முதல் 200 வரிகள்.
EHRENGARD NGHỆ THUẬT QUYẾN RŨ
Xin hãy ngồi yên, phu nhân.
Không tin nổi cậu không cần nghỉ dù một chút.
Người chỉnh thẳng lại váy sao?
Nếu có thì chỉ là vô ý.
Xin hãy ngồi yên.
Có vấn đề gì sao?
Chồng ta sẽ chặt đầu cậu nếu thấy cậu làm vậy.
Có vẻ Đại Công tước muốn tôi… lưu lại vẻ đẹp của người đấy chứ.
Nếu vậy, không thể nhỏ nhen được.
Rồi.
Đổi ý sao?
E là tôi muốn đầu liền xác hơn, thưa phu nhân.
Tôi… tôi phải yêu cầu người ngồi thẳng dậy thôi.
Mãi không xong.
Đúng vậy.
Chân dung đẹp cần thời gian.
Phải, ta thấy rồi.
Như việc quyến rũ vậy.
Anh Cazotte.
Cô Zimmermann.
Cậu Cazotte!
- Quá hạn đóng tiền trọ rồi. Nếu không… - Quý bà đáng yêu của tôi…
Tôi bảo sẽ phác hoạ chân dung cho bà rồi mà? Nếu bà biết giá trị…
Tôi không cần chân dung. Tôi cần tiền.
Sắp có tiền rồi. Tin tôi đi. Sắp có rồi.
Cười lên. Một ngày tuyệt vời. Mọi thứ đều ổn.
Xin thưa, tôi rất vinh dự khi được mời tới đây.
Cảm ơn đã tiếp đón tôi.
Tôi rất vui. Rất rất vui.
Cảm ơn.
Xin thưa, tôi choáng ngợp và vinh dự khi được mời tới đây. Xin cảm ơn.
Họa sĩ.
Hy vọng ngài hài lòng với bức hoạ, thưa Công tước.
Họa sĩ à?
Đẹp nhỉ? Trông giống hệt bà ấy.
Mà nhìn kỹ lại không giống.
Ta không biết gì về mấy thứ đó. Nhưng chắc con đúng.
Thú vị thật. Cô nói: "Nhưng nhìn kỹ lại không giống".
Tôi tin nghệ thuật không chỉ là mô tả như đời thực.
Như một bài thơ không phải lúc nào cũng có nghĩa, nhưng…
- Cậu đang nói gì vậy? - Xin thứ lỗi. Tên tôi là Cazotte.
Tôi vẽ bức chân dung này. Một nghệ sĩ, họa sĩ nam, vân vân. Và cô là?
Cậu nói gì cơ?
Con gái tôi.
- Con gái ông? - Ừ.
Cậu Cazotte.
Trông ủ rũ quá. Cậu có đang vui không vậy?
Rất vui, thưa phu nhân.
Nói ta nghe cậu đang nhìn ai vậy.
Tôi có nhìn à?
Phải, rõ ràng là vậy.
Cậu có thể kể ta bất cứ điều gì.
Ta không ghen đâu. Trái lại.
Ta thích lắng nghe người khác chia sẻ những đam mê. Kể chi tiết đi nào.
Thật ra, tôi có gặp một… cô gái trẻ.
- Ở đâu? - Kia.
Đúng vậy, Ehrengard.
- Ehrengard. - Ừ, rất xinh xắn.
Cha cô ấy là sĩ quan phụ tá của bố chồng ta.
- Một gia đình khá nghiêm khắc. - Phải, tôi có nghe.
Cô ấy thích bức chân dung chứ? Bị thu hút bởi tài năng của cậu à?
Không, không hẳn là như vậy.
Thật đáng tiếc.
Nhưng đừng tỏ vẻ nản lòng như thế.
Một chàng trai trẻ gần đây có nói với ta rằng sự quyến rũ cần có thời gian.
Như vẽ chân dung vậy.
Thật ra, đó là lý do ta mời cậu tới tối nay.
Chân dung mới?
Không, tài năng quyến rũ của cậu. Đi theo ta.
Nhớ con trai ta chứ?
- Vâng, một cậu trai trẻ đẹp. - Đúng vậy.
Gia tộc cần cậu giúp.
- Vậy sao? - Ừ.
- Cậu biết Luật Kế vị chứ? - Không ạ.
Ta cũng nghĩ vậy. Thực ra, ngôi vị chưa chắc đã thuộc về gia tộc ta.
Cậu nhớ Đại Công tước không có con trước đó chứ.
- Tôi không, thật sự… - Cứ nghe thôi.
Vậy đó. Và chồng ta không phải hậu duệ trực hệ.
Điều đó dẫn đến hiềm khích tranh giành ngôi vị giữa các anh em họ,
mà cuối cùng chồng ta đã thắng. Kia là một trong số các anh em họ.
Bá tước Marbod. Và Nữ Bá tước Orsyla.
Trời!
Họ soi mói ta như diều hâu.
Vấn đề là Đại Công tước đang bệnh nặng.
- Bác sĩ không giúp được. - Tôi rất tiếc, thưa phu nhân.
Phải, thật đau lòng.
Con trai ta đứng trước việc thừa kế ngôi vị,
nhưng nó chưa kết hôn, nên không thể thừa kế.
Có lẽ trong hoàn cảnh khác, nhưng…
- Gia tộc chưa chắc có được ngôi vị. - Chính xác.
Tôi có thể giúp thế nào, phu nhân?
Nhìn con ta đi.
Nhìn chàng hoàng tử trẻ và những cô gái xung quanh nó đi. Xếp hàng dài.
Nhưng nó gần như không nhìn họ.
Cười cũng không.
Không hề hứng thú với tình yêu, tình dục. Hoàn toàn không.
- Tôi hiểu ý phu nhân rồi, nhưng… - Nhưng sao?
Trái quý chín chậm.
Nói rồi, chúng ta không có thời gian.
Hoàng tử Lothar phải sớm tìm được một người vợ,
nếu không ngôi vị sẽ được trao cho
em họ của chồng ta.
Mọi thứ thật rối ren, nhưng đó là luật.
- Chỉ để… Phải. - Cậu Cazotte. Nhiệm vụ của cậu…
Khơi dậy đam mê của con trai ta.
Đam mê sắc đẹp.
- Tôi ư? - Ta không nghĩ ra ai phù hợp hơn.
- Không biết có được không. - Tất nhiên được.
Ra giá đi.
Vấn đề không phải là tiền, thưa phu nhân.
Nhưng ta rất muốn cậu được đền đáp cho nỗ lực của mình.
Bất cứ thứ gì.
Tưởng tượng đi.
-Ehrengard. -Ehrengard?
Tôi muốn vẽ chân dung cô ấy. Chắc người có thể sắp xếp được việc đó.
Được thôi.
Ta sẽ cố hết sức.
- Nhưng cậu phải cho ta biết mọi chi tiết. - Dĩ nhiên, thưa phu nhân.
Khỏi thối.
Sẽ có người ở cung điện tới lấy đống đồ đạc còn lại của tôi.
Xin lỗi, thưa cậu.
Tên tôi là Cazotte. Tôi là họa sĩ.
Tôi và mẹ cậu vừa đi dạo trong vườn.
Tôi không làm hại cậu đâu.
Nhưng khi thấy cậu đứng đây, dường như…
Xin thứ lỗi, nhưng trông cậu đứng đây hơi buồn.
- Họ muốn tôi kết hôn. - Ai?
Cha mẹ thôi.
- Mọi người. - Trời.
Và… cậu không muốn ư?
Không.
Vì cậu muốn được tự do. Tất nhiên rồi.
Thưa cậu, sẽ thế nào nếu tôi nói rằng,
dĩ nhiên, với tất cả sự tôn trọng… cậu đã hiểu nhầm gì đó?
Những gì cậu tưởng là nhà tù
thực ra lại là sự giải phóng.
Xin phép được cho cậu xem vài bản phác hoạ, thưa cậu.
Tình yêu.
Phải. Bức đó đẹp đấy.
Thấy chất thơ chứ?
- Cậu thích bức đó. Của cậu đấy. Giữ lấy. - Được.
Tôi đã lấy được lòng tin của hoàng tử.
Thưa phu nhân, lòng danh dự cấm tôi kể chi tiết
điều tôi nói với hoàng tử những ngày đêm đó.
Đủ để nói tôi đã khơi gợi trí tưởng tượng của cậu ấy bằng tất cả khả năng.
Tôi nhớ đã đọc những áng văn trong "Mười ngày" và "Chuyện kể ở Canterbury",
về chàng thợ máy xay và người phụ nữ ở Bath.
Về thứ vẻ đẹp kỳ diệu có tiềm năng được khám phá,
về những cánh hoa hồng mềm mại, những trái tim căng tràn say trong máu,
và việc thắp nên ngọn nến thứ ba bằng ngọn đuốc của ai đó.
Tôi gợi ý cậu ấy đi một chuyến.
Đi một chuyến?
Đến lâu đài ở Leuchenstein.
Tôi đang vẽ chân dung gia đình ở đó. Tôi muốn đưa hoàng tử đến,
giới thiệu cậu ấy với các cô gái. Dĩ nhiên, chỉ khi người cho phép.
Nhưng thử nhà Leuchenstein rồi. Kinh khủng. Hoàn toàn không quyến rũ.
Trừ cô gái út.
- Ludmilla. - Nhưng chỉ là đứa trẻ.
Thời gian trôi nhanh lắm, phu nhân. Tuần sau 18 tuổi rồi.
Thật sao?
Biết rõ gia đình họ chứ?
Tôi đã vẽ chân dung gia đình họ từ lâu rồi.
Cậu chỉ vẽ chân dung thôi à?
Phu nhân, người nghĩ gì về tôi vậy?
Có lẽ cậu không nên đặt kỳ vọng quá cao.
Tôi không kỳ vọng gì. Nhưng tôi có hy vọng.
Thưa cậu, tôi nghĩ có lẽ cậu nên mặc bộ đồ này.
Và ăn mặc như nông dân?
Không. Như người học việc của tôi. Nhưng đúng, để ẩn danh.
Cậu có thể bỏ qua gánh nặng chức vị để cân nhắc Ludmilla.
Cô ấy thế nào? Cô ấy như bông hồng
với mùi hương ngây thơ nồng nàn
gọi mời kẻ qua đường tới hái hoa.
Nhưng chưa ai hái.
Nhắm mắt lại và hình dung người phụ nữ đẹp nhất thế gian.
Bàn tay trắng trẻo và chắc chắn.
Cặp hông.
Đầu gối.
Mắt cá chân.
Giọng nói mượt như nhung và hơi thở nhẹ nhàng của cô ấy.
Cậu sẵn sàng chưa?
Tốt. Tiến hành thôi.
Xin thưa, vậy là xong rồi.
Tuy nhiên phải chỉnh sửa một chút.
Công chúa Ludmilla, nhan sắc cô bừng nở nhanh quá.
Chỉ hai tháng kể từ lần cuối tôi ở đây, cô đã hoàn toàn thay đổi.
Liệu tôi có thể nhờ cô ở lại đây một chút, một mình,
tôi muốn bổ sung thêm vài nét.
Cha, mẹ, con có thể không?
Xin thưa, e là tôi sẽ phải yêu cầu mọi người rời khỏi phòng.
Nếu tôi muốn lưu lại vẻ đẹp độc nhất của cô ấy,
e rằng một phần nào đó cô ấy cần rũ bỏ vai trò của một cô con út.
Đi thôi.
- Ta cần kéo giá vẽ lại gần. - Vâng.
Giờ xem nào.
- Tôi đang đỏ mặt. - Đừng.
- Làm ơn đừng vẽ mặt tôi màu đỏ. - Tôi hứa.
Sẽ dùng chút màu đỏ thôi.
Vui lòng ngẩng cằm lên một chút. Đúng rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.