Peranbu

Peranbu (பேரன்பு)

Vietnamese வசனம் பதிவிறக்கம்

வெளியீட்டு விவரம்

Trò Đùa Của Số Phận 2018 - Phụ Đề Cho Bản WEBDL
கருத்துரை வழங்கியவர் TOP1
Bản Quyền Phụ Đề Thuộc TOP1 Link Phim: https://indoxxi.studio/movie/peranbu-2019-8ukh

குறிச்சொற்கள்

webdl
web
WEBDL
வெளியிடப்பட்ட தேதி: 2019-06-18
பதிவிறக்கங்கள்: 36
காது கேளாதோருக்கானது: No

Vietnamese வசனங்களின் மாதிரிக்காட்சி

முதல் 200 வரிகள்.

Phim được dịch bởi TOP1.

Tôi đã viết câu chuyện này dựa trên một số vụ việc xảy ra trong cuộc đời tôi

Và câu chuyện này là để mọi người nhận thức được một ân sủng của cuộc sống

Kính gửi, Amudhavan.

Thưa ông, hãy nhìn con ông xem.

Có đúng như những gì tôi nói mọi thứ sẽ ổn khi ông đến đây?

Paappa!

Nhìn kìa!

Nhìn kìa!

Đó là ngôi nhà mà bố cháu đã mua cho cháu!

Cô có nhìn thấy không?

Arianna, tôi đã nói với cô mọi thứ rồi.

Tôi sẽ ở đây trong 3 ngày. Được chứ?

Được rồi!

Nhưng hãy cẩn thận. Bất động sản rất quan tâm đến nơi này.

Tôi bán nó cho anh, vì con của anh.

Con bé sẽ tốt hơn khi ở đây.

Cảm ơn!

Chương 1

''Thế giới đầy thù hận''

Con đang vẽ gì vậy?

Mẹ!

Ngủ ngon!

Paappa!

Paappa!

Chuyện gì xảy ra vậy?

Anh không biết. Con bé bị như thế trong một thời gian dài rồi.

Paappa!

Nếu mọi người đến gặp những đứa trẻ đặc biệt như Paappa...

Hãy dành tình yêu cho chúng,

nhưng những đứa trẻ này sẽ không bao giờ biết rằng những người yêu thương chúng cũng sẽ bỏ đi.

Giống như một chú mèo con được sinh ra lần cuối...

không bao giờ biết được mẹ của mình là ai.

Paappa!

Paappa!

Paappa!

Tôi đã viết bức thư này, sau 5 phút anh gọi tôi từ sân bay Chennai.

Tôi có thể không ở nhà khi anh đến Thindivanam.

Anh nói lý do là tới Dubai để kinh doanh, và...

trong 11 năm anh chỉ về nhà được 100 ngày.

Sau khi anh về nhà và biết con của chúng ta bị tàn tật...

anh lại càng hiếm khi về nhà và cuối cùng không bao giờ quay về nữa.

Cho đến hôm nay, với tư cách là một người mẹ

Tôi chăm sóc con cái chúng ta và dạy bảo chúng tốt nhất có thể.

Nhưng mẹ anh, anh rể anh, thành phố này và tâm trí cả của tôi nữa..

họ đã hành hạ tôi và coi tôi là một người mẹ tồi.

Tôi đã chăm sóc con bé nhiều năm rồi. Bây giờ, đến lượt anh!

Tôi sẽ rời đi.

Đi với một người đàn ông tôn trọng tôi và yêu thương tôi.

Một thông tin nữa là tôi sẽ lấy một người chồng mới.

Alô!

Thangam!

- Anh về nhà chưa? - Rồi!

Paappa!

Đừng hét, bố là bố của con.

Là bố!

- Đừng khóc, con yêu! là bố mà. - Này Amudhavan, mở cửa đi.

Amudhavan, mở cánh cửa này ra.

Im đi, bảo nó im đi.

Đừng hét. nếu không con chó nó sủa lên bây giờ.

- Chuyện gì xảy ra với nó vậy? - Bảo nó im đi.

Ông ấy là bố của cháu.

Ổn rồi! Đừng khóc mà.

Hãy nghe chú nói.

- Mẹ? - Mẹ cháu sẽ về bây giờ.

Cô ta nên mang theo con bé này đi.

Mẹ ơi, dừng lại đi!

Tôi đã bảo cô ấy vứt đứa trẻ này đi khi nó còn bé rồi.

Nếu cô ấy lắng nghe tôi thì bây giờ đâu như thế này.

Được rồi! Con tự ăn nhé!

Bố sẽ đi lấy nước.

Paappa!

Paappa!

- Paappa! - Chú ơi!

Chú có biết cần phải làm gì để làm bạn với Paappa không?

- Chú nên làm gì? - Như vậy!

Chú phải giữ đôi tay của chú như thế này, một tay như thế này.

giữ cái miệng của chú như thế này.

Tách cả hai chân như thế này.

và nếu chú như vậy, chị ấy sẽ thích.

Này, con đang làm gì ở đây? Vào nhà ngay.

Tốt nhất anh nên lấy lại vợ và tìm một ngôi nhà khác đi.

Mẹ và vợ của anh không bao giờ hòa hợp được với nhau.

Con gái tôi cứ bắt chước con của anh.

Tôi sợ con bé cũng sẽ thay đổi một ngày nào đó.

Tôi đã có rất nhiều vấn đề khi kết hôn với em trai của anh.

Trong nhiều năm, tôi đã rất lo lắng về lý do tại sao Paapa không giống như những đứa trẻ khác.

Nhưng khi tôi cố gắng đi theo con đường đó, tôi bắt đầu nhận ra...

So sánh nó với một đứa trẻ bình thường là rất tàn nhẫn.

Chuyện gì đã xảy ra vậy? Tại sao con khóc?

Chuyện gì vậy?

Bố có nên mang nó đến bác sĩ và làm cho nó bay trở lại không?

Con có muốn đi cùng bố không?

Con có thể đi cùng bố!

Đợi một chút con trai tôi sẽ quay lại ngay.

Các thành viên của hiệp hội công dân đã đến Hãy nói chuyện với họ!

- Chào anh - Chào mọi người! ngồi xuống đi!

Mẹ ơi, pha chút cà phê...

Thưa anh, chúng tôi không ở đây để uống cà phê. Ngồi xuống đi, chúng ta cần nói chuyện.

Nói đi, thưa ngài.

Ông Krishnan, nói với anh ta đi.

Chúng tôi đã nói rất nhiều về điều này với vợ và mẹ của anh.

Xin hãy rời khỏi căn nhà này.

Đừng đổ lỗi cho chúng tôi.

Chúng tôi đều hiểu tình hình của anh. Nhưng anh cũng phải nghĩ cho chúng tôi, phải không?

Chúng tôi đã rất vất vả khi còn trẻ rồi và chúng tôi cần được yên tĩnh khi về già.

Chúng tôi cũng cảm thấy như bị bệnh vậy.

Mỗi khi con anh hét lên, tất cả chúng tôi đều cảm thấy rất khó chịu.

Chúng tôi là chủ nhà. Anh chỉ là một người thuê nhà. Anh phải tuân theo chúng tôi.

Chúng tôi có thể đi đâu chứ? Bất cứ nơi nào cũng đều như vậy.

Chuyện đó thì có liên quan gì tới chúng tôi?

Tất cả chuyện này có thể là tội lỗi của anh và anh phải tự chịu đựng.

- Nên anh hãy rời khỏi đây đi. - Tôi không đi đâu cả.

Người đàn ông này không nghe. Không nói chuyện với anh ta nữa,

Tại sao anh lại cần một ngôi nhà ở vùng sâu vùng xa?

Thưa anh, anh ấy là người yêu thiên nhiên.

Anh ấy muốn sống cuộc sống của mình ở một đồng cỏ xanh mướt.

Điều đó không đúng, thưa ngài.

Ngay cả Tom, Dick và Harry ở thành phố này cũng biết rằng vợ tôi đã bỏ đi rồi.

Tôi xấu hổ khi phải tiếp tục ở lại đây.

Con tôi cũng bị ốm nữa!

Họ cũng không thích con tôi!

Con của anh bị làm sao?

Trong tiếng Anh, nó được gọi là 'spastic'.

Anh đã cho nó uống thuốc gì?

Tôi không cho uống thuốc gì cả.

Bệnh rụng tóc, vi lượng đồng quá cao, Ayurveda và Siddha.

Không ai có thể chữa được nó...

Và đây thậm chí không phải là một căn bệnh, có thể được chữa khỏi bằng thuốc

Tôi không biết con bé sinh ra bằng cách nào.

Nhưng tôi hiểu là nó muốn sống như thế nào.

Xin lỗi ngài.

Ngôi nhà thuộc về một người lạ.

Anh ta muốn bán nhà cho một người tốt và trung thực.

Họ là những người thân thiện

Anh không thể lắp đặt điện hoặc kinh doanh...

Họ đã đưa ra một số điều kiện rồi.

Dù điều kiện thế nào, tôi cũng đã sẵn sàng.

Tôi cần một nơi không có con người ..

không gây phiền nhiễu tới ai và không có con chim nào chết.

Paappa!

Bố muốn ra ngoài một lát.

Bố sẽ về nhà khi trời tối.

Chương 2:

Bản chất này thực sự tuyệt vời.

Con bé ra ngoài khi tôi ở trong nhà.

Và khi tôi ở ngoài thì nó lại vào trong.

Chúng tôi bắt đầu sống như ánh nắng và sương mù vậy

Paappa, con ngựa này là dành cho con.

Bố gọi nó là ''Sơn móng tay'' Ra ngoài đi con yêu!

Ngày qua ngày, ánh đèn dần hài hòa và tỏa sáng.

Một, hai, ba...

Một, hai, ba...

Paappa!

Một, hai, ba rồi bốn...

Một, hai, ba...

Bốn.

Một, hai, ba, bốn, năm.

Một, hai, ba...

Mặc dù chúng tôi biết đếm số lượng từ 3 đến 3 triệu...

nhưng chúng tôi không thể đếm được có bao nhiêu ngôi sao!

Việc sử dụng những con số này chẳng giúp ích được gì.

Bố xin lỗi con vì không biết nhiều...

Con bé nhỏ hơn ngôi sao tỏa sáng ở đường chân trời xa nhất.

Tại sao con không muốn nói chuyện với bố?

Bố đáng sợ lắm hay sao?

Hay con muốn vui vẻ hơn?

Con thích âm nhạc, phải không?

Con có muốn bố hát không? Chờ bố chút!

Con không thích bài hát này hả?

Bố sẽ hát một bài hát vui vẻ nhé?

Được rồi, bài hát này con cũng không thích nó sao?

Bố sẽ hát những bài hát tiếng Ấn Độ nhé?

Không. Không ..

Bố chỉ biết bài hát tiếng Ấn này thôi.

Được rồi, bài hát này, bố sẽ hát cho con nghe!

Tại sao... Tại sao con lại như thế này?

Con thích điệu nhảy của người da trắng phải không?

Bố có thể nhảy như vậy không?

Con có thích nó không?

Con có thích mèo không?

Bố có thể làm con mèo cho con.

Nhìn vào cái đuôi đang di chuyển. Nhìn kìa!

Bố không biết là con muốn gì nữa.

Con còn muốn bố làm gì nữa không?

Hay con không thích ngôi nhà này?

Hay con ghét bố?

Con có muốn chuyển đến một nơi khác? không thích nơi này sao?

Con nói với bố con muốn gì đi?

Bố sẽ làm điều đó cho con.

Bố hứa! Bố hứa đấy!

Nói với bố đi! Nói đi!

Mẹ ơi!

Mẹ sao?

Đóng cửa lại!

Nó bay đi rồi.

Cuối cùng, trong sáu tháng, tôi đã chờ đợi trong vô tận,

Tôi đã làm nhiều cách khác nhau và không có kết quả nhưng...

Con chim bay ra xa với đôi cánh nhỏ...

nó đã khiến con bé quên đi quá khứ.

கருத்துகள்

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left