முதல் 200 வரிகள்.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Ngày đình công thứ mười, tài xế taxi ở Madrid tuyên bố
họ sẽ tiếp tục đến khi đạt thỏa thuận với chính quyền địa phương.
Liên minh taxi yêu cầu phải có quy định cho dịch vụ gọi xe
đang gây thiệt hại hàng ngàn euro mỗi năm.
Tòa thị chính đã mở các cuộc đàm phán để chấm dứt đình công càng sớm càng tốt.
Mục đích là đảm bảo một sân chơi bình đẳng cho cả hãng taxi và dịch vụ gọi xe.
Nếu taxi đoàn kết, sẽ không thua trận này!
Nếu taxi đoàn kết, sẽ không thua trận này!
Nếu taxi đoàn kết, sẽ không thua trận này!
Val, em quên trà ở phòng ngủ.
Ngoài kia ầm ĩ quá.
Em không viết được.
Sao em không thử hỏi họ dời hạn chót?
Một lần nữa ư?
Bữa tháng Tư, giờ tháng Năm.
Không gửi bản thảo sớm, thì khỏi xuất bản gì luôn.
- Anh muốn nghe ý này không? - Val, anh phải đi. Xin lỗi.
Để sau nhé?
Để xem mấy giờ anh tan.
Em chưa rõ. Xem này...
Em đang nghĩ hay là viết ở ngôi thứ nhất, qua những lá thư.
Nhưng trò đó cũ rồi mà?
Em không biết...
Này, mấy giờ em phỏng vấn ở bảo tàng?
Bốn giờ.
Đúng giờ nhé. Việc đó sẽ tốt cho ta.
- Vâng. - Hôn em. Anh đi nhé.
Khoảng cách giữa họ không quan trọng vì suy nghĩ đã thành hiện thực.
Họ ngã xuống và lại bật dậy ngay.
LÀM SAO ĐỂ LẤY LẠI CẢM HỨNG
Cách hoàn thiện nhanh một cuốn tiểu thuyết.
Tôi muốn viết một tiểu thuyết thật nhanh, nhưng lại bị hội chứng kẻ mạo danh.
Vì sao nhiều nhà văn bị ảnh hưởng?
Những người cảm thấy sợ hãi vì đột nhiên nhận ra
rằng họ không thông minh như mình nghĩ.
Khỉ thật!
KẺ MẠO DANH
DỰA TRÊN TIỂU THUYẾT CỦA ELÍSABET BENAVENT
MÃI LÀ BẠN
CHÚC MAY MẮN... DÙ CẬU CHẲNG CẦN ĐÂU
CẬU SẼ ĐƯỢC NHẬN!
CẢM ƠN, CÁC CẬU,
NHƯNG TỚ CHẲNG BIẾT CÔNG VIỆC NÀY CÓ PHÙ HỢP VỚI MÌNH KHÔNG
BỐN TIẾNG THÔI VÀ CẬU SẼ CÓ CẢ NGÀY ĐỂ VIẾT? QUÁ ỔN!
NÀY! ĐỪNG TỰ TI. CẬU LÀM ĐƯỢC MÀ!
ĐỪNG ĐÁNH GIÁ THẤP MÌNH TỚ CÁ CẬU SẼ THÍCH
BỐN GIỜ NHỈ?
Chết rồi!
BẢO TÀNG
- Chà! Cô đã làm nhiều việc đấy. - Vâng, tôi đi làm từ khi tốt nghiệp.
Nhưng có vẻ cô nhảy việc cũng nhiều.
Vâng... Tôi vẫn chưa tìm được gì phù hợp với sở thích của mình.
- Là gì? - Viết lách.
Vậy cô cũng là nhà văn.
Vâng. Tôi đạt giải viết truyện ngắn, và sắp xuất bản tiểu thuyết đầu tay.
- Một tuần nữa là hạn nộp bản thảo đầu. - Hay đấy. Nội dung thế nào?
À... đó là...
đó là...
một tác phẩm giật gân.
Cô cân bằng được công việc này và viết sách không?
Chắc chắn rồi.
Nhưng cô sẽ làm tám tiếng, thứ Hai đến thứ Sáu.
Tám tiếng? Nhưng... Đây là việc bán thời gian mà.
Không.
Bảo vệ phải làm toàn thời gian.
- Cô vẫn hứng thú chứ? - Vâng, dĩ nhiên.
Cô chắc chưa?
Cô cũng phải đến một cuối tuần mỗi tháng...
vài ngày lễ...
cô cũng được gọi khi có sự kiện,
vào thứ Năm, từ 8 giờ đến 12 giờ.
- Buổi sáng? - Ban đêm.
Không vấn đề.
Tớ cần gặp các cậu.
Tớ muốn uống hết bia ở thành phố này.
Tối đi chơi đi. Không phải tớ đang hỏi đâu.
Hẹn tối nay nhé.
Như cậu nói đấy, Lola: khi nào băn khoăn, hãy gọi ngay cho bạn bè.
Và tớ cần giúp đỡ.
Nếu cậu đã hẹn với Sergio thì hủy đi.
Nhớ là chỉ có 40% người Tây Ban Nha làm tình một lần... mỗi tuần.
Còn cậu, Carmen?
Cậu không định làm thêm giờ lần nữa chỉ để nói chuyện với Borja chứ?
Thôi nào.
Tớ cần lời khuyên.
Nerea, tớ biết ở chỗ làm, quanh cậu toàn người
kêu ca về cuộc sống khổ sở, mà đều rất nghiêm trọng, tớ biết.
Nhưng... tối nay phiền cậu nghe tớ kêu ca nhé?
Và được, tớ cho phép các cậu cười tớ.
Tớ vừa gửi một bài kiểm tra.
Nếu các cậu chọn "có" ba câu,
các cậu là người quá phụ thuộc trong các mối quan hệ thân mật .
Tớ đã làm rồi và tớ không bị thế.
Như trắc nghiệm linh vật ấy.
Làm bạch tuộc vẫn ngầu hơn là chuột.
Nhân tiện, ta phải bàn về tập cuối. ..
Tớ không tin được là sẽ có phần ba.
Kết tội cô ấy vì dấu vân tay trên gương chiếu hậu chết tiệt?
Ôi trời! Không thể hiểu nổi.
Ôi, Carmen. Tớ xin lỗi, cậu chưa xem xong nhỉ?
Khỉ thật, tớ xin lỗi.
Cậu tiết lộ bộ phim mới nhất cũng được...
Cô chuẩn bị ra trạm tàu à?
Tôi muốn chia sẻ ý tưởng về cuộc họp ngày mai.
Tôi không muốn bị lỡ tàu.
- Được. - Thật à?
- Ừ, không sao. - Chờ tôi chút nhé?
Được rồi.
Tôi sẽ...
chờ ở bàn tôi.
Vậy Nere, cậu sẽ tới nhỉ?
Bảo bố mẹ là cậu sẽ về nhà sau 11 giờ, đi mà.
À, nếu có thể, mang 20 euro tớ đã cho cậu vay để đi xe về Mordor nhé.
Cảm ơn cậu!
Tớ quên mất Madrid ồn ào thế nào rồi.
Tớ đã quen nghe tiếng còi taxi.
Chào nhé, các chú chim!
Cứ làm như có con nào vậy.
Chờ đã. Tớ sẽ xuống con phố khác.
Mà các cậu nghĩ gì về vụ taxi này?
Thôi, tớ không nói nữa, tối nay ta sẽ nói sau.
Này, nếu không đi được cũng không sao.
Nhưng đi được thì tốt.
Rồi, giờ quay lưng lại với nhau.
Nhìn nghiêm túc đi. Đẹp đấy.
Đúng rồi. Giơ tay lên.
Tập dáng trai hư cho tôi nào.
Đúng rồi.
Không cười .
Tốt.
- Giờ chụp một tấm gần nhau nhé? - Phải, được đó.
Không!
Không cần ôm nhau. Không phải kiểu hay làm.
Nhưng ta muốn một bức tình cảm, nhỉ?
- Lạnh nhỉ? - Vâng.
- Thử nhé? - Chút thôi.
Được rồi...
Giờ chụp một tấm ngồi nhé? Nhìn đĩnh đạc một chút.
Nào. Tôi là Tổng thống, cậu là Đệ nhất Phu nhân.
- Ừ. - Thế này ư?
Chụp đi.
Khoan, tôi thích bên này hơn.
Rất đẹp.
- Tuyệt đấy! - Chào!
Khi nào xong, ta nói chuyện chút nhé.
Nashville sao?
- Anh dọn qua Nashville? - Cái nôi nhạc đồng quê đó.
Anh định dựng phòng chụp ảnh ở đó à?
Tôi không hiểu. Tại sao...
Một phòng nữa? Nhiếp ảnh chết rồi.
Hồi xưa họ tìm đến vì anh biết việc, nhưng cái này đảo lộn hết.
Giờ ai cũng là nhiếp ảnh gia.
Tôi sẽ làm ở bar của bạn ở Nashville. Có bia ngon, nhạc hay.
Tôi chỉ cần vậy trong đời.
- Còn... chỗ này thì sao? - Có vài gã Trung Quốc.
- Khỉ thật... vậy anh đã thu xếp hết? - Này, còn nữa.
Sếp mới của anh.
1,5 triệu người theo dõi. Woodstock năm 69 chưa là gì đâu.
KundAlicia?
- Một YouTuber về Yoga. Tuyệt. - Cháu tôi đó.
Do tôi không biết. Xin lỗi.
Con bé đang tìm quay phim mới.
Mà không biết có hợp với hồ sơ của tôi không.
Anh còn gì khác à?
Kẹo bạc hà không?
- Nóng bỏng quá. - Dễ thương đó.
- Con chó nhìn lố quá không? - Có đắt quá không?
Ở Boadilla, bỏ ra 600 là có.
Tuyệt! Đi tàu vũ trụ ra đó hết bao tiền?
Tớ đã email cậu đống quảng cáo nếu thích.
Cảm ơn. Cậu thật tuyệt.
Sao? Cậu có định ở riêng không?
Trả hết tiền học thạc sỹ cho bố mẹ xong đã.
Cậu làm việc cho họ mà cưng.
Sao không xin tăng lương?
Khó lắm. Công ty đang khó khăn, không tăng lương được.
- Này! Một người leo núi nữa. - Sao?
Người thứ năm. Tớ đang sưu tầm.
Để tớ xem nào.
Hợp, người thứ sáu.
Tớ xin lỗi nhé, các cậu. Đợi lâu chưa?
Chưa. Bọn tớ vừa nghe xong podcast của cậu.
Lại nói hơi quá trớn hả?
Tin nhắn thoại dài 15 phút!
Ta đều có cuộc sống. 15 phút Sergio và tớ làm lần ba luôn.
"Lần ba"? Mơ đi. Mấy gã đã kết hôn không đủ sức đâu.
Rồi cậu xem.
Vào đề luôn nào. Cuộc phỏng vấn thế nào?
Ổn. Họ sẽ gọi tớ.
Cậu có vẻ háo hức, hồi hộp.
Việc đó toàn thời gian. Tớ phải đi sự kiện cuối tuần
và làm cả dịp lễ.
Mà tớ phải viết tiểu thuyết nữa.
- Sao? - Cậu cần tiền, đúng không?
Và thời gian để viết.
Vậy cậu đang mong họ sẽ không gọi.
Chưa đầy một tháng nữa tớ phải nộp bản đầu.
Phải hay chứ nhỉ?
Liệu có bao nhiêu người được làm điều họ thích?
No comments yet. Be the first to leave one.