhưng tôi thề là tôi chỉ chờ em trai tôi đến và giúp tôi thôi bởi vì mình tôi thật sự không thể mang hết đồ lên tận tầng 4 được.
- Tôi rất xin lỗi. - Thôi đi, không sao đâu, ổn mà.
Chỉ là tôi đọc quá nhiều về tên giết người hàng loạt.
Cái gì?
- Anh không đọc nó hả? - Thật khủng khiếp.
Ừ. Nó thật kinh khủng.
Tôi không biết gì về chuyện này cả.
Giữ nó đi.
- Thật sao, cô chắc chứ? - Đương nhiên.
Cảm ơn cô.
Một ngày khó chịu hả?
Anh nói chuyện với anh chàng mới đến chưa?
Không, chỉ sáng nay thôi. Còn cô?
Anh ta ở dưới hành lang.
Với một cái ghế mà anh ta không thể di chuyển được.
Tôi cảm thấy như tôi nên giúp anh ta, nhưng...
Nhưng sao?
Nhưng tôi không muốn.
Đúng là cô gái của tôi.
- Được rồi, tôi phải đi cho mèo ăn đây. - Được rồi.
- Cô muốn ăn chút gì không? - Không, tạm biệt.
Không có gì.
Cảm ơn cô, Louise.
Cô biết nó không thật sự quá nặng khi kéo mà. Chỉ là nó hơi khó khăn và cồng kềnh thôi.
Thực ra thì nó là chiếc ghế cũ của bố mẹ tôi.
Họ thật tốt khi cho tôi cái này.
Được rồi.
- Được rồi. - Cảm ơn cô rất nhiều.
Cô là hàng xóm tốt nhất trong lịch sử đó, của những người láng giềng. Cảm ơn cô rất nhiều.
Đừng bận tâm về chuyện đó.
Không, không. Nghe này. Tôi phải làm điều đó cho cô.
Hãy để tôi nấu mời cô bữa tối hay dẫn cô đi ăn tối. Hay gì đó đại loại như vậy.
Chắc rồi, khi anh xắp sếp xong.
Được rồi.
Tao biết. Tao xin lỗi, tao xin lỗi.
Chỉ là mấy kẻ ngu ngốc, với những thứ ngu ngốc họ muốn ta làm.
Chỉ tối nay thôi.
Và chỉ bởi vì bọn mày làm tao cảm thấy tội lỗi vì về trễ.
Cô vẫn đứng đó sao?
Được rồi, tạm biệt, ông Chou!
Cô nên hẹn hò với anh chàng nào đó đi.
Này.
Này. Mọi chuyện thế nào rồi?
- Tốt, tốt. Tôi vẫn còn nợ cô bữa tối đó. - Ồ, đừng lo về chuyện đó.
Tôi không lo về chuyện đó. Tôi chỉ muốn chắc rằng tôi cảm ơn cô đúng cách thôi.
- OK. Hey. - Xin chào.
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
- Có báo rồi hả? - Oh, tôi không đi làm hôm qua.
Một đêm thật mệt hả, ai cũng chờ kết quả tối nay sao?
Vì tôi nghĩ có thể chúng ta sẽ thích. Tôi không biết.
Ngồi cùng nhau, ăn đồ ăn. Xem chuyện gì sẽ xảy ra.
Ý kiến tệ quá. Đừng bận tâm.
- Không, chắc rồi. - Vâng, chúng ta sẽ làm ở đây. Tôi sẽ nấu.
- Thật sao? - Phải.
Tuyệt vời. Tôi sẽ mang món tráng miệng.
Tôi đi đây.
- Sao cũng được. - Tạm biệt.
- Anh bạn, chuyện này sẽ vui lắm đây. - Lúc đó sẽ thật tuyệt vời.
Được rồi, gặp anh ở đó.
Gặp anh sau.
Lũ mèo khốn kiếp.
Thứ lỗi, thưa cô...
... chúng tôi là cảnh sát và....
Tôi là người Anh.
Chờ tôi một chút...
- Chuyện gì vậy? - Johanne.
Chuyện gì với Johanne?
- Cô ta nói cô ta gặp anh ta ở đâu? - Cô ta không nói.
Tôi không biết cô ta đi đâu. Cô ta sống ở trung tâm thị trấn, tôi nghĩ...
- Cô ta có mô tả gì về hắn không? - Có, nhưng tôi nghe không được rõ lắm.
Cô ta nói rằng anh ta tóc vàng, cơ bắp.
Cao, hay tôi nghĩ cô ta đã nói vậy.
Thật sự không có đặc trưng gì cả.
Và cô ta nói tên anh ta là gì?
Một cái gì đó nghe thật ngu ngốc.
Roland.
Đó là Roland.
Vậy anh có nghĩ đây là cùng một gã. Ý tôi là - Tên giết người hàng loạt?
Tên giết người hàng loạt nào?
Cô ta bị cưỡng hiếp không?
Cô ta trông tệ lắm.
Nhưng gã Roland này có, có phải đó là gã mà các anh đang tìm không?
- Louise, phải không? - Vâng.
Louise. Tôi muốn cảm ơn sự giúp đỡ của cô.
Nếu cô có thể nhớ bất cứ gì về Johanne. Bất cứ điều gì. Hãy gọi cho tôi.
Số di động của tôi ở phía sau.
Ông Brandt.
Tôi có nên lo ngại không?
Ý tôi là, tôi có nên lo ngại về sự an toàn của mình?
Một người phụ nữ ở tuổi như cô luôn phải cảnh giác về sự an toàn của chính mình.
Thế giới xấu xa mà.
Bà đang làm gì vậy?
Mụ khốn đó thậm chí còn không nhìn nơi bà ta đi.
Tôi xin lỗi. Tôi không thấy.
Tôi đang cố để cho nơi đẹp và sạch sẽ.
Nhưng không ai thèm quan tâm cả!
Họ chẳng biết ơn gì hết... chúa ơi.
Kỳ cục.
Có vẻ như một bữa tiệc nhỉ.
''Thì là''. Tôi thích ''thì là''.
Tôi quên hỏi anh điều này khi chúng ta nói chuyện sáng nay nhưng không có món tráng miệng.
Tôi có nên chạy ra ngoài và kiếm một chút gì đó không?
Công ty sẽ mang món tráng miệng đến.
Công ty... Điều bí mật của tôi.
Bệnh nhân bí ẩn nhất của tôi, đó là điều tôi gọi anh đó.
Giờ, tôi biết anh không muốn tôi nhắc lại chuyện này nữa
nhưng tôi phải nói bởi vì tôi nghĩ rằng nó thật phi lí.
- Nếu anh muốn bỏ phiếu, chỉ mất mười phút thôi... - Cảm ơn, bà Van Ilen.
Họ có thể thắng chỉ với một phiếu bầu. Đó là những gì mà mọi người nói.
Bà Van Ilen. Bà đặt quá nhiều giả thuyết.
Xin lỗi, Louise...
Thật tuyệt.
Anh không thể đòi hỏi bất cứ điều gì hơn ở cơ bắp của anh cả, anh bạn trẻ.
Tuyệt thật.
- Tôi là lực sĩ bẩm sinh mà. - Anh chắc là vậy.
Không nghi ngờ gì hết.
- Xin chào. - Bà Gauthier, tôi là Louise.
- Oh, chào người đẹp. - Chào.
- Nghe này, bà có biết gã mới chuyển đến không, Victor? - Tất nhiên tôi có biết.
Tôi có thể lấy số của anh ta từ bà không?
Và cô ta đã gọi cho tôi từ số của mình?
Thật can đảm.
Những cô gái bây giờ khác quá.
No comments yet. Be the first to leave one.