முதல் 200 வரிகள்.
- Bác Paris. - Cứu với! Chúng ta bị phản bội!
- Bác Paris. - Có kẻ đột nhập! Dậy đi!
Paris!
Haniwa. Haniwa.
Mẹ cháu, Baba. Họ không được đi.
Họ đi rồi. Chuyện gì vậy ạ?
Bác mơ thấy có kẻ phản bội.
Máu. Máu và sự phản bội, Haniwa.
Được rồi. Bác ở đây nhé.
Không cử người khác đi được à?
Tôi nên cử ai? Muốn tôi tin Tầm Phù Thủy à?
Mà cô có biết cưỡi ngựa không?
Kofun cưỡi được. Có gì mà khó?
- Thôi. Tôi đi với cô. - Cô chỉ làm vướng chân tôi.
- Kiếm cho tôi một con ngựa! - Charlotte!
Không có thời gian.
- Hãy thề là cô sẽ an toàn. - Tôi sẽ cố hết sức.
Tôi hứa.
Thấy
Hãy kín tiếng.
Chú ý đến tất cả những gì họ nói.
Tôi thấy khó mà đạt được thỏa thuận nhưng…
nếu thấy đại biểu của ta nhụt chí, hãy đả thông cho họ.
Vâng.
Cô đang lo lắng.
Tôi hiểu nữ hoàng muốn chiến tranh
nhưng ta không mất gì nếu nỗ lực vì hòa bình một lần.
Mỗi ngày ta đợi tấn công là lực lượng của bà ta lại mạnh hơn.
Năm nay, lính của tôi chết thế đủ rồi.
Cô đại diện cho tôi tại hội nghị.
Các đại biểu khác sẽ cảnh giác với cô nhưng cũng nghe cô.
Không ai nghe lời một trung úy đâu.
Đó là lý do tôi phong cô làm đại úy.
Người Payan đã giết đồng bào ta.
Thay vì trả thù cho cái chết của họ,
Hội đồng Tam Giác muốn chúng ta xoa dịu kẻ thù.
Wren.
Đôi khi, để phụng sự tốt nhất cho nền cộng hòa,
cô phải phớt lờ chính phủ của nó.
Cuộc đàm phán phải thất bại. Cô hiểu chứ?
Vâng.
Phái đoàn sắp đi. Đây.
Phòng khi cô đói.
Ngài ổn chứ?
Đằng nào Kerrigan cũng đưa mình vào chỗ chết, không cách này thì cách khác.
Ta vui vì cậu ấy chết khi phụng sự công chúa, vợ ta…
chứ không phải qua biên giới với túi hoa gai trong người.
Ta cần một bình rượu nữa.
Ta có thể uống sau khi ta chúc mừng phái đoàn Trivantes.
Nàng cứ nâng ly mừng bọn khốn đó. Ta uống vì em trai ta.
- Harlan. - Xin lỗi.
Ngài không có gì phải xin lỗi.
Giờ tình hình rất bất lợi và nếu ngài không thể tham gia…
- Ta biết bất lợi gì. Thành phố của ta mà. - …thì phải cho ta biết.
Ta ổn.
Nếu ta thất bại, Sibeth sẽ có cuộc chiến và người Trivantes sẽ tiêu diệt chúng ta.
Ta vừa đoàn tụ với gia đình. Ta sẽ không để họ gặp nạn.
Ta cũng vậy.
Thực ra, giờ nàng là người thân duy nhất của ta.
Khá buồn, phải không?
Hôm nay, cậu mất 12 cái đầu rồi đấy.
Tôi chặn ông gấp đôi số đó.
Chúng tôi sẽ thắt nút bên mộ cậu để ghi nhớ thành tích tuyệt vời đó.
Sao ông làm được?
Như ông biết tôi sẽ ở đâu trước cả tôi.
Di chuyển là một ngôn ngữ.
Nhảy, chiến đấu, làm tình.
Tất cả chỉ là những cơ thể nói chuyện với nhau.
Tôi đang cố dạy cậu lắng nghe
nhưng cậu cứ chém kiếm của tôi.
Bịt mắt lại.
Tôi chưa sẵn sàng cho việc này.
Tin tôi đi, chưa đâu.
Nhưng thị lực rõ ràng không giúp cậu.
Hoặc nó đang hại cậu hoặc đơn giản là cậu ngu lâu.
Tôi chỉ muốn biết nó là cái nào.
Làm thôi.
Được rồi.
Kiếm của tôi…
Dừng lại!
Cái gì…
Tin vui.
Cậu không đến nỗi ngu lâu.
- Nhưng hôm nay, ta tập thế thôi. - Không, tôi muốn tập nữa.
Vậy thì nên tìm người khác mà đấu.
Đó là cờ Payan.
Chỉ huy Watts
của Đế chế Trivantes.
Đại úy Gosset của vương quốc Payan.
Theo thông lệ giữa hai quốc gia chúng ta,
binh lính sẽ ở cùng nhau bên ngoài trại.
Những ai đi vào sẽ bị tước vũ khí.
Đồng ý.
Lính của chúng tôi sẽ lục soát đại biểu phía anh và ngược lại.
Đồng ý.
Vậy hãy bắt đầu.
Xong.
- Xong. - Xong.
Xong.
Xong.
Xong.
Xong.
Xong.
Xong.
Anh ổn.
- Giơ tay lên. Lên nữa. - Giơ tay lên.
- Gì đây? - Đi nào.
Chet-chet.
Haniwa? Con làm gì ở đây?
Con chuyển lời của bác Paris.
Xuống đây nào.
- Con học cưỡi ngựa khi nào? - Con đâu có học.
- Thực ra là rất đau. - Paris nói gì?
Bác ấy nói cha mẹ sẽ bị phản bội. Chúng ta nên đi ngay.
Nếu ta rời cuộc đàm phán, chắc chắn sẽ nổ ra chiến tranh.
Bác ấy đã mơ thấy nó, mẹ ạ.
Bác ấy có vẻ rất chắc chắn.
Điềm báo của Paris có thể trở thành sự thật
nhưng nếu chúng ta đi, hàng ngàn người sẽ chết.
Đó là điều chắc chắn.
Cha.
Mẹ con sẽ xử lý công việc của chúng ta.
Chúng ta sẽ bám sát phòng khi xảy ra phản loạn.
Cảm ơn anh.
Họ đã từng sai.
Paris hay mẹ?
Cả hai.
Thật may vì con đến.
Tìm một vị trí. Luôn canh chừng.
Vâng.
Lính của ta báo rằng cháu bắt đầu thích cưỡi ngựa.
Ta rất vui khi biết điều đó.
Với thị lực của cháu…
hẳn cháu rất nhanh biết cưỡi.
Thật phấn khởi làm sao.
Không biết
cháu có thể chở ta đi một vòng không.
Việc đó sẽ rất có ý nghĩa với ta.
Bà ổn chứ?
Tuyệt vời.
Lâu lắm rồi ta không cảm thấy tự do như vậy.
Thật sao? Bà là nữ hoàng mà.
Đừng nhầm giữa quyền lực với tự do.
Tước vị của ta ràng buộc ta với thần dân
nhưng nó cũng khiến ta mãi mãi xa cách.
Nghe cô đơn quá.
Mọi người đều theo lệnh ta nhưng…
không ai cười với ta…
muốn biết ta cảm thấy thế nào.
Ta vui hay buồn?
Ta… Ta là nữ hoàng.
Đã lâu rồi mới có người dành cho ta tình cảm chân thành, giản dị như vậy.
Cảm ơn cháu.
Đi một vòng nữa nhé?
Hai nước chúng ta đã có xung đột đẫm máu trong nhiều năm.
Nhưng đã giữ được hòa bình một thời gian dài.
Giờ, nghe nói nữ hoàng của các vị tập hợp hội đồng chiến tranh.
Hãy biết rằng
sẽ là một ngày buồn cho tất cả dân Payan nếu chúng tôi đáp lại lời khiêu chiến này.
Nhưng chúng tôi không hề muốn tham chiến.
Có lẽ khi các vị giải thích hành vi của nữ hoàng,
ta có thể đạt được giải pháp ít đau thương hơn.
Nữ hoàng đáp lại sự gây hấn của người Trivantes.
Lính phía ông xâm phạm đất của chúng tôi,
chiếm các thành phố vùng biên và bắt người dân của chúng tôi làm nô lệ.
Nếu lời buộc tội của bà là đúng,
chúng ta có thể tìm cách giải quyết chúng.
Luật Trivantes cấm tất cả đoàn buôn nô lệ vượt qua biên giới phía đông.
Chúng tôi không chiếm giữ thành phố nào của Paya
ngoại trừ để trả đũa các cuộc tấn công quân sự
và buôn lậu qua biên giới của chúng tôi.
Thật khó mà bàn về biên giới
khi chính phủ của các vị nhiều lần sửa nút thắt bản đồ của người khảo sát,
tuyên bố đất Paya là của mình.
Xin hỏi cho rõ, đó có phải là lời buộc tội chính thức không?
Đó là thực tế.
Cha biết giọng nói đó.
Đó là Wren.
Người phụ nữ đã cứu ta ở Trivantes.
Nghe như con vui khi thấy cô ấy.
Đúng vậy.
Con toàn làm khó mình.
Nếu đây đơn thuần là tranh chấp biên giới,
có lẽ chỉ cần xem lại bản đồ và nhất trí về lãnh thổ tương ứng của ta.
Vâng, nhưng…
hòa bình phải đi kèm một lời xin lỗi chính thức
vì tấn công vào Kanzua.
Lời xin lỗi? Chắc bà đùa.
Chúng tôi sẽ không xin lỗi vì điều mình không làm.
Các vị phá hủy con đập và toan giết nữ hoàng của chúng tôi.
Chúng tôi không thế!
Nào. Một lời xin lỗi đơn giản thôi.
Chúng tôi có sức mạnh quân sự mạnh nhất trên lục địa này.
Nếu chúng tôi muốn nữ hoàng của các vị chết, bà ta sẽ chết.
Nhờ sức mạnh đó mà chỉ có đất nước các vị
mới có khả năng tấn công Kanzua.
Nữ hoàng của các vị bị nhiều người căm hận.
Tôi không ngạc nhiên nếu cái gọi là cuộc tấn công này
xuất phát từ trong trại của bà ta.
Dù thế nào, chúng tôi sẽ không nhận lỗi về việc mình không làm,
No comments yet. Be the first to leave one.