முதல் 200 வரிகள்.
PHIM TÀI LIỆU CỦA NETFLIX
Vài chuyên gia gọi đó là tận thế bán lẻ.
Năm 2019 đánh dấu một năm tồi tệ trong một thập kỷ của các cửa hàng bán lẻ.
Đã đến lúc tối giản
Vì sao bạn nghĩ ý tưởng tối giản hóa hay đơn giản hóa
lại trở nên cực kỳ phổ biến hiện nay?
Tôi nghĩ vì ta có cơ hội để có nhiều thứ.
Một phần nước Mỹ chắc chắn nghiện gì đó.
Chắc chắn không phải theo nghĩa nghiện ngập.
Chúng ta thích đồ đạc!
Thứ Hai, hôm nay, được cho là ngày mua sắm trực tuyến lớn nhất mọi thời đại,
đạt doanh thu khoảng 3,3 tỷ đô la.
Bất cứ thứ gì bạn nghĩ đến, nó sẽ được giao tận cửa,
trong vòng 24 giờ.
Nó gần như phép thuật, nhỉ?
Khi bạn nhìn lên bầu trời, bạn sẽ sớm thấy đội quân giao hàng mới của Amazon.
Máy bay điện tử có phạm vi 24 km
và giao hàng trong 30 phút.
Thế giới tiêu dùng hiểu rằng nếu tôi có thể khiến bạn chọn trước khi nghĩ,
tôi sẽ khiến bạn mua thứ bạn không cần.
Giác quan của tôi bị tấn công bởi lời nhắc,
"Này, bạn nên mua cái này. Bạn sẽ vui hơn nếu mua cái này."
Bạn biết chứ?
Kiểu như, theo nhiều cách,
họ cố gắng khiến bạn khuất phục.
"Được, tôi sẽ mua! Tôi cần nó!"
Amazon, tuyển dụng lần nữa.
Công ty muốn tuyển 100.000 nhân viên
để đáp ứng nhu cầu thương mại điện tử.
Nhiều doanh nghiệp bán lẻ nhỏ hơn đang phá sản
và quyền lực trong tay kẻ mạnh thì ngày càng củng cố.
Mọi thứ làm sự bất mãn tăng lên theo nhiều cách,
bởi vì nó đang thay thế
những thứ thực sự làm chúng ta hạnh phúc hơn.
Tôi tìm thấy phong cách tối giản khoảng bảy năm trước giữa lúc suy sụp.
Tôi đã làm việc quá sức. Tôi kiệt sức. Tôi căng thẳng cực độ.
Phải có thứ đáng để sống hơn là làm việc.
Tôi ngay lập tức nghĩ, đứng dậy và đi đến tủ quần áo
và tôi bắt đầu lấy quần áo ra.
Tôi thức đến ba giờ sáng và tôi đóng gói rất nhiều thứ.
Khi tôi bắt đầu bớt đi mọi thứ, tôi cảm thấy thật tự do.
Thay đổi chắc chắn sẽ đến.
Thay đổi là tất yếu, vì bạn không thể tiếp tục tiêu thụ
nhiều hơn mức Trái đất có thể cung cấp hàng năm.
Bạn chỉ không thể.
Câu hỏi không phải là nếu ta sẽ thay đổi như một xã hội,
mà là ta thay đổi thế nào.
Vì ta sẽ thay đổi do thiết kế hay thảm họa.
Tất cả bắt đầu bằng một câu hỏi.
Cuộc sống của bạn sẽ tốt hơn thế nào khi tối giản?
- Trà nhé? - Được.
Được rồi.
Nó ở trong. Phải... Được rồi.
Được rồi, ý tôi là, thẩm mỹ rất quan trọng với tôi,
nhưng điều tôi quan tâm nhất là một nơi không gian gọn gàng.
Khi nhìn quanh nhà tôi,
bạn sẽ thấy không phải mọi thứ đều cần thiết kế tối giản.
Tôi không cố tình chỉ có khiếu thẩm mỹ tối giản.
Nhưng với tôi, nó là không bừa bộn.
Ta thường nhầm lẫn giữa đơn giản với dễ dàng, nhưng thực ra lại ngược lại.
Sống đơn giản tốn rất nhiều công sức.
Phải cố gắng rất nhiều để cố ý. Điều dễ dàng là thuận theo tự nhiên.
Điều đó nghĩa là ra ngoài và đến IKEA và mua đồ nội thất rẻ tiền
mỗi khi bạn nghĩ bạn cần một món nội thất hay một cái bàn cà phê.
Rất khó để trải qua những thí nghiệm mang tính chịu đựng này
để xem bạn có thể sống cùng hay không,
nhưng cuối cùng thì cũng đáng.
Mọi người nói, "Xem phim này đi. Những người theo phong cách tối giản..."
Người theo phong cách tối giản. Họ ở cùng ta hôm nay, Joshua và Ryan.
Họ có sách, podcast và phim tài liệu của Netflix,
tất cả hướng dẫn khách hàng cách cắt giảm để đạt được hạnh phúc.
Tôi không nghĩ bạn hiểu cách Josh và tôi trở thành người theo phong cách tối giản
nếu không thấy cách chúng tôi được nuôi dưỡng.
Cả hai chúng tôi đều nghèo khó.
Mẹ chúng tôi có vấn đề với lạm dụng thuốc và chúng tôi không bao giờ có đủ.
Anh bạn, nhìn này. Buồn cười thật.
Ngay cả đồ đạc của chúng tôi. Nó giống như đồ nội thất tự làm.
Đó là tủ bếp trong bếp.
Tôi thực sự là một đứa trẻ hạnh phúc cho đến khi lên lớp hai
khi bố mẹ tôi ly dị.
Nó xảy ra với rất nhiều trẻ em, bố mẹ ly dị.
Nhưng tôi nhớ mọi thứ trở nên rối loạn khi...
khi mẹ tôi bỏ rơi bố tôi.
Và có rất nhiều...
rất nhiều tiệc tùng, theo tôi nhớ.
Và, bạn biết đấy, là một đứa trẻ, bạn thấy nó trông rất thú vị.
Mẹ tôi đã làm rất tốt để làm nó trông vui.
Tôi gặp Josh vào lớp năm khi tôi chuyển đến trường cấp hai.
Có thể là do cả hai đều từ gia đình đổ vỡ và không có nhiều tiền,
hoặc có thể là do chúng tôi là hai đứa béo nhất lớp,
nhưng chúng tôi hợp nhau và trở thành bạn thân.
Khi lớn lên, chúng tôi thấy phong cách tối giản hữu ích,
vì nó cơ bản là
việc sử dụng tiềm lực kinh tế bạn có
và nếu bạn có rất ít giống chúng tôi đã từng,
chúng ta sẽ thận trọng hơn trong việc sử dụng tiềm lực đó.
Nó rất thú vị vì khi bạn nghèo,
khi ai đó đưa cho bạn thứ gì đó, bạn sẽ nhận lấy.
Tôi nghĩ về gia đình tôi hồi tôi bé và chúng tôi có rất nhiều thứ,
vì chúng tôi nhận mọi thứ mà mọi người cho chúng tôi.
Tuy nhiên, có nhiều thứ chúng tôi không cần.
Thật ra, nó chỉ gây bừa bộn và không có giá trị gì cả.
Khi có thêm không gian, chúng ta sẽ lấp đầy bằng nhiều thứ hơn.
Khi có thêm đồ, ta cần thêm không gian,
nên ta chuyển nó vào kho hoặc nhà rộng hơn.
Chúng ta không bao giờ ngừng hỏi, "Cái gì là thiết yếu? Cái gì cần thiết?"
Rồi, "Bao nhiêu thứ thật sự có giá trị với cuộc sống của tôi?"
Một thập kỷ trước,
khi tôi 28 tuổi, tôi đã đạt được mọi thứ tôi muốn.
Tôi là giám đốc trẻ nhất trong lịch sử 140 năm của công ty
và tôi có tất cả quyền lợi của một quản lý trung gian ở tập đoàn lớn.
Những chiếc xe sang trọng, một tủ quần áo đầy đồ thiết kế,
ngôi nhà lớn ở ngoại ô có nhiều bồn vệ sinh hơn người.
Tôi đoán bạn có thể nói tôi sống trong giấc mơ nước Mỹ.
Nhưng rồi mẹ tôi qua đời...
và cuộc hôn nhân của tôi chấm dứt.
Nó xảy ra cùng một tháng.
Hai sự kiện này buộc tôi phải nhìn quanh
và bắt đầu tự hỏi trọng tâm của cuộc đời tôi là gì.
Tôi nhận ra điều gì?
Tôi nhận ra tôi tập trung vào cái gọi là thành công và thành tựu
và đặc biệt là tích lũy mọi thứ.
Tôi có thể đã sống trong giấc mơ nước Mỹ, nhưng không phải giấc mơ của tôi.
Phải mất mọi thứ tôi nghĩ tôi muốn
để nhận ra có thể mọi thứ tôi từng muốn
không thực sự là thứ tôi muốn.
Các tập đoàn và động cơ thúc đẩy lợi nhuận
là thứ đứng sau sự nghiện gì đó mà ta có ở đất nước này.
Cách thức cấu trúc các tập đoàn ở đất nước này,
chúng cần phải phát triển.
Nghĩa vụ chính của tập đoàn là cổ đông của họ
mà họ phải tiếp tục tăng doanh thu,
đó là nền tảng của chủ nghĩa tư bản, tăng trưởng.
Tôi không nghĩ vấn đề liên quan đến việc chúng ta đang phát triển đến đâu.
Nhưng cách ta trả lời câu hỏi "ta sẽ đi đâu?"
Một vấn đề lớn của toàn thế giới bây giờ
là mọi người không được tự do lựa chọn.
Ta nói về trong một thị trường hay một xã hội tự do,
lại không được tự do lựa chọn,
bởi vì bạn có một hoặc hai tổ chức lớn
có độc quyền nhân tạo
và họ quyết định cho tất cả mọi người
bạn có thể xem gì, nghe gì.
Do đó lôi kéo hứng thú của chúng ta,
lôi kéo hứng thú tự nhiên của chúng ta, điều đó đang diễn ra.
Các nhà tiếp thị thực sự gây ấn tượng trong khả năng lôi kéo suy nghĩ,
khả năng tạo ra một nhu cầu hoặc cảm giác cần
khác xa với cái họ thực sự cần.
Ta sống trong nền văn hóa quảng cáo rầm rộ nhất trong lịch sử thế giới.
Nghĩ mà xem. Hàng trăm triệu đô la được dùng để tuyên bố ta cần thứ này,
và nó có tác dụng.
Số tiền chi cho quảng cáo ở Mỹ
tăng từ hơn 5 tỷ đô la từ những năm 1950 lên đến ngày nay là 240 tỷ đô la mỗi năm.
Và từ đầu thế kỷ 21,
phần lớn khoản chi đã chuyển từ truyền hình và radio
sang quảng cáo kỹ thuật số.
Kết quả, quảng cáo thông minh và dự đoán
dường như hiểu rõ về chúng ta hơn chính mình.
Các công ty đã tìm ra cách liên kết các thiết bị lại với nhau.
nên họ biết khi nào bạn bật máy tính lên hoặc bật điện thoại lên,
khi bạn đổi kênh trên tivi hoặc nói chuyện với thiết bị thông minh.
Sử dụng thiết bị định vị trên di dộng,
họ theo dõi chuyển động để xem bạn đi qua biển quảng cáo nào,
cửa hàng nào bạn hay đến
và thậm chí cả khoản nợ thẻ tín dụng của bạn.
Họ vẽ các chuyển động để biết nhắn tin cho bạn lúc nào là hoàn hảo.
Mục tiêu cuối cùng luôn là như nhau. Để khiến bạn mua thêm đồ.
Và một trong những mánh mà họ dùng là quảng cáo thâm hụt.
Họ gửi quảng cáo cho chúng ta
khiến chúng ta vô thức cảm thấy chúng ta thiếu thốn
nếu không có sản phẩm đó.
Như, "Tôi không được yêu nếu thiếu kem đánh răng."
"Các con tôi sẽ không coi trọng tôi nếu không có xà phòng này."
Mọi người sẽ muốn nó.
Không khác gì tập gym.
Máy xông hơi mát xa tay.
- Thứ này sẽ làm bạn khát. - Thật là hoàn hảo cho mọi dịp.
- Bạn cảm nhận được, bạn thấy nó mà. - Đúng vậy.
Việc bắn phá thông điệp rằng ta có không đủ.
Nên hãy nghĩ về điều đó xảy ra với mọi người, mỗi ngày,
lặp đi lặp lại, nhận tin nhắn, "Bạn không có đủ.
Tóc, quần áo, da, cơ thể bạn vẫn chưa có đủ."
Không ngừng nghỉ. Vậy nên chúng ta muốn có đủ.
Và vì chúng ta có những cách khác để thấy đủ...
Các khác để thấy đủ là có cộng đồng, có mục đích,
bạn biết đấy, có đặc điểm khác trừ các thương hiệu trên người.
Vì ta đã đánh mất những thứ đó, ta sai về sự thân thuộc và thỏa mãn
bằng cách mua thêm đồ đạc.
Ta không thể nói, "Được, tôi sẽ biến mọi thứ thành thần tượng."
Ta không nói thế trong tư duy của mình. Không ai cố ý làm thế.
Nhưng qua hành vi, ta biết đó là điều ta đã làm.
Nếu bạn nói với chính mình, "Nếu tôi có chiếc xe đó, tôi sẽ hạnh phúc.
Nếu tôi sống trong ngôi nhà đó, nếu chuyển đến khu đó, ta sẽ hạnh phúc.
Nếu có cái ghế dài, rèm mới, tôi sẽ hạnh phúc."
Và điều đó có nghĩa là bạn đang thờ phụng đồ đạc.
Bạn chính thức mắc bệnh "nghiện đồ đạc".
Và nó trở thành một thứ thuốc tinh thần,
vì nó cạnh tranh với những thứ thực sự quan trọng.
Mọi người bán thứ gì đó.
Điều đó không có nghĩa là bán hàng luôn tệ. Nó ổn.
No comments yet. Be the first to leave one.