முதல் 200 வரிகள்.
Có giống tàu lượn siêu tốc không?
Mẹ à.
Hồi bố con mới đến Trùng Khánh,
có phải cũng không quen không?
Đúng thế.
Suốt ngày bí bách.
Suốt ngày bí bách nghĩa là sao ạ?
Tức là suốt ngày oán trách.
Bây giờ Trùng Khánh đã tu sửa rất nhiều cầu,
qua sông cũng tiện hơn trước nhiều.
qua sông cũng tiện hơn trước nhiều.
Trong số những người tu sửa cầu này,
có hơn nửa là học trò của bố con.
Thế sao còn dùng cáp treo qua sông?
Du khách thích thôi.
Bây giờ thuần túy là một địa điểm thu hút khách du lịch.
Năm xưa bố anh
hàng ngày đi làm tan làm đều ngồi cáp treo.
Anh chưa đi lần nào.
Đi đi.
Đi luôn bây giờ.
Đi thôi.
Nhà anh ở đằng kia à?
Đúng.
Chính là ở đằng kia,
nhưng bây giờ bị chắn mất rồi, không nhìn thấy nữa.
[Những Điều Du Khách Cần Chú Ý Khi Đi Cáp Treo Sông Dương Tử]
[Những Điều Du Khách Cần Chú Ý Khi Đi Cáp Treo Sông Dương Tử] Thay đổi rồi, khác rồi.
[Những Điều Du Khách Cần Chú Ý Khi Đi Cáp Treo Sông Dương Tử] Đúng là thay đổi khá nhiều.
[Những Điều Du Khách Cần Chú Ý Khi Đi Cáp Treo Sông Dương Tử]
[Những Điều Du Khách Cần Chú Ý Khi Đi Cáp Treo Sông Dương Tử] Anh nói em nghe, lát em nhất định phải thử món tôm lạnh. Đi.
[Những Điều Du Khách Cần Chú Ý Khi Đi Cáp Treo Sông Dương Tử] Anh biết em không ăn tôm mà.
[Những Điều Du Khách Cần Chú Ý Khi Đi Cáp Treo Sông Dương Tử]
[Những Điều Du Khách Cần Chú Ý Khi Đi Cáp Treo Sông Dương Tử] Món tôm lạnh đó thực sự không phải tôm đâu, anh nói em nghe.
Món tôm lạnh đó thực sự không phải tôm đâu, anh nói em nghe.
Chậm thôi, chậm thôi.
Kia là gì?
Ngồi đây đi. [Đồ Ăn Vặt Nổi Tiếng Trùng Khánh, Chè Trôi Nước Mát Lạnh]
[Đồ Ăn Vặt Nổi Tiếng Trùng Khánh, Chè Trôi Nước Mát Lạnh]
Tam Bảo hạ nhiệt Trùng Khánh.
Mười tệ một bộ.
Quét mã là được.
Không phải 4 tệ, là 10 tệ.
Nếm thử đi ạ.
Tam Bảo hạ nhiệt Trùng Khánh.
Mười tệ một bộ.
Chó hôi, đánh chết mày.
Cháu đừng trêu nó.
Đây là con nhà ai thế?
Ông chủ, tôi muốn mua đồ.
Đợi chút.
Đợi chút.
Bát Đồng.
Ăn cơm thôi.
Nào, Bát Đồng, ăn cơm thôi.
Ăn cơm.
Ngoan nhé, Bát Đồng.
Bát Đồng?
Hôm nào dẫn về xem sao.
Bố con hỏi nhiều lần lắm rồi.
Cần gì bố quan tâm.
Con chẳng nói gì với bố,
trong lòng ông ấy hoang mang.
Con không muốn nói với bố.
Đi gọi bố con đi.
Chị còn bao lâu nữa?
Chị mau lên đi.
Bố lại thức đêm.
Bố sống theo giờ Mỹ.
Bố.
Mẹ gọi bố đi chơi bài giúp mẹ.
Gọi bố đi chơi bài cho bà ấy?
Mẹ bảo thế.
Bố có biết chơi bài không?
Mẹ gọi bố đi mà.
Con lên gác mang cái máy ảnh xuống cho bố.
Lát bố đi công tác, phải đi ngay.
Mang cả cái chân máy ảnh xuống cho bố nhé.
Con biết rồi.
Tân Kiều.
Con ghi lại trận bóng tối qua cho bố chưa?
Con quên rồi.
Con nhớ được cái gì hả?
Nào, nào, nào.
Giáo sư.
Thầy Trần, thầy chơi à?
Chơi thay bà ấy một chút.
Đến lượt ai rồi?
Tôi.
Bát Đồng, chị có lấy không?
Tôi lấy.
Mọi người xem nhé.
Ba quân Tam Vạn.
Tứ, Ngũ, Lục Vạn.
Ngũ, Lục, Thất Vạn.
Ngũ, Lục, Thất Sách.
Chỉ còn mỗi một Bát Đồng.
Cảm ơn chị nhé.
Không chơi thiếu.
Anh chơi kiểu gì thế? Anh thế này là gian lận.
Anh thế này là lẻo mép.
Không chơi thiếu.
Thế này sao lại không được?
Phải đánh cho hết Đồng Tử.
Kém thế.
Ai bảo ông tới động vào bài của tôi?
Con gái vừa nói
bà gọi tôi chơi bài thay bà.
Sao thế?
Bao nhiêu năm rồi,
mạt chược cũng không biết chơi,
còn giáo sư đại học.
Ai biết mấy quy tắc của các bà.
Còn phải thiếu một cửa.
Biếu đi.
Chỉ là gói thịt khô,
chứ đâu phải đặc sản gì.
Ai thèm chứ.
Bảo ông biếu thì ông biếu.
Sao nói nhảm nhiều thế?
Nào, tiếp tục, tiếp tục, tiếp tục.
Ai quy định giáo sư đại học phải biết chơi mạt chược.
Tôi tính cho chị.
Tính nhỏ không tính lớn.
Mình là dân tộc thiểu số.
Chào buổi sáng, Giáo sư Trần.
Chào buổi sáng.
Hai tệ.
Nắm chắc tay vịn, chú ý an toàn.
Chào buổi sáng.
Nắm chắc tay vịn.
Anh Lý.
Khu này chuyển xong rồi nhỉ?
Chuyển xong rồi.
Viện trưởng.
Suýt nữa thì đâm phải.
Có chuyện gì thế?
Sao thế?
Anh nhìn xem, đằng kia.
Một con chó.
Là một con chó à?
Con chó này không sợ chết.
Ở đây có một con chó, anh xem.
Hình như không bị thương.
Hình như không bị thương.
Không phải anh nói
bên này chuyển đi hết rồi sao?
Sao vẫn còn con chó con?
Đằng kia từng có một trang trại chó.
Sợ rồi.
Nhìn bộ dạng đáng thương này
chắc là đói rồi.
Qua đây.
Vừa hay
chỗ tôi có thịt khô.
Được đấy.
Đây là của hãng nào thế?
Bất ngờ nhỏ vợ tôi dành cho tôi.
Bất ngờ.
Thịt khô.
Thịt khô.
Ra đây, chó con.
Nguy rồi, sa lầy rồi.
Nguy rồi.
Sa lầy rồi.
Mau qua đây xem đi.
Lốp xe bị sa lầy rồi.
Mày không ăn được miếng to thế này.
Nào.
Nào, nào, nào.
Bác tài Lý.
Trang trại chó mà anh bảo ở phía nào?
Từ đây đi lên, mấy bước thôi.
Cái sân to lắm.
Các anh xem, lún sâu quá.
Giáo sư Trần, quay lại rồi à.
Sao vẫn chưa trả?
Chuyển hết đi rồi.
Không còn ai nữa.
Anh định trả thật đấy à?
Giữ lại mà nuôi.
Anh Lý.
Anh có biết họ chuyển đi đâu không?
Không biết, ai mà biết được.
Hay là...
Thầy Trần.
Thầy mang về mà nuôi đi.
Vợ tôi nói nuôi chó trong nhà, bà ấy không được an nhàn.
Viện trưởng.
Hay là ông nuôi?
Tôi không được.
Vợ tôi tuổi gà.
Bà ấy nói không được nuôi chó trong nhà,
không thì
gà bay chó chạy.
Vậy thầy Triệu,
thầy nuôi?
Vợ tôi nuôi hai con mèo rồi.
Tôi mang nó về là định làm phản, chống lại bà ấy hay sao?
Tôi không dám, không dám.
No comments yet. Be the first to leave one.