முதல் 200 வரிகள்.
Trong Mùa Hè Tôi Trở Nên Xinh Đẹp tập trước...
- Giờ ta nên về nhà sao? - Nơi này xứng được từ biệt hay hơn.
Nên ta hãy mở một bữa tiệc lớn.
Mừng đêm cuối cùng!
Ai thừa nhận mình có tình cảm trước sẽ thua, nhé?
Anh thua. Em thắng.
Ngôi nhà này đã thấy đủ những nụ hôn.
Anh đến tìm em. Anh van xin em hãy chúc phúc cho anh với cô ấy.
Em tưởng chúng mình yêu nhau.
Mình đã yêu nhau.
Tôi hứa với cô Susannah sẽ không đánh mất sự diệu kỳ, nhưng mất rồi.
MẸ ĐANG GỌI...
Mẹ ơi, con cần mẹ.
MÙA HÈ TÔI TRỞ NÊN XINH ĐẸP
Belly, dậy đi.
Dậy!
Mẹ?
Mẹ đến đây làm gì?
Con không nhớ sao?
Con gọi mẹ đến.
Thực ra, con để lại tin nhắn van xin mẹ đến đây.
Rồi con không trả lời khi mẹ gọi lại. Mẹ cố gọi con suốt đêm.
Con xin lỗi. Con ngủ thiếp đi mất.
Dậy đi, Belly. Mình về.
Không, không được.
- Mẹ không hiểu. - Đúng, mẹ không hiểu.
Con đã nói dối mẹ mấy ngày liền!
Vì Jeremiah và Conrad cần con giúp, mà con không biết nói sao với mẹ.
Đừng lấy cớ gì. Không gì hết.
Mẹ hy vọng đêm qua đáng làm, bởi mẹ hết chịu nổi con rồi.
Bọn con có đến đây để tiệc tùng đâu. Chỉ xảy ra thế. Mà đến vì cô Susannah...
Dừng lại! Mẹ không chịu nổi việc con lấy cô làm cớ thêm nữa.
Mẹ không chịu được con, chấm hết!
Từ sau đám tang cô ấy, mẹ luôn giận dữ với con!
Con muốn mẹ nói gì?
Rằng con làm mẹ xấu hổ?
Rằng con biến ngày tiễn đưa cô Susannah thành ra là về con?
Vâng! Con biết mẹ ghét con vì điều đó, được chưa?
Nhưng mẹ sẽ không thể ghét con bằng con ghét mình.
Thôi đi! Ta sẽ không làm thế này ở đây. Đi thôi.
Con không đi đâu hết.
Không!
Sai lầm duy nhất của con là nghĩ rằng mẹ sẽ giúp được con.
Cô Susannah sẽ không tha thứ mẹ vì bỏ rơi các con cô ấy.
Cô ấy sẽ còn chẳng...
Belly.
Muốn anh ngồi cùng không?
Anh rất tiếc vì chuyện với mẹ em.
Mọi thứ đều rối ren.
Em biết anh và Conrad đã nói chuyện về em hồi mùa thu.
Nhưng em không biết...
anh ấy đến tìm anh van xin anh chúc phúc.
Em đừng nói được không?
Em xin lỗi.
Em cứ cố gắng làm mọi chuyện cho đúng
mà sao chỉ toàn làm hỏng hết.
Chuyện không chỉ về em, Belly.
Conrad với anh giận nhau vì đủ thứ chuyện.
Ý em là, em biết rằng Conrad...
- chỉ cố, anh biết đấy... - Đừng...
Đừng bảo vệ anh ấy trước anh, lần này thôi, xin em đấy.
Em có bảo vệ anh ấy đâu.
Dù anh nghĩ anh thấy gì đêm qua...
thì anh vẫn nhầm.
Giữa em và Conrad không còn gì.
Sẽ luôn có gì đó giữa em và Conrad.
Có lẽ mẹ em nói đúng.
Có lẽ... đã đến lúc chúng ta nên về nhà.
- Steven, cái gì vậy? - Mẹ!
Belly say xỉn gọi mẹ và mẹ lái cả đêm để thấy thế này?
Cô mừng vì mẹ cháu không thấy cháu làm gì ngôi nhà.
Cô muốn nơi này sạch bong.
Và đồ của Susannah phải được trả lại vị trí cũ.
Nếu có gì hỏng, cô thề có Chúa!
Có phải bọn con dọn đồ đâu.
Bác Julia là người dọn đồ, không phải bọn cháu.
Để bán nhà.
Cô tưởng Susannah đã bàn với luật sư
và đã liên lạc với Julia trước khi mọi sự xấu đi.
Đợi đã, vậy sao mẹ không nói gì?
Conrad chỉ biết nhờ tấm biển "Bán Nhà" cắm ở sân trước.
Mẹ tưởng họ đã giải quyết hết trước khi Susannah...
Bố cháu có biết không?
Tất nhiên là có.
Và tất nhiên bố không làm gì để giúp bọn cháu hết.
Vì thế mà hai người họ tới đây cùng Belly, để tìm cách giải quyết với bác Julia.
Và sao?
Và bọn cháu đã thất bại.
Bác Julia bán nhà rồi. Thỏa thuận mua bán đã chốt vào hôm qua.
Nhưng như cô nói,
ít nhất mẹ cháu không phải thấy.
Con biết con gây rối.
Cả Belly nữa. Nhưng ít nhất nó đã tới đây.
Ngay khi họ cần em, em đã đứng lên.
- Mẹ không nói với ai về chuyện này. - Mẹ đã cố...
Cố hơn nữa đi.
Belly, mẹ con mình nói chuyện nhé?
Để cháu bắt tay vào dọn dẹp.
Belly...
Mẹ xin lỗi.
Rất xin lỗi.
Mẹ không nên đánh con.
Mẹ chưa từng làm thế.
Mọi thứ con nói khi nãy...
Đều đúng cả.
Mẹ đã rất giận.
Mẹ đã giận dữ quá mức
vì Beck không còn nữa mới bất công làm sao.
Nhưng mẹ không cho mình thể hiện.
Bởi nếu mẹ làm thế...
Thì mọi thứ khác cũng sẽ tuôn trào.
Mẹ tưởng làm vậy là đúng...
gắng rắn rỏi vì các con.
Nhưng mẹ đã nhầm.
Lẽ ra mẹ nên ở bên con.
Hay cho phép ai đó ở bên mình.
Mẹ?
Mẹ tha thứ cho con?
Ừ.
Con tha thứ cho mẹ nhé?
Không có cô ấy mới trống trải làm sao.
Mẹ biết.
Đây là đống rác sạch, đằng kia có đống rác nữa.
Gì thế?
Cô nợ các con một lời xin lỗi.
Các con đã ở bên để giúp nhau, còn cô thì không.
Và cô thực sự xin lỗi vì điều đó.
Ai cũng mắc sai lầm, mẹ.
Sai lầm lớn nhất của cô là tin rằng Beck và Julia
đã thỏa thuận xong về ngôi nhà trước khi qua đời.
Có lẽ đã quá muộn để thay đổi được gì, nhưng cô sẽ cố.
Xem có thể làm Julia đổi ý không.
Cảm ơn, mẹ.
- Cảm ơn cô, Laurel. - Không có gì.
Trước khi mẹ cháu trở lại,
có lẽ ta nên làm gì để ngôi nhà nhìn đỡ... ghê hơn chút.
- Đúng thế. - Đúng.
- Đúng. - Bắt đầu thôi.
Anh không muốn em về. Em biết thế chứ? Ta đã rõ chưa?
Rõ lắm rồi, cưng. Đúng.
Tớ cũng muốn cậu ở lại.
Và tớ yêu cậu vì thế. Nhưng tớ nghĩ tớ nên về thì hơn.
Đây giống việc gia đình hơn.
Chắc chắn không vì muốn tránh dọn dẹp chứ?
Cưng ơi, cậu cũng không sai. Nơi này trông ghê chết.
Ừ.
Muốn đưa một cô gái ra bến xe không?
Bến xe? Gì cơ? Không.
Nghe này, nếu em phải đi, thì dùng xe anh. Được chứ?
Để anh lấy chìa khóa.
Rõ là tớ bỏ lỡ gì đó, rất nhiều chuyện gì đó.
Nhưng... có phải thế không?
Rồi xem. Anh ấy mê mẩn tớ, nếu đó là điều cậu muốn hỏi.
Mà tớ thuyết phục được cậu tới trại hè chứ?
Kể cả nếu chỉ đến chơi thôi, cô ấy không thể đuổi cậu được. Đến nhé.
Em không dự trại hè ư?
Không. Không sao mà, Taylor.
Hơn nữa, còn rất nhiều việc phải giải quyết ở đây cho ngôi nhà này.
Này, đừng lo về ngôi nhà.
Em đã làm nhiều rồi. Để bọn anh lo.
Không sao. Em muốn làm đến cùng.
Được.
Cậu sẽ ổn ở đây chứ cưng?
Ừ, tớ với mẹ ổn thỏa cả rồi.
Không, bọn mình biết tớ không nói đến mẹ cậu.
Tớ muốn cậu quan tâm đến trái tim mình, không chỉ trái tim họ.
Ừ.
- Nhé? - Ừ.
- Tạm biệt. - An toàn nhé?
Đổ đầy xăng khi nào còn nửa bình. Sổ tay đường dài 101.
Nhưng sẽ vẩn chỉ đầy nửa bình.
Xăng thường, không chì?
Đúng, đùa thôi mà!
Xăng thượng hạng hàm lượng ốc-tan cao! Loại tốt!
- Chúa ơi. - Ta có khách.
Là máu à?
Là Kool-Aid Anh đào và Goldschläger. Con nghĩ thế.
Mẹ về sớm.
Và mẹ đã vi phạm thỏa thuận bán nhà nữa.
Đã xảy ra chuyện gì ở đây? Như một thảm họa.
Ôi Chúa ơi. Các cháu làm bác kiệt sức.
Chào Julia. Cảm ơn chị vì đã tới.
Tôi không làm khác được, vì Skye.
Ta nói chuyện khi bọn trẻ dọn dẹp được chứ?
Được.
Bố tôi từng cố bắt tôi bơi ngoài kia
dù biết rằng tôi khiếp sợ nước.
Julia, em biết có vấn đề giữa chị và Beck.
Đúng.
Và rằng bọn trẻ đã khiến
hoàn cảnh vốn đã khó khăn với chị thêm khó.
Cũng đúng.
Nhưng sự thực là Susannah yêu ngôi nhà này
và hai cháu rất nhớ mẹ chúng.
Và hai điều này đan xen lẫn nhau.
Em hy vọng chị cân nhắc rút lại việc bán nhà.
Cô ấy muốn nói chuyện với chị.
Nếu Susannah muốn nói chuyện với tôi thì nó đã gọi điện.
Thay vào đó, nó gửi thư
về quỹ tín thác.
No comments yet. Be the first to leave one.