முதல் 200 வரிகள்.
Đầu hơi hếch về bên trái,
tai bên đó chắc hơi điếc.
Đó là điểm tấn công đầu.
Thứ hai, cổ họng. Làm tê liệt dây thanh quản. Ngừng kêu la.
Thứ ba, chắc chắn là kẻ nghiện rượu. Đấm từ xương sườn vào gan.
Thứ tư, đòn cuối, kéo lê chân trái. Đấm vào xương bánh chè.
Dự đoán tóm tắt, bất tỉnh sau 90 giây.
Mất khả năng chiến đấu trong 15 phút.
Thời gian phục hồi hoàn toàn, không thể.
Tôi thích cái mũ.
Tôi vừa nhặt nó xong.
Còn nhớ khẩu súng của anh chứ?
Biết ngay là quên gì đó.
- Tưởng chỉ quên tắt lò sưởi? - Anh quên cả việc đó.
Tôi nghĩ đủ rồi đấy.
Dù gì anh cũng là bác sĩ.
Rất mừng được gặp anh, Watson.
Ngài thanh tra đâu rồi?
Ông ấy đang chỉnh đốn đội ngũ.
Chắc mất cả ngày quá.
Sherlock Holmes.
Và con chó trung thành của anh ta.
Nói xem, bác sĩ,
là người trong ngành y, anh thích việc của tôi chứ?
Để tao cho mày biết tao thích nó như nào.
Watson. Đừng.
Quan sát kĩ vào.
Làm sao anh thấy nó?
Bởi vì tôi đang tìm nó.
Bá tước Blackwood.
Anh có vẻ bất ngờ.
Tôi nghĩ cô gái xứng đáng được dành sự quan tâm hơn.
Đúng vậy.
Nếu là anh, tôi sẽ để yên nó ở đó, chàng trai ạ.
Tốt lắm.
Thật đúng giờ, Lestrade.
Có một người cần bác sĩ,
và một người cần thòng lọng.
- Clarkie? - Thưa ngài?
Cô gái này cần tới bệnh viện ngay.
Đưa cô ấy ra sau xe ngựa.
Mọi người. Hết rồi.
- Rồi. Đưa hắn đi. - Vâng, thưa ngài.
Cảm phiền nhé!
Đưa hắn khuất mắt tôi.
Đáng ra anh nên đợi lệnh của tôi.
Nếu thế, ông chỉ đến dọn xác và đuổi theo một tin đồn thôi.
Mà bố mẹ cô gái thuê tôi, không phải cảnh sát.
Họ cho rằng các ông sẽ chỉ cần sự trợ giúp của tôi.
Rồi, London sẽ được thở dài nhẹ nhõm.
Đúng vậy. Xin chúc mừng, Lestrade.
Hoan hô, thanh tra. Làm điếu xì gà chứ?
Các ông.
Cười lên nào.
CẢNH SÁT LONDON BẮT KẺ GIẾT NGƯỜI SHERLOCK HOLMES TRỢ GIÚP CẢNH SÁT
PHỐ BAKER TÂY BẮC
Ngày mai, Blackwood bị treo cổ. Mua báo để biết chi tiết.
156 trên 80. Rất tốt.
Huyết áp tôi ổn định nhất từ trước đến giờ, nhờ ông cả đấy.
Nói tôi nghe đi.
Khi nào anh chuyển đến chỗ mới?
Chắc khoảng một tuần nữa.
Tòa nhà Cavendish. Sẽ có cả bàn tay phụ nữ ở đấy nữa.
- À, quá tuyệt vời. - Đúng vậy.
Chúa ơi.
- Đó là tiếng súng. - Không.
Không. Là tiếng đóng đinh, ông không nghe thấy sao?
Chắc đồng nghiệp của tôi đang treo tranh.
Tôi… đi kiểm tra xem sao.
- Đồng nghiệp của anh? - Vâng?
Anh ta không đi cùng anh, phải không?
Không, ai mà cho.
Bà Hudson.
Anh ta còn cầm súng trên tay, tôi sẽ không vào.
Bà không cần vào. Đưa tôi tờ báo.
Anh đi rồi, tôi phải làm gì? Anh ta sẽ phá hủy căn nhà mất.
Anh ấy chỉ cần một vụ khác. Thế thôi.
Anh không thể đính hôn lâu hơn sao?
Tôi ngửi thấy mùi thuốc súng. Không thế được, đây là nơi ở mà.
Cám ơn ông, Đại úy Philips. Ông nên uống một tách trà?
- Hẹn gặp giờ này tuần sau. - Xin mời, đại úy.
- Dưới lầu sẽ yên tĩnh hơn. - Bà Hudson?
Mang thứ gì đó cho anh ấy vui lên.
Xin cho phép tôi được vào kho vũ khí?
Chấp nhận.
Watson, tôi đang cố phát minh ra một thiết bị
để giảm âm thanh khi súng bắn.
Nó không hoạt động.
Tôi xem được không?
Đã ba tháng…
kể từ vụ cuối cùng của anh.
Nhẹ nhàng thôi, Watson. Nhẹ nhàng với tôi…
Anh không nghĩ đã đến lúc tìm vụ khác rồi à?
Đồng ý. Tâm trí tôi đang chống lại sự đình trệ.
Đưa tôi vấn đề gì đi. Tôi cần việc.
Càng sớm, càng tốt.
Báo này.
- Để xem nào. - Có một bức thư…
NGÀY MAI, BLACKWOOD BỊ TREO CỔ.
…của Bà Ramsey ở Queen's Park.
- Chồng bà ấy đã biến mất. - Ông ta ở Bỉ với cô hầu gái.
Giờ là tháng 11 sao?
Đúng vậy, Holmes. Được thôi.
Phu nhân Radford thông báo rằng…
Vòng tay ngọc lục bảo của bà ấy vừa bị mất.
Trục lợi bảo hiểm.
Bá tước Radford là kiểu phụ nữ cược tiền vào mấy con ngựa.
Anh sẽ là bác sĩ giám định hôm Blackwood bị treo cổ à?
Đúng vậy.
Đó là vụ cuối ta làm cùng nhau, nên tôi muốn theo tới cùng.
À, ngài Lewis đang tìm…
Hiện chỉ có một vụ duy nhất khiến tôi hứng thú…
Vụ án kỳ lạ của bà Hudson, bà chủ nhà biến mất.
Tôi đã nghiên cứu việc đi lại của bà ấy.
Chúng có vẻ… đầy sát khí.
Trà nhé, ngài Holmes?
Nó có độc không vậy, bà vú?
Trong người anh còn thiếu độc sao?
Đừng động vào. Mọi thứ đang ở đúng chỗ của nó,
như thường lệ, bà vú ạ.
Anh ta lại giết con chó. Lần nữa.
Anh đã làm gì với Gladstone?
Chỉ là thử nghiệm một loại thuốc mê mới thôi mà.
Nó không phiền đâu.
Holmes, là bác sĩ của anh…
- Nó sẽ khỏe mạnh lại thôi. - Là bạn của anh,
anh ở nhà hai tuần rồi. Tôi yêu cầu anh phải ra ngoài ngay.
Ngoài đó chẳng có gì thú vị với tôi trên Trái đất này cả.
- Tối nay rỗi chứ? - Chắc chắn rỗi.
- Ăn tối ở Royale? - Tuyệt. Chỗ tôi thích.
Mary sẽ đến.
- Thế thì hết rỗi rồi. - Anh sẽ gặp cô ấy, Holmes.
Anh đã cầu hôn chưa?
- Tôi chưa tìm được nhẫn vừa ý. - Vậy là chưa chính thức.
Điều đó sẽ xảy ra dù anh thích hay không.
8:30 tối, nhà hàng Royale. Mặc vét vào.
Anh đi mà mặc.
Một gã đàn ông ư? Ở ngay ngoài nhà tôi sao?
Sửa lại nơ đi.
Holmes.
Anh đến sớm đấy.
Rất hợp thời trang.
Đây là quý cô Mary Morstan.
Chúa ơi! Thật hân hạnh.
Tôi không hiểu sao đến giờ này, anh ấy mới giới thiệu cô.
Tôi nên hân hạnh mới đúng.
Tôi quả thực có chút hồi hộp khi gặp anh đấy, anh Holmes ạ.
Tôi đã nghe nói rất nhiều về anh.
Tôi có nhiều tiểu thuyết trinh thám ở nhà.
- Wilkie Collins, Poe. - Đúng vậy đấy.
Dù vậy, đôi lúc cũng có vẻ hơi khó tin
khi suy đoán dựa trên những chi tiết nhỏ nhặt.
Có vẻ không đúng lắm, phải không?
Thực ra, đó là những chi tiết quan trọng nhất.
- Lấy Watson làm ví dụ. - Tôi cũng có ý đó.
Thấy cây gậy này? Gỗ da rắn rất quý ở châu Phi,
bên trong là lưỡi kiếm bằng thép có độ bền cao.
Vài cái được tặng cho cựu binh ở Afghanistan
nên chắc anh ấy đã được tặng huy chương.
Mạnh mẽ, dũng cảm, sinh ra để chiến đấu.
Và ngăn nắp, như những người lính khác.
Giờ, tôi sẽ kiểm tra túi của anh ấy.
Vé của một trận quyền Anh. Nên anh ấy cũng có máu cá độ.
Nếu là cô, tôi sẽ để ý của hồi môn.
- Những ngày đó qua rồi. - Vẫn ở ngay sau anh.
Làm bọn tôi nợ tiền nhà không chỉ một lần.
Anh Holmes, anh biết John rất rõ.
Thế một người hoàn toàn xa lạ thì sao?
- Anh có thể nói gì về tôi? - Cô ư?
- Tôi không cho… - Chả biết…
- Đừng lúc này. - Khi khác.
- Tôi muốn vậy. - Cô muốn?
- Anh nhớ ta đã nói gì chứ? - Quý cô đây muốn vậy.
- Cô là gia sư. - Giỏi lắm.
Phải, rất giỏi. Gọi đồ nhé?
- Bồi bàn? - Học sinh của cô
là cậu nhóc tám tuổi.
- Thực ra, Charlie mới bảy tuổi. - Charlie, hả?
Cậu bé cao hơn so với tuổi, và đã vẩy mực vào cô.
Trên mặt em có mực ư?
Mặt em chẳng làm sao cả.
Thật ra, có hai giọt trên tai cô.
Mực xanh Ấn Độ gần như không thể tẩy rửa.
Trò đùa bốc đồng của một cậu nhóc.
Mà cô thừa kinh nghiệm để phản ứng thái quá,
nên quý bà thuê cô dạy học cho cô mượn vòng cổ.
Ngọc trai, kim cương, ruby. Hiếm có gia sư nào đeo mấy thứ này.
Trang sức cô không đeo còn cho biết nhiều hơn.
- Holmes. - Cô đã từng đính hôn.
Nhẫn không còn, nhưng chỗ da trắng hơn cho thấy
cô sống ở nước ngoài và đeo nó đầy hãnh diện
cho đến khi biết giá trị rất khiếm tốn của nó.
Cô đã hủy việc đính hôn
và trở về Anh để có tương lai tốt hơn.
Một bác sĩ, có lẽ vậy.
Anh nói đúng mọi thứ, trừ một chuyện, anh Holmes ạ.
Tôi không bỏ anh ấy.
Anh ấy đã chết.
Giỏi lắm, anh bạn già.
- Đánh đi. - Hạ hắn đi.
No comments yet. Be the first to leave one.