Supremacy

Supremacy

Vietnamese வசனம் பதிவிறக்கம்

வெளியீட்டு விவரம்

Supremacy 2014 1080p Blu-ray AVC DTS-HD MA 5 1-BDA
கருத்துரை வழங்கியவர் ivy68
Fix lỗi chính tả

குறிச்சொற்கள்

Blu-ray
blu-ray
1080
TS
HD
Blu-Ray
வெளியிடப்பட்ட தேதி: 2015-02-04
பதிவிறக்கங்கள்: 25
காது கேளாதோருக்கானது: Yes

Vietnamese வசனங்களின் மாதிரிக்காட்சி

முதல் 200 வரிகள்.

Năm 1992, Garrett Tull đã được phóng thích...

khỏi nhà tù ở vịnh Pelican sau 15 năm chịu tội vì cướp có vũ khí.

Anh ấy đã là một người tự do... trong một ngày.

Chào anh, tôi là Doreen.

Gọi tôi là D.

Họ gọi tôi là Diamond.

Tôi là Doreen.

Tully?

Doreen?

Phải, là tôi đây.

Thôi nào, lên xe đi, đừng sợ.

Nhìn anh khác với những gì tôi nghĩ.

Thì sao?

Tôi tưởng anh vui tính.

Hồi trước thì có.

Hít-le không vui mà.

Hít-le không vui mà?

Tôi không biết nhiều về Hít-le nên tôi không hiểu lắm.

Cũng không cần phải hiểu đâu.

Đừng hy vọng quá nhiều.

- Hít-le nói vậy sao? - Không, Đức Phật.

Nếu tôi không lầm thì Đức Phật đâu có suy nghĩ tiêu cực như vậy.

Quan điểm không dành cho mọi người, mổi người đều có cách suy nghĩ khác nhau.

Câu đó cũng của Phật nói sao?

Không, là tôi nói.

Miệng anh đẹp đấy.

Anh nên cười nhiều hơn.

Đúng vậy, cười đi. Nụ cười chết người đấy.

Chúng ta đi thôi.

Anh ổn chứ?

Sau 15 năm sao?

Phải, đúng là một khoảng thời gian dài.

Nhưng tin tốt là hôm nay anh ra tù.

Nhưng hôm nay không phải là ngày để tự do.

Không phải hôm nay.

Anh nên bỏ thuốc đi.

Thứ đó sẽ giết anh đấy.

- Còn cô? - Tôi chỉ cầm thôi mà.

Anh cũng nên thử cách đó đi.

Khẩu súng đâu rồi?

Súng nằm dưới dây an toàn của anh.

Tôi không muốn dùng nó nên cất nó dưới đó.

Anh nên hạ nó xuống chút đi.

Hôm nay tôi phải đến gặp Sobecki ở chỗ của anh ta.

Mấy giờ phải đến đó?

7h30.

Được rồi, chúng ta sẽ đến đó đúng giờ. Tôi sẽ đưa anh đến đó, tôi phải làm vậy.

Tại sao?

Tôi có hẹn.

Bạn lâu năm không gặp.

Tulley.

Tulley. Tulley. Tulley.

Có cảnh sát đuổi theo chúng ta.

- Chết tiệt. - Lũ cảnh sát chết tiệt này.

- Tôi chẳng làm gì sai luật cả. - Cô có chắc là đèn sau xe còn sáng không?

Mọi thứ vẫn ổn mà. Tôi có làm gì đâu.

Cô... Chúa ơi!

Anh hãy để tôi nói chuyện với họ. Dẹp cái thứ đó đi.

Chào anh cảnh sát.

Bằng lái xe và căn cước, làm ơn.

Ở ngay đây thôi.

Anh tên gì vậy, thưa anh?

Không phải việc của anh. Đừng có động vào tôi.

Tulley.

Lũ cảnh sát chết tiệt.

Anh đã làm gì vậy?

- Chết tiệt. - Anh đã làm gì vậy?

- Anh đã giết cảnh sát. - Chạy đi. Chạy đi.

Đừng có la lối nữa.

Chết tiệt.

Chúng ta phải ra khỏi đây.

Đi đâu bây giờ?

Nhanh lên. Đi thôi.

Đi thôi.

Lấy chiếc xe đó đi.

Lại đây, lại đây.

Zadi, dậy đi.

Dậy đi.

Có người vào nhà chúng ta.

Hắn đang ở ngoài cầu thang.

Hắn là ai vậy? Ai ở ngoài đó vậy?

Anh là ai?

Anh là kẻ quái nào vậy?

Anh là ai?

Đêm khuya thế này đột nhập vào nhà tôi...

mang theo khẩu súng nữa...

Tôi sẽ bắn nát đầu ông.

Có bao nhiêu người trong nhà?

Có bao nhiêu người trong nhà, ông già?

Hai người.

Gọi hết ra đây.

Còn ông, lão già, kéo quần lên đi.

Đi đi, nhanh lên.

- Chúa ơi. Nhanh lên. - Tôi đi ngay đây.

Cứ làm theo lời hắn đi. Chúng ta sẽ không sao đâu.

Đứa bé đâu?

- Đứa bé đâu? - Không có đứa bé nào cả.

Không có đứa bé nào cả.

Nhìn xem, một cậu bé và em của nó. Ngạc nhiên thật.

Tôi tưởng bà nói là chỉ có hai người.

- Đừng. Xin đừng... - lm đi!

- Sẽ không sao đâu. - Hai người nghĩ là thông minh hơn tôi sao?

Ông nghĩ ông khôn hơn tôi hả, ông già?

Vào trong đó.

Bà ở đây với tôi.

Anthony, dậy đi con.

Đứng lên.

Mở cửa ra.

Đi vào trong đó đi.

- Mày muốn thử không? - Không, đừng.

Đúng vậy.

- Có điện thoại không? - Một cái trong phòng ngủ,

một cái trong phòng khách, một trong nhà bếp. Chỉ có vậy thôi.

- Xe hơi, phương tiện đi lại? - Anh cần gì thì lấy hết đi.

Chúng tôi sẽ không cản anh đâu.

Bà thì biết tôi muốn cái gì chứ?

Chỉ cần đổ thêm 5 can xăng vào là nó chạy được.

- Còn gì nữa không, ông già? - Xăng để ở trong kho, đằng sau bếp.

Đổ năm can xăng sao?

Không, nó cũng còn chút xăng, nhưng trong nhà tôi có xăng dự phòng.

Súng, vũ khí?

Không có súng.

Ông đùa với tôi chắc.

Một gia đình ở ngoài đây, miền đồng quê.

Tôi là người chăn cừu. Không cần phải dùng đến những thứ đó.

Chăn cừu à? Ông chẳng biết trước điều gì trong thời này đâu.

Tôi cũng biết một chút. Chỉ cần đủ thôi.

Có lẽ không cần dùng súng mới giải quyết được vấn đề.

Để tôi cho ông biết vài chuyện, ông già.

Những chuyện này thì chẳng có hàng xóm nào kể lại cho ông nghe đâu.

Người này là ai vậy?

Ông Boogey.

Ông không phải là Ông Boogey.

Đúng vậy, con trai.

Ta không phải là ông Boogey.

Mà là cậu.

Để cho thằng bé yên đi, nó chỉ là con nít thôi mà.

- Câm miệng đi. - Đừng nói nhảm với thằng khốn đó nữa.

- Đừng. Đừng. - Mẹ kiếp mày.

Nghe đây.

Bọn tôi còn đông lắm. Còn đông lắm.

Tôi chỉ là người đến đây để giải quyết gia đình mọi rợ các người.

Tối nay đừng có mà làm loạn.

Chết hay không là do các người chọn. Hiểu không?

Mẹ kiếp.

Chuyện gì xảy ra trên đó vậy? Có bao nhiêu người?

Tôi không biết. Một gia đình. 5 hay 6 người.

- Tôi đã giải quyết họ rồi. - Sáu người?

Chúng ta có chìa khóa rồi. Đi khỏi đây thôi.

Đợi đã. Chúng ta không thể chạy xe khỏi đây được.

Lỡ họ báo cảnh sát thì sao?

Vậy thì phá điện thoại đi.

Lỡ họ dùng điện thoại nhà hàng xóm thì sao?

Thôi đi. Tôi không nghĩ là chúng ta có lựa chọn nào khác đâu.

- Phải nắm bắt cơ hội. - Chúng ta không có cơ hội nào đâu.

Anh nghe tiếng đó không? Cảnh sát đang ở khắp nơi.

Chúng ta phải ra khỏi đây. Con sẽ phá cửa.

Để rồi hắn giết hết chúng ta sao?

Mẹ không nghe hắn nói sao?

Hắn chẳng cần mấy thứ vớ vẩn đâu. Hắn sẽ không tha cho chúng ta đâu.

Chúng ta cứ để hắn làm việc của hắn đi.

Vậy chúng ta cứ ở trong này sao?

Đừng lo lắng nữa.

Nghe như là ông sợ vậy.

Vậy con muốn chơi với hắn sao? Muốn chết không?

- Không, đừng. - Con muốn chết hả?

- Bà nói với nó đi. - Được rồi.

Thôi đi. Ông đừng dạy con tôi như là con của ông.

Ông thôi đi. Thôi đi.

Giờ thì hãy làm theo ý ông ấy.

Chúng ta chỉ cần đợi chúng đi thôi.

Rồi chúng ta sẽ báo cảnh sát. Không, đừng gọi cảnh sát. Chẳng được gì đâu.

Ông đang nói gì vậy hả?

Ông còn không thể giữ được cái quần của mình.

Ông định làm gì chứ?

- Tôi nói là đủ rồi. - Không, chưa đủ đâu.

Chỉ mới bắt đầu thôi mà.

- Mẹ, thôi đi. - Không, chúng tôi sẽ đi khỏi đây.

Tôi sẽ đi.

Tôi hết chịu nổi chuyện vớ vẩn này rồi.

Cô muốn đi đâu thì đi. Rồi cô sẽ sống bằng cái gì?

- Tôi không cần ông. Ông nghĩ ông là ai vậy? - Cô nghĩ gì vậy hả?

Thôi đi mẹ.

- Được rồi. - Vậy giờ chúng ta làm gì đây?

Tôi không biết. Tôi phải bình tĩnh lại. Tôi phải suy nghĩ. Chúng ta phải suy nghĩ.

Đừng làm gì ngu ngốc.

Chúng chỉ cần chúng ta ở trong này, đến khi xong việc thì chúng sẽ đi.

Nhưng con không tin là chúng có thêm người đâu.

Kiên nhẫn đi.

Suy nghĩ đi, Anthony. Chỉ cần kiên nhẫn thôi, được chứ?

Con có thấy cách hắn nói chuyện với ta?

Không phải là ta sợ hắn mà không dám làm gì hắn.

Con phải suy nghĩ đi. Hắn nghĩ là hắn có thể thắng ta. Hắn nghĩ là hắn có thể hạ được ta.

Vì ta đã nói như vậy. Nhưng đó là lúc hắn chĩa súng vào ta.

Ta biết ta phải làm gì, phải làm vào lúc nào. Ta biết những chuyện này.

Hắn biết chúng ta là người thế nào. Hắn không còn nơi nào để đi thì mới vào đây.

Hắn sẽ đi thôi. Vì hắn chỉ đang trốn ở đây.

Hắn đang kẹt ở đây. Hắn còn ở đây thì ta vẫn ở đây. Con có hiểu chưa?

Được rồi, hãy nhớ điều này.

- Chúng cần chúng ta. - Cô có nghĩ ra gì chưa?

More Vietnamese subtitles for Supremacy

கருத்துகள்

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left