முதல் 200 வரிகள்.
Mẹ?
Con đau bụng.
Mẹ?
- Mấy giờ rồi? - Con không muốn đi học.
Khỉ thật.
Khỉ thật.
Ezra, đi đi.
Con phải thay đồ và ăn sáng
trước khi bà đến, được chứ? Mẹ có tiết.
Khỉ thật.
Sao con chưa thay đồ?
- Con ăn gì thế? - Chào.
Chào buổi sáng.
Con không tin nổi tàu hôm nay thế nào đâu. Dân tình đi đâu không biết?
Chào. Có chuyện gì thế?
Sao nó chưa thay đồ?
Nó ăn gì thế?
- Con đau bụng. - Ôi, cưng ơi.
Mẹ đừng "cưng ơi" với nó. Nó phải thay đồ.
Nó phải đi học.
- Do căng thẳng đấy. - Bụng con...
Nó có lý do chính đáng mà.
Đừng khơi mào với con sáng nay.
Cấm nói với mẹ bằng giọng đó...
Con không muốn đi!
Chết tiệt, Ezra!
Con làm gì thế?
Con nghĩ con là ai?
Con muốn bố cơ.
Để bà giúp. Có bà đây rồi.
Đi làm đi.
- Không sao, cháu yêu. Không sao. - Được rồi.
Không sao đâu. Có bà đây rồi.
- Nó phải đi học. - Mẹ sẽ đưa nó đi. Đừng về muộn nữa.
Này cháu yêu. Cho bà ôm một cái nhé?
MỘT TUẦN SAU VỤ TRUNG TÂM ROCKEFELLER
Tiến sĩ Goodwin!
Chủ nhiệm khoa Hughs. Tôi không thấy ông.
Cảm giác như cô tránh mặt tôi
từ lúc không tài trợ được cho cô.
Rya, cô là giảng viên tuyệt vời. Nếu có ai xứng đáng vào biên chế...
Có ai? Ý ông là phụ nữ?
Ý tôi không phải thế,
nhưng về bản chất, đây vẫn là trường nam...
Nữ không dạy được cho nam? Tôi khá chắc đa số giáo viên là nữ đấy.
Không sai, nhưng trong vấn đề này, cô đang bị tụt hậu.
Chứng biếng ăn đã được đưa vào sổ tay rối loạn tâm thần.
Một hình thức của nó thôi.
- Ta đã bàn chuyện này rồi. - Không chỉ có mỗi chứng biếng ăn.
Chứng háu ăn cũng có điều kiện đặc biệt của riêng nó...
Tôi biết cô say mê chủ đề này,
nhưng Sam Wilkes cũng xin tài trợ,
chả khác nào sợi tóc chẻ làm tư, mà anh ấy có...
- Cu. - Thâm niên.
Tôi rất xin lỗi, Rya, nhưng nếu cô muốn khoa tài trợ cho cô,
cô sẽ phải tìm chủ đề khác. Được chứ?
Có vẻ hai ta đều muộn giờ dạy rồi.
Sang chấn tâm lý là thứ gần nhất với du hành thời gian mà ta có.
Khoảnh khắc mà sang chấn được khắc ghi vào tâm trí ta,
cũng như bút mực vĩnh cửu viết lên giấy.
Nhưng khác với mực, sang chấn không mờ đi theo thời gian.
Khi được kích hoạt bởi một sự kiện, cảm giác hay ký ức,
nạn nhân bị đưa trở lại chính khoảnh khắc gây ra chấn thương tâm lý đó.
Hãy hình dung người quân y đi vào một ngôi làng bị thảm sát.
Xung quanh anh ấy là tiếng la hét của trẻ con bị mất cha mẹ,
mùi của xác người cháy.
Trải nghiệm đó rất choáng ngợp.
Anh ấy phải thoát ra, nhưng không thể, vì anh ấy có việc phải làm.
Sự giằng xé này tạo ra sự phân ly khỏi thực tế.
Nhưng thoát ly tâm lý cũng có cái giá của nó.
Ký ức vẫn còn lại, như chỗ mục rữa dưới vỏ cây.
Người quân y giờ trở về nhà.
Anh ấy cố không nghĩ về ngôi làng đó khi trở lại cuộc sống thường nhật.
Anh ấy tham dự tiệc nướng khu phố.
Nhưng tiếng trẻ con chơi đùa giờ giống như tiếng la hét chết chóc.
Thịt nướng trên vỉ không phân biệt nổi với xác người cháy.
Anh ấy không thể ở lại.
Sang chấn tâm lý khiến anh ấy không chịu đựng nổi bữa tiệc.
Và dần dà,
nó lan sang các trải nghiệm khác đến khi anh ấy thấy không sống nổi nữa.
Hãy nhớ, đa số nạn nhân của sang chấn đang sống lại
những sự kiện có thật mà ta không thấy.
Cái ta gọi là rối loạn tâm lý, với họ,
là một cách rất hợp lý để thoát khỏi nỗi kinh hoàng thật sự.
Nói thẳng ra,
họ có điên mới không phát điên.
Cảm ơn mọi người. Hẹn gặp lại tuần sau.
Môn Tâm lý học Tội phạm ở giảng đường bên cạnh, thanh tra.
Nó hợp với anh hơn.
Nghe đồn cô là học giả giỏi nhất, nên,
không biết nữa, tôi ghé qua để xem có gì mà xôn xao thế.
Matty, tôi rất vinh hạnh. Thật đấy. Lần đó rất vui.
Nhưng điều tôi nói là thật. Tôi đang ly hôn.
- Không đến với ai nghiêm túc được đâu. - Oa.
Bình tĩnh nào. Tôi không đến vì chuyện đó.
Tin tôi đi. Tôi chấp nhận được việc bị từ chối,
dù rõ ràng cô đang mắc sai lầm lớn.
Mắc sai lầm là sở trường của tôi, nên...
Chỉ muốn đem đến cho cô cái này.
Hôm qua bắt được một cậu nhóc.
Bị cáo buộc mưu sát bất thành nhiều người.
Có khi lại gây hứng thú cho cô đấy.
Anh đến vì nó à?
Ừ. Sao?
Cô nghĩ tôi mất công thế này chỉ để lên giường với cô lần nữa à?
Ừ. Tôi nghĩ thế đấy.
Được, cũng có lý.
Nhưng cô từng nói cô cần một kẻ thần kinh thật sự để nghiên cứu
- không thì cô sẽ mất việc. - Anh nhớ thế à?
Lúc đó tôi hơi xao lãng một chút.
Xem này. Đây là một kẻ tâm thần thật sự.
LẤY CẢM HỨNG TỪ CUỐN SÁCH TỘI PHẠM ĐA NHÂN CÁCH CỦA DANIEL KEYES
CĂN PHÒNG CHẬT CHỘI
Đạn bay, kính vỡ khắp nơi, làm bị thương một người.
Cô này trúng đạn vào chân.
Nó gặp may mới không dính án giết người đấy.
Tôi đọc trên báo tuần trước rồi. Tôi tưởng hung thủ mất tích.
Chúng tôi tìm được rồi.
- Không có án tích nào ở đây. - Vân tay không có trong hệ thống.
Và cậu ta không chịu khai họ.
Bảo là chẳng để làm gì.
Không tốt cho việc kiện tụng đâu. Cô tin nổi không?
Chúng tôi phóng to mặt cậu ta rồi phát đi.
Có người thấy cậu ta lên taxi ở JFK.
Chở cậu ta đến một căn nhà cho thuê xập xệ ở phía bắc.
Elm Road ở Elm Ridge. Muốn bịa cũng không được.
Và ConEd nói tất cả hóa đơn được trả dưới tên một gã người Israel.
Tiền mặt gửi qua thư. Không thấy tăm hơi gã đó đâu.
Còn cô gái, Ariana? Cái tên đẹp đấy.
Cũng không thấy tăm hơi.
Tôi nghĩ cậu ta đã giết cô ta và người chủ nhà.
- Ta biết là cậu ta thích dùng súng. - Vì sao?
Cô phải gặp cậu ta. Cô sẽ thấy.
Cậu ta kỳ dị, đúng. Nhưng có lẽ vì đang phê thôi.
- Không. Có gì đó trong mắt cậu ta. - Giờ ai mới điên nào?
Không, là cách cậu ta nói trong buổi thẩm vấn. Cách cậu ta phát âm.
- Cách lựa chọn từ ngữ. - Cách lựa chọn từ ngữ?
Chắc trên giường cô phải cuốn lắm đấy nhỉ.
Cậu ta chọn cách để gây chú ý nhiều nhất.
Cậu ta thay đổi cách nói. Cậu ta không thể hiện sự ăn năn.
Kẻ tâm thần mới như thế.
Kết quả khi cộng sự của mình đọc sách về kẻ giết người hàng loạt đấy.
Vậy cô nghĩ sao? Có phải không?
Không đơn giản thế đâu.
Có một số yếu tố xác định mà tôi chưa thấy.
Và bản chất vụ án mâu thuẫn với...
Hay "các vụ án".
Trên sàn nhà có máu. Có dấu hiệu vật lộn,
- và có lỗ đạn trên kính. - Suy diễn thôi.
Ừ, nhưng nhỡ thế thật thì sao? Nhỡ ta bắt được một ca đó?
Cậu ta đã nói nổ súng ở trung tâm Rockefeller để làm gì chưa?
Cậu ta nói cậu ta và cô gái muốn dọa ai đó.
- Ai? - Không chịu nói. Bảo là: "Chả để làm gì".
Vậy cô nghĩ sao? Đây là nghề của cô mà, giáo sư.
- Để tôi xem đã. - Nhé?
Sao lại không?
- Cô ổn chứ? - Ừ.
Được.
Khỏe không, bà chị?
Chào Danny. Tôi là bác sĩ Goodwin, nhưng cứ gọi tôi là Rya.
Nhờ đâu mà tôi có vinh hạnh này?
Ngồi thẳng lên.
Tay.
Được. Này, bình tĩnh.
Tôi ở ngay ngoài cửa.
Cậu thế nào?
Buổi hôm nay để làm gì?
Sao lại có còng? Tôi ghét còng.
Biết vì sao cậu ở đây không?
Cô biết không?
Bắt đầu với cái đơn giản hơn nhé.
Nói cho tôi họ của cậu đi?
Tôi nghĩ Jack không ngờ tới chuyện này đâu.
Jack là ai?
Tôi chịu thua. Jack là ai?
Danny, nếu cậu nói chuyện với tôi, tôi có thể giúp cậu.
Cô có thể giúp tôi ra khỏi đây à? Tôi không thích bị nhốt lắm đâu.
Tôi hiểu mà.
Mà lẽ ra tôi không nên bị đưa vào đây. Ariana mới là người nổ súng.
Ariana?
Ariana đang ở đâu? Vì cảnh sát không tìm thấy cô ấy.
Họ cũng không tìm thấy đâu.
Sao lại thế?
Tôi bắt đầu nghĩ cô không đến đây để giúp tôi.
Tôi có thể làm gì để giúp cậu?
Đưa tôi ra khỏi đây.
Tôi kể cho cô một bí mật nhé?
Được.
Tôi tự thoát ra được.
Matty!
- Đùa thôi mà. - Cái quái gì vậy?
- Khỉ thật. Được rồi. - Cái quái gì vậy?
Được rồi. Để tay ra sau lưng.
Anh có nghĩ là hơi nặng tay không Frank?
Này bác sĩ. Cực kỳ vinh hạnh.
Hẹn gặp lại nhé.
Đi tiếp đi. Câm mồm.
Đi nào.
Xin lỗi về cái còng. Chắc là bị lỗi.
Làm tôi giật mình thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.