முதல் 200 வரிகள்.
-o0o- TINH VÕ ANH HÙNG -o0o- Dịch: nhungong
Nhật Bản thuộc về nhân dân! Không phải thuộc về Thiên hoàng!
Càng không thuộc về quân đội! Nhân dân vạn tuế!
Hắc Long Hội đến đấy! Hắc Long Hội đến đấy!
- Chạy mau! - Chạy mau!
Đuổi bọn lợn Trung Quốc về!
Giờ để thầy giải thích một chút mối quan hệ giữa bình nhiên liệu và động cơ đốt trong.
Động cơ đốt trong trên thiết kế...
Đầu tiên xăng chảy vào bộ chế hòa khí.
Sau khi được trộn với không khí được đẩy vào buồng đốt của động cơ đốt trong để đốt.
Các trò chép vào đi.
- Các anh muốn gì? - Lợn Trung Quốc mau ra ngoài!
Các anh dựa vào cái gì náo loạn chỗ này hả?
Trường học của Nhật Bản không phải để cho bọn lợn học.
Anh đi ra ngoài cho tôi!
Các ngươi đi quá xa rồi đấy!
Tránh ra!
- Cậu có bị thương không? - Các người làm gì đấy?
Chỉ biết ở đây bắt nạt người!
Mày là đứa nào hả? Dám nói chuyện với tao như thế?
Đừng có nghĩ ta sợ ngươi!
Ta không để ngươi xem thường Sơn Điền Quang Tử này đâu!
Xin chào, tao không cần biết mày là ai lập tức đi khuất mắt tao.
Tao đếm đến ba thì mày phải cút ngay.
Một!
Hai!
Ba!
Sư phụ... sư phụ....
Chú ấy là Thuyền Việt Văn Phu, chính là tổng giáo đầu của Hắc Long Hội.
Ây dô! Sao các ngươi đánh xong nhanh thế?
Không phải ta đã nói võ lực không thể giải quyết vấn đề rồi sao?
Giờ thì không còn ai nghi ngờ nữa chứ?
Giáo sư Độ Biên, tôi xin thay mặt bọn chúng xin lỗi ngài.
Sư phụ.
Còn phải cảm tạ người ta xuống tay lưu tình...
nếu không ngươi đã biến thành tàn phế rồi.
Ngươi đánh với ai thế?
Đánh với tôi.
Cậu là ai?
Công phu cũng không tệ.
Ta là Thuyền Việt Văn Phu của Hắc Long Hội. Cậu là...
Cháu...
Quang Tử, sao cháu lại ở đây?
Thuyền Việt thúc thúc.
Cây bút của cháu vừa bị đồ đệ của chú làm gãy rồi.
Chú nhất định phải đền cho cháu cái mới.
Quang Tử, chẳng phải cháu vẫn biết Thuyền Việt thúc thúc của cháu...
nổi tiếng bần cùng hay sao?
Các ngươi có ai mang theo tiền không?
Chỗ này đủ cho cháu mua cây bút mới rồi đấy.
Cái con tiểu a đầu này, suốt ngày chỉ biết làm nũng Thuyền Việt thúc thúc thôi.
Lớn tướng rồi... nhất định không lấy chồng à?
Không cần chú lo đâu.
Cháu chỉ cần có Trần Chân là được rồi.
Chào ông, tôi là Trần Chân của Tinh Võ Môn.
- Thượng Hải Tinh Võ Môn? - Phải.
Vậy Hoắc Nguyên Giáp tiên sinh...
Hoắc Nguyên Giáp là sư phụ của tôi.
Vậy sao?
Chú không tin à?
Không phải, ta vừa nhận được một bức điện báo...
điện từ Thượng Hải tới.
Điện báo nói rằng...
Hoắc Nguyên Giáp tiên sinh trong một cuộc tỉ võ...
bị người ta đánh chết.
Đối thủ là Đạo Trường Hồng Khẩu của Hắc Long Hội chúng ta...
tên là Giới Xuyên Long Nhất.
Không thể có chuyện ấy được!
Đáng tiếc, tất cả những điều ta nói đều là sự thật.
Tôi xin lỗi.
Em xin cáo từ.
Không có cơ hội đọ sức với cậu ta, thật là đáng tiếc.
Trần Chân!
Trần Chân, anh định đi đâu?
Trung Hoa hội quán, anh phải điều tra xem có phải sư phụ chết thật hay không.
Sư phụ của anh không thể bị người Nhật Bản giết hại được.
Tuyệt đối không thể.
Nhân dân vạn tuế!
Nhân dân vạn tuế!
Em nói cho anh biết...
nếu như anh đi lâu quá mới trở về đây...
em tuyệt đối không đợi anh đâu.
Trần Chân!
Anh có quay về đây nữa không?
Đợi sau khi bọn họ rời Trung Quốc trở về Nhật Bản...
anh sẽ trở về đây tìm em.
Nhưng... người Nhật Bản đến Thanh Đảo để đánh nhau với người Đức mà?
Em phải biết Thanh Đảo cũng là lãnh thổ của Trung Quốc.
Người Nhật Bản với người Đức đều là những kẻ xâm lược.
Trần Chân.
Anh hận người Nhật Bản đến như vậy sao?
Anh không biết nữa.
Quang Tử, sinh trường tại thời đại này, anh và em không có lựa chọn nào cả.
Xin bảo trọng.
Trần Chân!
Không có đâu. Anh không có tiền lẻ.
Không có. Anh thực sự không có tiền lẻ mà.
Anh đã nói không có tiền lẻ rồi mà.
Tránh ra! Tránh ra!
Xin chào.
Tôi không phải là người Nhật Bản.
Tiên sinh. Hóa ra cậu không phải người Nhật Bản à? Vậy tốt quá.
Mời ngồi.
Tiên sinh đi đâu đây?
Tôi đến Tinh Võ Môn.
Tinh Võ Môn? Cậu đi học công phu à?
Đại thúc, tôi đi học công phu, mong chú nhanh lên.
Học công phu? Tôi khuyên cậu đừng đến Tinh Võ Môn.
Ở Thượng Hải ai ai cũng biết Tinh Võ Môn trước đây là đệ nhất...
Giờ như thế này này...
Chú có kéo không thì bảo?
Chú không kéo thì để tôi đi xe khác!
Kéo! Kéo!
Cậu trả tiền thì đi đâu chẳng được.
Ngồi vững chưa?
Đi thôi!
Ngay cả Hoắc Nguyên Giáp cũng chết rồi, Tinh Võ Môn chẳng có tương lai gì đâu.
Cậu nghĩ lại đi, tôi sẽ giới thiệu cho cậu một võ quán khác.
Nơi này không có tương lai gì đâu.
Ngũ sư huynh!
- Ngũ sư huynh, đúng là anh rồi. - A Bưu.
Để em xách giúp anh.
Cám ơn.
Cậu là...
Trần Chân, Tinh Võ Môn.
Tinh Võ Môn nhất định có tương lai...
chú hãy chờ mà xem.
Sao hả? Cậu còn đợi gì nữa?
- Ngũ sư huynh! - Ngũ sư huynh!
Nghê sư phụ.
Nơi này là linh đường của tiên phụ tôi.
Nếu muốn tỉ thí võ nghệ...
thì xin mời ra bên ngoài.
Sư phụ! Sư phụ! Thầy không sao chứ?
Nghê sư phụ. Đã nể mặt.
Hoắc huynh đệ, tại ta tài năng kém cỏi.
Là tôi thắng không công bằng.
Ngài từ xa tới đây, thân mình mệt mỏi...
Nếu lần sau có cơ hội tỉ thí. Tôi sẽ tới thăm võ quán của ngài.
Đệ học xong rồi à?
Không cần biết ra sao, về đây là tốt rồi.
Long Đại Thúc.
Ta không muốn làm lỡ chuyện học hành của cậu.
Vì vậy bảo bọn họ không nói cho cậu biết.
Sao cậu lại biết vậy?
Cháu ở Nhật Bản đọc báo mới biết tin.
Bọn người Nhật Bản ấy giờ nhất định rất đắc ý.
Trần Chân, đến khấu đầu cha đi.
Làm gì thế?
Trần Chân đâu phải người của Hoắc gia, sao có thể mặc áo tang chứ?
Long Đại Thúc, Trần Chân từ nhỏ đã theo cha cháu, do cha cháu nuôi lớn.
Đệ ấy với người nhà họ Hoắc không hề có phân biệt gì.
Trước khi cha đi tỉ võ, bệnh hen suyễn đã rất nghiêm trọng rồi.
Huynh khuyên cha nhiều lần...
nhưng cha không chịu nghe.
Khấu đầu đi.
Ngươi làm gì đấy?
Chữ Nhẫn này do sư phụ ngươi đích thân viết ra đấy.
Long Đại Thúc.
Trần Chân làm đúng lắm.
Người ngoại quốc ở trên lãnh thổ Trung Quốc hoành hành bá đạo.
Chỉ vì chúng ta nhẫn nhịn quá lâu rồi.
Con xin thề...
chừng nào Hoắc Đình Ân con đây còn ở Tinh Võ Môn,
tuyệt đối không nhẫn nhịn bọn chúng!
Đệ đi tìm Giới Xuyên.
Trần Chân, theo như quy tắc trước tiên đệ phải gửi chiến thư đã.
Giờ đệ đi, không cần biết quy tắc gì hết.
Đạo Trường Hồng Khẩu thuộc lãnh thổ Nhật Bản.
Phòng tuần bổ cũng không thể làm gì bọn chúng.
Chẳng may cháu xảy ra chuyện gì, Tinh Võ Môn sẽ ra sao?
Ngay cả cháu cũng không phải đối thủ của bọn chúng.
Long Đại Thúc!
Cha cháu giao cháu lại cho ta. Ta có trách nhiệm chăm sóc cháu.
A Luân, A Cường, hai đứa dẫn theo mấy huynh đệ đi theo Trần Chân.
Phát sinh chuyện gì lập tức quay về báo cho ta!
Dạ!
- Bài đẹp quá! - Đi ra! Đi ra!
Lão tổng, điện thoại!
Ai lại gọi đến vào lúc này thế?
A lô! Có chuyện gì xin cứ nói.
Long Kính Tùng à?
To chuyện thế cơ à?
Được, tôi đến ngay.
Theo tôi đến Đạo Trường Hồng Khẩu!
Rõ!
Một!
Một!
Hai!
Làm gì thế? Mạnh lên!
Mạnh lên!
Thôi nghỉ!
Mày là ai? Sao có thể vào nơi này được?
Tinh Võ Môn Trần Chân.
Tao tới tìm Giới Xuyên Long Nhất.
Lợn Trung Quốc không được vào Đạo Trường Hồng Khẩu!
Đi ra!
Đây là lãnh thổ của người Trung Quốc,
nên người Trung Quốc có thể vào.
Khốn khiếp!
No comments yet. Be the first to leave one.