முதல் 200 வரிகள்.
Thật là đáng kinh ngạc. Cậu ăn cái sandwich của cậu,
sandwich của tớ, và cả sandwich của Bobby.
Này, tớ đang ăn cho hai người đấy.
Cả trăm người đó chứ.
Bồi bàn và tớ đã đặt cược xem
cậu dứt được bao nhiêu. Thấy không, số ít trong họ
nghĩ là cậu sẽ nghỉ sau món khoai lang chiên.
Nhưng tớ biết là cậu có thể hơn thế mà.
Có thế chứ.
Và thật tốt khi thấy cậu đang cho đứa bé
đang lớn trong cậu ăn.
Ừ, tốt cho cậu. Bọn tớ mới là người phải dừng
ở Burger Barn trên đường về để ăn tiếp chập hai.
Bob khuôn mẫu. Luôn phải làm 2 lần.
Tớ đang mong đợi nhiều trò vui hơn vào tối mai.
Tối mai?
Tối mai là đêm của đàn ông mà, cậu rủ cậu ấy hả?
Em rủ.
Cái... sao vậy?
Mỗi tối thứ sáu,
con gái tụi em làm chuyện của mình
và bọn anh thì làm chuyện của bọn anh và em có cảm giác như Lowell bị cho ra rìa.
Tốt hơn vẫn nên gồm cả cậu ấy vào mà. Có chuyện gì lớn đâu?
Chuyện lớn là đêm của đàn ông là dành cho đàn ông.
Ừ.
Ừ, còn Lowell thì lại không đàn ông cho lắm.
Cậu ấy có trym, cậu ấy không đàn ông chỗ nào?
Sữa chua panna cotta với đại hoàng hầm
rải rác với hoa lan.
Trời ạ, đôi lúc em hỏi một câu hỏi
và vũ trụ tự khắc cho em câu trả lời.
Nói lại lần chót, cô có 13 món hàng.
Tôi có 9 món hàng thôi.
Cà phê, rượu vang, dưa chua, thịt xông khói, băng vệ sinh, sôcôla, hành tây,
bao cao su và kem.
Cô có 5 củ hành tây.
Và thậm chí tôi không cần phải đếm luôn là cô mua bao nhiêu bao cao su nữa.
Vậy hả? Tôi là tuýp người an toàn và thu hút,
vậy nên tính tiền dùm tôi luôn đi.
Chào... Arthur.
Chào.
Cái... Anh đang tính tiền cậu ấy đó hả?
Cái cái vụ 12 món hàng hay ít hơn thì sao?
Cứ như là cậu ấy đi mua đồ dự trữ bão vậy.
Ôi trời ơi. Đây là quầy tính nhanh hả?
Tớ không biết luôn đó, tôi thực sự xin lỗi.
Không sao mà, nhầm lẫn thật lòng.
Oh, tớ hiểu rồi.
Lại nữa rồi.
Cái gì lại nữa?
Cậu được đối đãi đặc biệt bởi vì cậu xinh đẹp nóng bỏng.
Sao chứ?
Cậu đẹp. Cậu rất đẹp, cậu biết là cậu đẹp.
Dẫn đến việc ai cũng muốn cho cậu gì đó,
bởi vì những người xinh đẹp có được những thứ người khác không có.
Được rồi, tớ có chút bị tổn thương đó.
Ôi trời ơi, có cần tôi gọi người quản lí không?
Quản lí ở quầy số hai, quản lí ở quầy số hai.
Không sao, Arthur, cảm ơn.
Cảm ơn, tôi tự lo được.
Mọi người đối xử tốt với tớ
vì tớ đối xử tốt với họ.
Thật đó, cô ấy đầy mê hoặc.
Tôi mong ông bị thuyên chuyển xuống quầy thông thường.
Không tin nỗi là cô làm đến mức đó.
Chào, Wanda.
Andi,
xem cô kìa, cô thật rực rỡ.
Oh, do mồ hôi đó.
Tôi đã ăn 3 cái Burritos. Tôi đổ mồ hôi thịt đấy chứ.
Tôi nhìn phát tởm.
- Không, cô có mang mà. - Hm.
- Dù sao thì tôi sẽ gây bất ngờ cho Bobby bằng buổi trưa. - Được rồi,
bà Gilbert cần phải tái khám trong 6 tháng nữa. Và bảo bà ấy
tôi biết những chuyện đó không tự dưng mà có đâu.
Chào, Will.
Chào, Andi.
Ai vậy?
Oh, là Raquel.
Cô ấy đẹp nhỉ.
Cô ấy là Playmate của năm đó.
Ôi trời ơi, cậu có một bệnh nhân Playmate hả?
Cô ấy đâu phải bệnh nhân của tớ, cô ấy là của Bobby.
Ôi trời, bao lâu?
Vài năm.
Trời, cô ấy đến vì chuyện gì?
Chỉ là chuyện về bướm thông thường đó mà.
Andi, thật là một sự bất ngờ lớn.
Raquel, tôi sẵn sàng cho cô rồi đây.
Cô có thể vào trong và cởi quần áo,
- Tôi sẽ vào ngay. - Cảm ơn.
Whoa.
Có ai đó có mùi như Burritos.
Anh sẽ gặp em ở văn phòng sau nhé?
Anh đang làm gì vậy?
Oh, chỉ là làm nóng tay đó mà.
Như tớ đã nói. Khi cậu đối xử tốt với người ta thì họ sẽ đối xử tốt lại thôi.
- Thử đi rồi cậu sẽ thấy. - Được rồi,
Tớ sẽ tử tế một cách không tưởng, và bởi vì tớ vốn không
hoàn toàn như thế này, nó rồi sẽ không khác gì đâu.
Chào, Arthur.
Không biết anh có nhớ tôi không nữa.
Oh, bà chị băng-vệ-sinh-hành-bao-cao-su.
Nghe này, tôi nghĩ chúng ta có chút hiểu lầm ngày hôm qua,
và tôi muốn xin lỗi.
Được rồi, đang nghe đây.
Tôi không cố ý hạ thấp anh hay qui định của siêu thị.
Và tôi thích cái áo gile của anh.
Màu xanh này rất hợp với màu mắt của anh đấy.
Thật ra chúng có màu xanh lá, nhưng lời khen được chấp nhận.
Cô có muốn một quả bóng bay Mylar
mà chúng tôi thường chỉ tặng cho trẻ mới biết đi không?
Oh, không, thật sự... Được rồi, cảm ơn.
Một nụ cười cứ như là cái áo mưa cô mặc để đi nắng ấy nhỉ.
Wow, anh nói quá lời.
Cô có quan tâm ủng hộ trẻ em gặp khó khăn không?
Tôi rất sẵn lòng.
Tuyệt, chỉ cần nhập số tiền
cô muốn ủng hộ bằng bàn phím.
Được rồi.
Chết tiệt, uh, tôi định nhập 5, nhưng tôi lại bấm nhầm thành 50.
- Được thôi, vậy là 50 đô vậy. - Không.
Không, tôi định nhập 5,
vậy nên anh cần trả lại tôi 45 đô.
Cô muốn lấy đi 45 đô từ lũ trẻ ư?
Không, tôi không lấy đi gì hết,
- tôi không có ý định ủng hộ nhiều thế. - Cô có thấy
lũ trẻ này lần nào chưa?
Cô có biết chúng đã phải trải qua những gì không?
Chúng còn không có bóng baay.
Chúng có thể lấy bóng baay của tôi.
Và tôi sẽ lấy lại 45 đô, vậy nên mở ngăn kéo ra
- và đưa lại tiền đây. - Có phải là một vụ cưới không đây?
Ừ, là cướp đó, anh đang cướp
- tiền của tôi... - Được rồi, chúng tôi đi đây.
Anh không hiểu, anh đã làm gì sai?
Anh đã phải nên nói với em là anh có một bệnh nhân Playmate.
Anh không bao giờ nói về bệnh nhân của mình.
Thêm nữa, anh không nghĩ cô ấy như là một Playmate.
Anh là một bác sĩ phụ khoa.
Bướm là bướm là bướm.
Được rồi, nhưng anh có xem tạp chí.
À, ừ, đó chỉ là anh đang là đàn ông.
Được rồi, vậy phần nào của anh là đàn ông, và phần nào của anh là bác sĩ?
Andi, chuyện này điên thật. Anh là một bác sĩ.
Sao đây, vậy là em sẽ có vấn đề
với tất cả bệnh nhân Playmate mà anh có sao?
Có những người khác nữa hả?
Ừ, à thì khi em làm cho Tháng Hai,
Tháng Hai kể với Tháng Mười Một,
Mười Một lại kiểu như là, "Này, Mười"
Vậy là bao nhiêu?
Anh không biết nữa... mười.
Mười.
Sáu, 16.
16? Một năm có 12 tháng thôi mà.
Ừ, thì thỉnh thoảng là song sinh.
Vậy là Lowell sẽ tham gia chúng ta vào đêm của đàn ông.
Ừ thì,
cậu biết đó, tớ đã nghĩ về chuyện đó, và Andi cũng có lí
về việc cậu ấy đang bị ra rìa.
Và cậu ấy đã thấy Raquel.
Chỉ là cố làm đời tớ dễ sống hơn thôi.
Vậy, tối nay có gì đây?
Oh, chỉ là chút
thứ gọi là bánh cupcake nhung đỏ!
Ah...
Cupcake, không thể đợi cho đến khi bỏ mày vào trong tao.
Lố quá hả?
Oh, nó chuẩn bị chiếu rồi kìa.
Bắt đầu nào. Được rồi.
Chào, mấy chú!
- Chào! - Chào! - Bắt đầu thôi.
Oh, tớ tưởng là phụ nữ đi chơi tối nay rồi chứ.
Đúng vậy.
Vậy rượu vang và cupcake là sao đây?
Và hai cậu đang coi cái gì vậy?
The Good Wife.
Phim hay lắm.
Thể loại đêm của đàn ông gì đây?
Hai người định làm gì tiếp theo đây, thắt bím tóc của nhau
và cắt hình trai từ tạp chí ra chắc?
Thứ nhất...
đây là một cái bánh cupcake nhung đỏ
với kem bơ.
Và nó đi kèm tuyệt vời với Pinot Grigio.
Gì chứ? Không, hai cậu, thôi nào.
Ta tưởng chúng ta sẽ uống một trận ra trò ở đây,
rồi chúng ta sẽ đến một quán bar
và chúng ta uống thêm nữa,
và rồi trở về đây
và tiếp tục uống be bét luôn.
- Duh. Ý tớ... - Dĩ nhiên rồi.
Cậu hiểu nhầm bọn tớ tôi.
Bọn tớ muốn bắt đầu với cupcake trước
để dằn bụng cho bourbon
- và-và whiskey. - Đúng vậy đó.
Bourbon là whiskey mà Bob.
Đương nhiên rồi.
Bọn tớ thử cậu thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.